Trình Lập không nói gì. Lăng Tuần nổi hứng muốn trêu chọc cậu, hắn cúi đầu dùng giọng nói trầm thấp dụ dỗ: “Hôn tôi một cái đi.”
“Không được.”
Sắc mặt Trình Lập tái nhợt, rõ ràng cậu cũng bị dọa sợ, cộng thêm việc nửa ngày trời chưa có gì bỏ bụng, cậu thấy hơi choáng váng.
Lăng Tuần cũng không ép cậu, hắn chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh. Chẳng biết bao lâu sau, nhiệt độ đột nhiên giảm xuống, hắn thấy cổ họng mình có chút đau.
Cả hai đều mơ màng thiếp đi. Nửa đêm, Trình Lập bị hơi nóng bên cạnh làm giật mình tỉnh giấc. Cậu lay Lăng Tuần rồi vội vàng gọi: “Lăng Tuần, cậu mau tỉnh lại!”
“Đừng ồn!” Lăng Tuần trở mình, dựa hẳn vào người Trình Lập rồi ngủ tiếp.
Nhiệt độ trên người hắn nóng đến đáng sợ. Trình Lập vội cởi áo khoác của mình đắp lên người hắn, sau đó vội vã chạy ra đập cửa.
“Có ai không? Lăng Tuần sốt rồi, mau cứu người với!”
Một lúc lâu không thấy ai trả lời, Trình Lập đành dùng thân hình gầy yếu của mình đập vào cửa. Có lẽ vì cậu gây ra tiếng động quá lớn, cuối cùng cũng có người đi đến.
Khi cánh cửa được đẩy ra, Trình Lập bị hất văng, ngã ngồi xuống đất.
Người mở cửa hung hăng chửi bới: “Mày đúng là cái đồ ẻo lả, nửa đêm nửa hôm không ngủ, gào lên gọi hồn đấy à?”
Trình Lập vội vàng đứng dậy: “Lăng Tuần bị bệnh rồi, các người mau đưa cậu ấy đến bệnh viện.”
“Mày đang nằm mơ à!” Chỉ cần người chưa chết thì không liên quan đến hắn ta, nói xong, tên bắt cóc lại định đóng cửa. Trình Lập hoảng lên, cậu lao đến lấy thân mình chặn cửa: “Nếu Lăng Tuần có mệnh hệ gì, các người sẽ không lấy được một đồng nào đâu.”
Người đàn ông cười khẩy một tiếng: “Chẳng phải chỉ bị sốt thôi sao? Không chết được đâu. Phải rồi.” Hắn ta nhìn Trình Lập từ trên xuống dưới: “Mày với Lăng Tuần có quan hệ gì? Hay là mày cho tao số điện thoại người nhà mày, tao đòi luôn phần tiền chuộc của mày rồi tiện thể thả mày đi.”
Trình Lập run rẩy co người lại: “Tôi là trẻ mồ côi.”
“Thế à?” Rõ ràng người đàn ông không tin lời cậu.
Trình Lập lặp lại một lần nữa: “Ông bắt tôi không có giá trị gì đâu, nhưng Lăng Tuần thì khác. Người cậu ấy nóng lắm rồi.”
Người đàn ông bực mình vì phiền phức, hắn ta đẩy Trình Lập vào trong rồi đến kiểm tra tình hình của Lăng Tuần.
Quả nhiên là sốt thật. Người đàn ông gào lên với Trình Lập: “Mày đợi ở đây, tao đi mua thuốc.”
Trình Lập cảm thấy yên tâm hơn, cậu ngồi xuống bên cạnh Lăng Tuần, để hắn dựa vào người mình.
Lăng Tuần chậm rãi mở mắt, nhìn người nọ rời đi. Hắn huých nhẹ Trình Lập: “Hắn ta ra ngoài rồi, bớt được một tên canh gác, chúng ta mau tìm cơ hội chạy ra ngoài đi.”
Trình Lập dù đang hoảng hốt nhưng vẫn bằng lòng tin tưởng Lăng Tuần, gật đầu.
“Cậu ra cửa la lên, cứ nói là tôi không thở nữa.”
Nói xong, Lăng Tuần nghiêng đầu rồi ngã lăn ra đất. Lòng bàn tay Trình Lập ướt đẫm mồ hôi, cậu chạy ra cửa gân cổ la lớn: “Lăng Tuần chết rồi... Cậu ấy không thở nữa, có ai không!”
Cậu vừa la xong, một Alpha cao lớn râu quai nón bước vào. Hắn ta đưa tay lên mũi Lăng Tuần rồi nhíu chặt mày, rút điện thoại di động ra từ trong túi.
“Alô, anh họ, hình như thằng Lăng Tuần chết rồi, làm sao bây giờ?”
“Ồ, được, em biết rồi.”
Người đàn ông cúp máy rồi nhìn Trình Lập với vẻ âm hiểm: “Không phải ban nãy nó vẫn ổn sao?”
Trình Lập lắp ba lắp bắp trả lời: “Tôi không biết, tôi không biết...”
Người đàn ông vừa định túm lấy Trình Lập thì đột nhiên Lăng Tuần bật dậy, tung một cước từ phía sau, đá trúng ngay gáy hắn ta!
Thấy người đàn ông ngã thẳng cẳng xuống đất, Trình Lập lập tức hiểu ra, cậu lục lấy điện thoại của hắn ta rồi nắm tay Lăng Tuần chạy ra ngoài.
Lòng bàn tay Trình Lập ướt đẫm mồ hôi. Chạy ra khỏi căn nhà, cậu mới phát hiện ra bọn họ đang ở một nhà máy bỏ hoang vùng ngoại ô.
Lăng Tuần bị bệnh, vừa rồi đánh người lại tiêu hao thể lực nên chỉ vài phút sau đã chạy không nổi.
Trình Lập quay đầu nhìn hắn, sắc mặt Lăng Tuần trắng bệch. Đến khi không còn nhìn thấy nhà máy bỏ hoang nữa, Trình Lập dìu hắn ngồi xuống ven đường.
“Tôi gọi cấp cứu, cậu cố chịu đựng một chút.”
Lăng Tuần nhìn sang cậu, chẳng còn sức để nói.
Không có mật khẩu, điện thoại chỉ có thể gọi số báo cảnh sát và cấp cứu, Trình Lập nhanh chóng miêu tả tình cảnh của hai người họ. Bên cảnh sát cũng đã nhận được trình báo của Lăng gia, họ bảo cả hai tìm cách trốn thật kỹ, chờ cứu viện đến.
“Bọn chúng sẽ đuổi kịp thôi.” Lăng Tuần lấy lại hơi, nói một cách yếu ớt.
“Vậy phải làm sao đây?” Trình Lập hoảng đến phát khóc, cậu nắm chặt bàn tay nóng rẫy của Lăng Tuần, luống cuống không biết phải làm sao.
“Cậu chạy trước đi.”
Trình Lập lắc đầu, nhất quyết không chịu đi.