Ba ngày sau, đáng lẽ đã đến ngày thanh toán lương nhưng quản lý lại viện cớ hộ khẩu của cậu chưa phân hóa lần hai để trừ một phần tiền công.
Để đòi lại tiền, Trình Lập đành phải bám riết lấy quản lý đó.
Sau khi đợi đối phương cả một ngày, Trình Lập đã mệt lả, cậu ngồi xuống gốc cây trước cổng trung tâm thương mại, duỗi người cho đỡ mỏi.
Một bà lão Omega đi tới từ phía đối diện. Bà còng lưng, tay che miệng, khó nhọc nở một nụ cười với cậu: “Cậu trai trẻ, có thể giúp bà một việc được không?”
Trình Lập bước tới, ngây ngô hỏi: “Bà có việc gì cần giúp ạ?”
“Cháu trai của bà vào nhà vệ sinh đằng kia lâu lắm rồi, cháu có thể vào xem giúp bà được không?”
Bà lão dùng gậy chỉ vào nhà vệ sinh công cộng cách đó không xa, vẻ mặt đầy lo lắng.
Trình Lập vốn là người kính già yêu trẻ, lập tức đồng ý ngay.
“Cháu trai của bà trông như thế nào? Bao nhiêu tuổi rồi ạ?”
Bà lão cười tủm tỉm, lấy điện thoại ra cho cậu xem ảnh, đó là một bé trai khoảng bảy, tám tuổi, trông rất ngoan ngoãn.
“Nó tên là Lăng Lam, cháu vào trong gọi tên nó thử xem.”
“Cháu đi ngay đây, bà đợi một lát nhé.”
Bà lão gật đầu, Trình Lập chạy lon ton đến nhà vệ sinh.
“Lăng Lam, em có ở trong đó không? Bà của em đang đợi ở ngoài đấy.”
Trình Lập vừa dứt lời, giọng một đứa trẻ đã vọng ra từ buồng vệ sinh trong cùng: “Em ở đây, cửa bị kẹt rồi, anh ơi vào xem giúp em với.”
Trình Lập vội đi đến, cậu vừa đẩy nhẹ cửa buồng đã mở ra. Sao lại thế này? Không phải nói là không mở được sao?
Chưa kịp nhìn rõ tình hình bên trong, một cái chai đã xuất hiện trước mặt cậu, một thứ chất lỏng gì đó được vẩy ra tung tóe.
Tim Trình Lập hẫng một nhịp, cậu quay người định chạy nhưng cơ thể mềm nhũn, không còn chút sức lực nào, từ từ ngã quỵ xuống đất.
“Bà...” Trình Lập mở to mắt, trước khi mất đi ý thức, cậu cảm giác có người đã bế mình lên, sau đó thì không còn biết gì nữa.
Lúc tỉnh lại lần nữa, Trình Lập cảm thấy cả người rã rời. Cậu gắng gượng mở mắt ra, phía trên là một tấm bạt, xung quanh trông giống như thùng của một chiếc xe tải.
Tay cậu bị trói lại, miệng cũng bị dán băng keo, dù giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được.
Có người bắt cóc cậu? Chuyện gì thế này? Trình Lập hoảng sợ đến mức nước mắt tuôn rơi.
Không biết chiếc xe đã rung lắc bao lâu, cuối cùng cũng dừng lại. Có thêm những người bị trói giống cậu được đẩy lên xe, cậu loáng thoáng ngửi thấy mùi pheromone trên mấy người đó Họ là Omega?
Trình Lập gắng sức nhích người, khó khăn xoay lại, dùng những ngón tay còn cử động được để xé băng keo trên miệng người bên cạnh. Những người khác cũng làm theo, sau khi băng keo trên miệng mọi người đều được gỡ ra, hai ba Omega nhỏ tuổi hơn bắt đầu thút thít khóc.
“Sao các cậu lại ở đây?”
Mọi người nhao nhao kể, Trình Lập đã hiểu ra, bọn họ gặp phải bọn buôn người.
“Đừng hoảng, tôi thấy xe của bọn chúng đã đi qua mấy chặng rồi, toàn là đường núi gập ghềnh, chúng ta hãy cùng nghĩ cách đi.”
“Còn cách nào được nữa chứ?” Một Omega nhỏ tóc vàng xoăn khóc thương tâm nhất.
Trình Lập cũng buồn bã, vốn dĩ chỉ tốt bụng giúp đỡ người khác, sao lại gặp phải chuyện thế này?
Omega cao nhất ngồi gần cửa thùng xe lên tiếng: “Trên người các cậu có thứ gì sắc không? Chúng ta cắt dây trói tay trước đã, cùng lắm thì nhảy xuống xe!”
Trình Lập sụt sịt mũi, nhớ ra trong túi mình có một con dao rọc giấy.
Omega tóc xoăn cúi đầu, ngoạm con dao rọc giấy từ trong túi áo cậu rồi nhả xuống sàn xe. Trình Lập cầm dao, cắt dây cho mọi người.
Mãi mới cởi trói xong thì chiếc xe lại dừng lại. Cả đám giật nảy mình vì sợ, Trình Lập vội giấu con dao rọc giấy ra sau lưng, cửa thùng xe bật mở.
Một Beta mặt có hình xăm túm lấy Omega tóc xoăn chửi: “Còn định chạy à!”
Trong lúc hoảng loạn, Trình Lập rút con dao rọc giấy ra, vung dao lung tung, rạch trúng tay tên Beta.
Bị đau, tên Beta quăng cậu Omega tóc xoăn ra, xách cổ áo Trình Lập lôi xuống xe, rồi ra lệnh cho những người khác: “Đánh ngất hết bọn chúng cho tao!”