Đợi hơn hai tiếng, Trình Lập đói đến mức dán cả ruột vào lưng, không kìm được đã ăn một miếng bánh quy. Có người đến, cậu vội vàng nuốt xuống, nhưng vì quá vội nên bị nghẹn.
“Khụ khụ khụ...”
Người đến không phải là Lăng Tuần, nhưng trông có nét giống hắn, tuổi tác cũng lớn hơn, hình như là cha của hắn.
Cha của Lăng Tuần có xuất thân cao quý, ngay cả một người ít hiểu biết như Trình Lập cũng biết điều đó.
“Ngồi đi.”
Ông Lăng ngồi ở ghế chủ tọa, không hề nhìn cậu.
“Lúc Lăng Tuần bị bắt cóc, cậu cũng có mặt ở đó à?”
Trình Lập gật đầu.
“Tôi là cha của Lăng Tuần. Tôi đã xem báo cáo xét nghiệm pheromone của cậu, tuy khá tương thích nhưng cấp bậc quá thấp. Tôi sẽ tìm cho Lăng Tuần một nguồn pheromone khác phù hợp hơn. Cậu có thể về được rồi.”
Chủ đề của ông Lăng chuyển nhanh đến mức khiến Trình Lập không sao hiểu nổi.
Tại sao Lăng Tuần không đến gặp cậu?
“Cháu biết rồi ạ.”
Ông Lăng lại đưa cho cậu một chiếc thẻ.
“Tôi biết tình hình của cậu. Chiếc thẻ này, coi như là tiền tài trợ.”
Trình Lập như thể nhìn thấy vật gì phỏng tay, hoảng hốt xua tay lia lịa.
“Không cần đâu ạ, cháu không cần, đã có người tài trợ cho cháu rồi.”
Ông Lăng không nói gì thêm, Bạch quản gia vào đưa cậu ra ngoài.
Trình Lập bước nhanh ra ngoài, trong lòng luôn cảm thấy cha của Lăng Tuần coi thường mình. Ánh mắt ông ta khi đưa chiếc thẻ tỏ rõ sự khinh bỉ không hề che giấu.
Tuy cậu nghèo nhưng không thể để bị người khác sỉ nhục một cách vô cớ.
Vốn cậu còn có vài lời muốn nói với Lăng Tuần, nhưng bây giờ Trình Lập đã hiểu, cậu và hắn khác nhau một trời một vực, không nên có bất kỳ ảo tưởng nào.
Thế nhưng, đã cất công đến đây rồi, rõ ràng Lăng Tuần đã nghe điện thoại mà.
Trình Lập không nhịn được bèn hỏi: “Chú Bạch, tại sao Lăng Tuần không đến gặp cháu?”
Bạch quản gia trả lời cậu: “Tôi không biết.”
Xem ra, cậu chẳng thể hỏi được gì nữa.
Vé tàu chiều về đã được mua từ trước, Trình Lập nhìn thấy bến xe buýt bèn nhờ tài xế dừng xe, cậu không muốn dính dáng gì đến người của Lăng gia nữa.
Chưa đến ga tàu, Lăng Tuần lại gọi điện cho cậu. Trình Lập kìm nén cảm giác khó chịu trong lòng, bắt máy.
“Mẹ kiếp, cậu bị làm sao thế? Người của tôi đến đón sao lại không thấy cậu? Trình Lập, cậu lại giỡn mặt với tôi đấy à?”
Lăng Tuần nghiến răng nghiến lợi. Trình Lập đoán rằng có lẽ hắn không biết chuyện ông Lăng gặp cậu, nhưng cậu cũng không muốn nhiều lời.
“Lăng Tuần, sau này chắc chắn cậu sẽ tìm được pheromone thích hợp hơn để làm thuốc. Học kỳ sau cũng phải thi đại học rồi, tôi phải vội về đây, không đến gặp cậu nữa.”
Trong nháy mắt, đầu dây bên kia truyền đến tiếng đập phá đồ đạc.
Lăng Tuần hung hãn nói: “Cậu quên tôi đã nói gì rồi à? Nếu cậu không trả cái ơn tôi đã giúp cậu, tôi sẽ lột sạch cậu rồi vứt ra đường.”
Trình Lập bật cười. Cậu và hắn, sau này có thể gặp lại hay không còn khó nói, đây chẳng qua chỉ là một lời đe dọa suông mà thôi.
“Tôi không quên, sau này có cơ hội sẽ trả ơn cậu sau. Biết cậu không sao sau vụ bắt cóc là tôi yên tâm rồi. Tôi cúp máy đây.”
Cúp điện thoại, Trình Lập xóa luôn số của hắn. Lúc ngồi trên tàu trở về, tâm trạng của cậu đã hoàn toàn khác.
Về đến ký túc xá, Trình Lập nằm một mình, cứ thế sống vật vờ như vậy mấy ngày. Kỳ nghỉ kết thúc, cậu vẫn phải tiếp tục cuộc sống trước đây của mình rồi chuẩn bị cho kỳ thi đại học.
Vừa đi làm thêm vừa đi học, thời gian trôi qua rất nhanh, thoắt cái đã đến cuối kỳ, sắp được nghỉ đông. Cô Hứa giới thiệu cho cậu một công việc làm thêm mới.
“Đến văn phòng luật sư làm tạp vụ ạ? Nhưng em có biết gì đâu?”