Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 12.1: Lăng Tuần chuyển  

Trước Sau

break

Lăng Tuần cong môi, hắn không hiểu sao cậu lại ngốc đến thế.

“Thôi bỏ đi. Vậy cậu hứa với tôi, không được bỏ tôi lại.”

Lăng Tuần cố nói bằng giọng thật hung dữ, nhưng Trình Lập lại nghe ra được sự dịu dàng trong đó.

Trình Lập gật đầu, cậu không ngừng nhìn quanh, sợ rằng bọn bắt cóc sẽ đuổi theo.

Nhưng vận may của cả hai dường như không tốt lắm. Chẳng bao lâu sau, họ nghe thấy tiếng xe ô tô đang chạy đến, không có còi báo cảnh sát, có khả năng là bọn chúng đã đuổi kịp.

Trình Lập vất vả đẩy Lăng Tuần sắp ngất vào bụi cỏ, rồi nhặt lá cây phủ lên người hắn.

Lăng Tuần mở to mắt nhìn cậu, không nói được lời nào. Trình Lập nhìn hắn, cũng không nói gì mà chạy về một hướng khác. Lăng Tuần vô cùng choáng váng, toàn thân không còn chút sức lực.

"Đứng lại!"

Quả nhiên Trình Lập mới chạy không bao lâu, hai người kia đã lái xe đuổi đến. Cậu vẫn cắm đầu chạy về phía trước, đột nhiên gáy nhói lên, cảm giác như bị kim châm.

Ngay sau đó, hai chân cậu mềm nhũn, ngã sấp xuống đất.

Tên bắt cóc dừng xe, tay cầm một khẩu súng gây mê, sải bước đi đến túm lấy cổ áo sau của Trình Lập, gằn giọng hỏi: “Lăng Tuần đâu?”

“Không biết.” Do tác dụng của thuốc mê, Trình Lập chỉ có thể trả lời bằng hơi thở. Người đàn ông tức giận đập đầu cậu xuống đất.

Chỉ vài cái, trán Trình Lập đã đầm đìa máu. Người đàn ông còn lại bước đến nói: “Anh họ, thôi bỏ đi. Em tra rồi, nó chỉ là một đứa trẻ mồ côi, chẳng có giá trị gì hết, mang theo chỉ thêm vướng víu. Việc cấp bách là chúng ta phải đi tìm thằng ranh Lăng Tuần trước đã.”

“Được!” Người đàn ông đánh Trình Lập ngất đi rồi vứt bỏ tại chỗ, đi thẳng không thèm ngoảnh đầu lại.

Trình Lập tỉnh lại vì lạnh. Mí mắt cậu nặng trĩu, mãi mới mở ra được, trước mắt chỉ là đám cỏ dại cao đến nửa người.

Cậu thử cử động ngón tay, cảm giác thật cứng ngắc, toàn thân đau nhức. Trình Lập chống tay xuống đất, chậm rãi bò dậy, nghĩ ngợi một lúc lâu rồi đột nhiên nhớ ra, Lăng Tuần!

Trình Lập bật phắt dậy, đầu đau muốn nứt ra, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Cậu đi về phía đã giấu Lăng Tuần, vạch đám cỏ dại úa vàng ra xem, chẳng có ai cả, chỉ có một chiếc điện thoại di động màu đen vỡ nát, là của tên bắt cóc lúc trước.

Lăng Tuần được cứu rồi sao?

Lòng Trình Lập dâng lên một nỗi buồn hiu hắt, không biết phải làm sao. Suy nghĩ rất lâu, cậu nén đau, mặc kệ vết máu trên đầu mà đi về phía nhà máy bỏ hoang.

Không có ai cả. Vậy là Lăng Tuần đã quay về rồi sao?

Không kịp nghĩ nhiều, trời sắp tối, Trình Lập chọn bừa một hướng rồi khập khiễng bước đi.

Đi được nửa đường, cậu may mắn gặp được một người chú lái máy cày. Thấy cậu cả người đầy máu, ông chú tốt bụng đã cho cậu đi nhờ vào nội thành.

Mọi người đi đường đều nhìn cậu, nhưng cậu chẳng bận tâm.

Hỏi được địa chỉ đồn cảnh sát, Trình Lập đi vào hỏi thăm. Có một cô cảnh sát thấy cậu đáng thương nên tìm hộp cấp cứu băng bó giúp cậu.

Trình Lập mím môi, khẽ hỏi: “Thưa cô, Lăng thiếu gia bị bắt cóc, cảnh sát có nhận được trình báo không ạ? Cậu ấy sao rồi?”

Cô cảnh sát trả lời: “Đúng là có chuyện này. Nhưng sao cháu biết? Lần này người đi làm nhiệm vụ là Cục trưởng, tình hình cụ thể thì cô không rõ.”

Thấy Trình Lập đầu đầy máu, quần áo lại dính đất vàng và cỏ dại, cô cảnh sát hỏi han cậu một lúc, sau khi xác định cậu không phải người xấu mới cho cậu rời đi.

Ra khỏi đồn cảnh sát, đột nhiên Trình Lập cảm thấy trong lòng quặn thắt. Cậu đưa tay ôm lấy ngực mà vẫn không sao dịu đi được, hễ nghĩ đến việc Lăng Tuần có thể đã xảy ra chuyện, cậu lại như không thở nổi.

Cậu ngồi bên ngoài suốt một đêm. Sáng sớm hôm sau, đầu óc Trình Lập choáng váng đi đến khu tập thể giáo viên của trường, chạy một mạch đến nhà cô Hứa.

“Em ấy không sao, nhưng mà sau khi khai giảng Lăng gia sẽ làm thủ tục chuyển trường cho em ấy... Trình Lập, em bị sao thế này? Cô đưa em đến bệnh viện...”

Ra khỏi khu tập thể, Trình Lập mông lung trở về chỗ ở. Cậu và Lăng Tuần, e là không thể liên lạc được nữa rồi.

Chỉ là, cậu đã hứa với Lăng Tuần sẽ giúp hắn chữa bệnh, giờ phải làm sao đây?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương