Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 13.1: Mọi hy vọng đều tan biến 

Trước Sau

break

Trình Lập nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi vội vã ra ga tàu. Thành phố Lâm Giang phát triển cực nhanh, nhưng chuyến tàu kiểu cũ đi Thủ Đô thì mười ngày mới có một chuyến, đi trên đường phải mất hai ngày rưỡi.

Trình Lập không nỡ mua vé giường nằm, cậu co ro trên chiếc ghế chật hẹp, mới ngồi nửa ngày đã mỏi lưng đau chân. Cậu cầm điện thoại, đắn đo một lúc, cuối cùng vẫn gửi cho Lăng Tuần một tin nhắn.

Mỗi khi điện thoại có tiếng động, cậu lại tưởng là Lăng Tuần trả lời nhưng đều không phải.

Còn hai trạm nữa là đến Thủ Đô, Trình Lập lo lắng không yên. Lăng Tuần không trả lời, là do không nhận được tin nhắn hay không muốn trả lời cậu?

Chẳng phải đã nói đợi cậu phân hóa sẽ dùng pheromone của cậu làm thuốc sao?

Mãi mới đến được Thủ Đô, Trình Lập vừa xuống tàu đã ngây người ra.

Cậu lớn lên ở thành phố Lâm Giang từ nhỏ, chưa từng đi xa bao giờ. Ga tàu hỏa ở Thủ Đô thật sự quá lớn.

Cậu không biết đường, phải hỏi han mãi mới tìm được lối ra khỏi nhà ga.

Ban đầu cậu định bắt taxi đến Lăng gia nhưng các tài xế taxi vừa nhìn địa chỉ đã lần lượt từ chối.

“Chỗ này không phải nơi chúng tôi đến được đâu, cậu tìm người khác đi.”

“Cảm ơn bác ạ.” Trình Lập mím môi, cúi đầu không biết phải làm sao.

Lấy hết can đảm, Trình Lập gọi điện cho Lăng Tuần. Lần đầu không ai bắt máy, phải đến lần thứ ba mới có người nghe.

Người ở đầu dây bên kia lạnh lùng lên tiếng: "Ai?"

"Tôi là Trình Lập đây, Lăng Tuần... Cậu sao rồi?"

Lăng Tuần cười khẩy một tiếng: “Cậu còn nhớ đến tôi cơ à? Chúng ta không gặp nhau bao lâu rồi nhỉ?”

Nghe giọng hắn, lòng bàn tay Trình Lập cứ túa mồ hôi: “Tôi đến Thủ Đô tìm cậu rồi.”

“Tìm tôi? Tìm tôi làm gì?”

Trình Lập không ngờ hắn sẽ nói như vậy. Cũng phải, ngoài những cử chỉ có vẻ như là thích cậu trước vụ bắt cóc, hình như bọn họ thật sự chẳng có mối quan hệ nào bắt buộc phải gặp mặt.

Vốn đã nhút nhát, bây giờ bị Lăng Tuần nói như vậy, cậu lại càng không biết phải làm thế nào.

“Tôi... Tôi làm phiền cậu rồi, xin lỗi.”

“Ngoài xin lỗi ra cậu còn biết nói gì khác không?”

Chẳng hiểu sao Lăng Tuần lại đột nhiên nổi giận. Trình Lập thấy có chút tủi thân, cậu mang một bụng nhiệt huyết đến tìm hắn, thật sự là... Đã sai rồi.

“Được rồi, cậu đang ở đâu? Tôi cho người đến đón cậu.” Lăng Tuần siết chặt điện thoại, sợ rằng mình sẽ không nhịn được mà bóp chết cậu. Rõ ràng đã bỏ hắn lại mà chạy đi, sao giờ còn tìm đến đây? Đúng là không sợ chết.

“Tôi không đến nữa, tạm biệt!”

Trình Lập vội vàng cúp máy.

Lăng Tuần nghe tiếng tút tút trong điện thoại, cố gắng không ném vỡ nó. Hắn gọi lại, không đợi Trình Lập kịp lên tiếng đã dùng giọng ra lệnh nói: “Địa chỉ. Đừng để tôi phải hỏi lần thứ ba!”

“Được, tôi đang ở ga tàu.”

Thôi vậy, dù thế nào đi nữa, cứ gặp mặt trước đã, có một số chuyện nói trực tiếp vẫn tốt hơn.

“Đợi đấy!” Lăng Tuần buông lại một câu rồi mới cúp máy.

Sau hơn hai ngày ngồi tàu, Trình Lập đi lại bên ngoài ga tàu hỏa, coi như là vận động gân cốt.

Không lâu sau, một chiếc xe sang trọng dáng dài dừng lại trước mặt cậu. Trình Lập không nhận ra logo xe, chỉ cảm thấy nó chắc chắn rất đắt tiền.

Một người đàn ông Alpha trung niên mặc âu phục bước xuống xe, tóc tai chải chuốt tỉ mỉ, ánh mắt tràn đầy vẻ dò xét.

Trình Lập dễ bị căng thẳng trước người lạ nên không lên tiếng.

Người đàn ông mở lời trước: “Chào cậu Trình, tôi là quản gia của Lăng gia, cậu có thể gọi tôi là lão Bạch. Mời cậu lên xe.”

Trình Lập đi theo ông ta lên xe. Chỉ hơn hai mươi phút sau, xe đã đến một trang viên mang phong cách phương Tây. Vừa vào cổng đã thấy đài phun nước, hai bên đường trồng đủ loại hoa khoe sắc, hương thơm dễ chịu. Đây là lần đầu tiên cậu được thấy một nơi đẹp đẽ thế này.

Đây là nhà của Lăng Tuần, Trình Lập thầm nghĩ trong lòng.

Quản gia dẫn cậu vào phòng khách, trên bàn bày sẵn bánh ngọt và nước uống. Trình Lập không động vào, chỉ cẩn thận ngồi xuống chờ đợi.

Lão Bạch nghiêm nghị nói: “Cậu đợi ở đây một lát.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương