Cô Hứa gõ nhẹ vào đầu cậu: “Em ngốc à! Em muốn thi vào Đại học Chính trị và Pháp luật, đến văn phòng luật sư trước coi như học hỏi kinh nghiệm, chỉ là làm việc vặt thôi, có gì mà phải sợ? Ông chủ của em chính là người đã tài trợ cho em đó, để tâm vào chút đi!”
Lúc này Trình Lập mới vội vàng đồng ý. Kỳ nghỉ đông rất ngắn nhưng thành tích của cậu trong mấy lần kiểm tra trước đều rất ổn định, nếu không có gì bất ngờ thì chắc chắn cậu sẽ thi đỗ vào trường Đại học Chính trị và Pháp luật hạng A.
Nghĩ đến việc mình lại tiến gần hơn một bước đến tương lai, Trình Lập thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Nhưng cậu không ngờ rằng, một ngày trước khi đến văn phòng luật sư làm việc, Lăng Tuần lại dùng một số điện thoại khác để liên lạc với cậu.
“Trình Lập, cậu chỉ được cái mồm mép thôi, thực chất là một tên lừa đảo!”
Giọng của Lăng Tuần nghe rất yếu ớt, bàn tay cầm điện thoại của Trình Lập bất giác siết chặt lại.
“Có phải cậu không khỏe trong người không?”
“Hừ, cậu còn mặt mũi để hỏi à? Cậu đến Thủ Đô, cầm tiền của cha tôi rồi chạy mất dạng? Cậu giỏi thật đấy!”
Trình Lập im lặng, không nói gì nữa.
Lăng Tuần đã chịu hết nổi cái vẻ này của cậu, hắn chửi bới thậm tệ qua điện thoại, Trình Lập cũng chỉ lẳng lặng lắng nghe.
Đợi hắn mắng xong, cậu mới khuyên: “Cha cậu sẽ sắp xếp người khác giúp cậu trị bệnh. Hơn nữa, tôi vẫn chưa phân hóa, có lẽ phải đi khám bác sĩ, cũng không giúp được cậu đâu.”
"Vớ vẩn!" Lăng Tuần gào lên một câu rồi cúp máy.
Mấy ngày sau đó, Lăng Tuần thỉnh thoảng lại gọi điện cho cậu, không phải chửi cậu một trận thì cũng nói cậu vong ơn bội nghĩa, Trình Lập đều im lặng chịu đựng.
Công việc làm thêm ở văn phòng luật sư cũng khá thuận lợi, nếu như Tạ Phong không đến tìm cậu.
Hôm đó cậu vừa tan làm, một chiếc siêu xe Ferrari màu đỏ đậu chễm chệ đầy ngông cuồng trước cửa văn phòng luật sư. Vừa thấy Trình Lập, Tạ Phong đã vẫy tay với cậu từ trong xe.
“Tôi có chuyện muốn nói với cậu, lên xe!”
Tạ Phong vẻ mặt lạnh tanh xen lẫn tức giận. Trình Lập vừa ngồi vào, dây an toàn còn chưa kịp thắt, chiếc xe đã vội vàng lao vút đi.
Đến một công viên gần đó, Tạ Phong túm cổ áo lôi cậu xuống xe.
“Lần bị bắt cóc đó, rốt cuộc Lăng Tuần đã bị làm sao? Tôi nghe nói, sau khi về lại Thủ Đô, bệnh rối loạn lưỡng cực của cậu ấy đã nặng hơn. Không phải nói cậu có thể chữa cho cậu ấy sao?”
“Bệnh rối loạn lưỡng cực gì cơ?”
Tạ Phong vò đầu, không định nói chi tiết, mặt mày cậu ta trông vô cùng ảo não.
“Lăng Tuần bảo tôi nói với cậu, kỳ nghỉ đông này đến tìm cậu ấy một lần nữa. Gia đình không cho cậu ấy rời khỏi Thủ Đô. Tôi thấy hình như cậu ấy thật sự có chút thích cậu rồi.”
“Sao có thể chứ?”
Trình Lập cảm thấy khó tin, cũng có chút khó xử. Cậu đi một chuyến đến Thủ Đô không phải là chuyện dễ dàng, lương ở văn phòng luật sư lại không cao, cậu thực sự không có tiền dư.
Đột nhiên Tạ Phong trở nên nghiêm túc: “Tôi nói cho cậu biết, tốt nhất là cậu nên đi. Tôi hiểu Lăng Tuần hơn cậu, cậu ấy đã tìm đến cả tôi thì chứng tỏ sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Trình Lập do dự, Tạ Phong lại nói tiếp: “Tôi biết cậu là người tốt, cậu cứ đi đi, nói rõ ràng với cậu ấy một lần cho xong.”
Trình Lập bị ép đến mức phải gật đầu, lúc này Tạ Phong mới lái xe rời đi.
Tuy cậu đồng ý sẽ đi nhưng thậm chí cậu còn không có tiền mua vé tàu, Trình Lập định tìm thêm một công việc tạm thời nữa, ba ngày sau sẽ đi.
Cũng có công việc phù hợp với cậu thật, một trung tâm thương mại mới khai trương thuê người quảng cáo, cậu đóng giả làm thú bông chơi cùng bọn trẻ ở cổng.