Kỳ nghỉ hè trôi qua trong nỗi lo lắng. Chiếc thẻ Lăng Tuần đưa vẫn còn trong tay, Trình Lập không dám dùng, cậu điên cuồng làm thêm để dành dụm tiền học phí.
Mỗi ngày Trình Lập đều không ngừng tự an ủi bản thân rằng Lăng Tuần là thiếu gia, chắc chắn sẽ không sao, nhưng cậu lại luôn gặp ác mộng.
Mãi mới đến ngày khai giảng, vết thương trên đầu Trình Lập mới lành hẳn, chỉ vì không có tiền chữa trị tử tế nên đã để lại một vết sẹo trên mắt phải của cậu.
Tin tức Lăng Tuần chuyển trường lan truyền khắp cả lớp. Trình Lập ngồi ở chỗ của mình, sách vở Lăng Tuần bên cạnh vẫn còn đó, chưa được mang đi.
Sau khi tiết học đầu tiên kết thúc, Trình Lập chặn Tạ Phong ở hành lang.
Tạ Phong nhướng mày, hỏi một cách cộc lốc: “Chuyện gì?”
Trình Lập đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần, cậu nói một hơi thật nhanh: “Tạ Phong, Lăng Tuần sao rồi? Sao lại đột ngột chuyển trường? Có phải bị thương rồi không?”
Tạ Phong nheo mắt nhìn cậu, không hiểu hai người này có quan hệ với nhau từ lúc nào.
“Tôi... Lăng Tuần bị bắt cóc là vì đi tìm tôi, không biết bây giờ cậu ấy sao rồi?”
Dường như Trình Lập vừa nghĩ đến đây là cổ họng như nghẹn lại. Thấy cậu sắp khóc, Tạ Phong mới chịu mở lời: “Cậu ấy ổn lắm. Chuyện của Lăng gia, tôi là người ngoài cũng không thể biết được, cậu cũng đừng nghĩ nhiều quá.”
“Cậu ấy chuyển đến trường nào rồi?”
“Cái này tôi không thể nói cho cậu biết!”
Tạ Phong nói xong nhanh chóng bỏ đi.
Sau đó Trình Lập dùng đủ mọi cách năn nỉ, mà Tạ Phong thì ghét nhất là kiểu lằng nhằng dây dưa này, không chịu nổi nên mới nói cho cậu biết.
“Lăng Tuần chuyển đến trường trung học phổ thông Thủ Đô rồi. Thân phận của cậu và cậu ấy khác nhau một trời một vực, đừng mong liên lạc với cậu ấy nữa.”
Trình Lập vẫn canh cánh trong lòng món nợ pheromone với Lăng Tuần, cậu không nói gì, chỉ lẳng lặng ghi nhớ. Lăng Tuần ở Thủ Đô, mà trường Đại học Chính trị và Pháp luật cậu muốn thi cũng ở Thủ Đô, nếu có thể đến đó, liệu có phải vẫn còn cơ hội thực hiện lời hứa không?
Một tháng nữa lại trôi qua, Trình Lập vẫn như trước đây, là một người vô hình trong lớp. Nhưng đột nhiên cô Hứa lại tìm đến cậu, báo rằng có một doanh nhân chuẩn bị tài trợ cho mười học sinh ở trường trung học Nam Lý và cậu đã được chọn.
Sau khi qua được vòng khảo sát của trợ lý đối phương, Trình Lập đã thuận lợi nhận được tiền. Phía bên kia hứa rằng nếu cậu có thể thi đỗ vào một trường đại học hạng A, họ sẽ tiếp tục tài trợ. Trình Lập rất tự tin, cũng vô cùng biết ơn.
Nhờ có thêm khoản tài trợ này, kinh tế của Trình Lập dư dả hơn nhiều. Quan trọng hơn là trong lúc giúp cô Hứa sắp xếp hồ sơ học sinh, cậu đã lấy được số điện thoại liên lạc của Lăng Tuần và địa chỉ nhà hắn ở Thủ Đô.
Vừa hay đúng dịp Quốc khánh, được nghỉ lễ chín ngày, gia đình Tiểu Nhược lại đi du lịch nên Trình Lập bỗng chốc rảnh rỗi, cậu bèn nảy ra ý định đi tìm Lăng Tuần.
Sau khi hạ quyết tâm, Trình Lập mua vé tàu hỏa. Ngày tan học, Tạ Phong vô tình nhìn thấy vé tàu.
“Định đi tìm Lăng Tuần à?”
Trình Lập gật đầu, chỉ nói: “Tôi nợ cậu ấy một thứ, sau này phải trả, dù sao cũng cần có một lời giải thích. Nhân dịp nghỉ lễ tôi muốn đến gặp cậu ấy.”
Tạ Phong không biết cậu đang nói về chuyện gì, không nhịn được mắng: “Cậu đừng có tự coi trọng bản thân quá. Lăng Tuần muốn gì mà không có chứ? Không thiếu chút đồ cậu trả đâu. Mà này, nếu cậu có suy nghĩ gì khác với cậu ấy thì tốt nhất nên dẹp đi sớm đi.”
Rung động trong lòng bị người khác nói trúng, Trình Lập xấu hổ không sao tả xiết, cậu cúi đầu không nói thêm lời nào.
Tuy vậy nhờ có lời nhắc nhở của Tạ Phong, đột nhiên cậu phát hiện ra rằng mình thật sự rất muốn được gặp Lăng Tuần. Những lời hắn nói vào ngày bị bắt cóc, cậu đã khắc ghi trong lòng, không tài nào quên được.