Trình Lập bị lôi khỏi xe quăng xuống đất, dưới thân toàn là đất núi và đá vụn, một đám đàn ông Beta vây lấy cậu.
Tên cầm đầu cười nham hiểm: “Mày vẫn chưa phân hóa nhỉ, nhưng tao thấy tuyến thể của mày đã ửng đỏ, chắc cũng sắp rồi.”
“Các người muốn làm gì?”
Trình Lập run rẩy, trong mắt ngập tràn sự sợ hãi.
“Ha ha, bọn tao để mắt đến mày mấy hôm rồi. Cái trung tâm thương mại kia hẻo lánh, coi như mày cũng có chút nhan sắc. Muốn chạy à? Yên tâm, tao sẽ giúp mày tìm một nơi tốt. Không phải muốn chạy sao? Giờ có cơ hội đây, có một thằng Alpha đánh chạy mấy bà vợ rồi, vừa hay bán mày qua đó!”
“Tôi không muốn!” Trình Lập còn định bỏ chạy nhưng một tên Beta đã đè cậu lại, ra hiệu bằng mắt cho đàn em. Một kẻ mang ống thuốc đến, tiêm thẳng vào tuyến thể của cậu.
Trình Lập lập tức không thể cử động được nữa, tuyến thể bắt đầu nóng rực lên. Sách giáo khoa Sinh học đã từng giảng về cảm giác này, chắc là cậu sắp phân hóa rồi. Thứ thuốc bọn chúng tiêm cho cậu rất có thể là thuốc cấm có tác dụng thúc đẩy phân hóa.
“Đưa nó qua đó đi!”
Trình Lập bị người ta vác lên, cả người cậu cứng đờ không thể nhúc nhích, nỗi tuyệt vọng trong lòng dâng lên tột cùng.
Sau khi đi vòng vèo hơn chục khúc cua trên đường núi, Trình Lập chỉ cảm thấy ngày càng nóng hơn, hơi thở cũng dần trở nên khó nhọc.
“Đại ca, tôi cầu xin anh, tha cho tôi đi, tôi còn vài nghìn tệ, tôi đưa hết cho anh.”
Người đang vác cậu không nói gì. Trình Lập bắt đầu giãy giụa, lúc này người nọ mới đấm vào lưng cậu rồi chửi: “Còn giãy nữa là tao hiếp mày đấy.”
“Tôi không muốn đi, tôi sắp thi đại học rồi, chỉ còn một chút nữa thôi... Anh tha cho tôi đi mà...”
Bước chân của người nọ không hề dừng lại. Nghĩ đến tương lai của bản thân, Trình Lập cảm thấy thà chết còn hơn...
Tại sao chứ, rõ ràng chỉ còn một chút nữa thôi là cậu có thể thay đổi vận mệnh của bản thân. Chỉ cần cậu thuận lợi thi đỗ đại học, tương lai của cậu sẽ còn biết bao cơ hội, vậy mà đến bây giờ tất cả đều vô ích rồi.
Thà chết đi còn hơn. Ý nghĩ này một khi đã trỗi dậy thì không thể nào đè xuống được nữa. Trên cõi đời này, cậu vốn chẳng có ai để vướng bận, chỉ có thầy Hoàng và cả Lăng Tuần. Nghĩ đến Lăng Tuần, cậu lại càng thấy tủi thân...
Nếu cậu không đồng ý đến gặp hắn lần nữa thì đã không ra ngoài tìm việc làm thêm, cũng không gặp phải chuyện này.
Khi đi qua đoạn đường núi gập ghềnh, người vác cậu đi chậm hơn. Trình Lập ngẩng đầu nhìn thoáng qua, phía trước khúc cua kia là một vách núi. Nếu có thể nhảy xuống, lỡ như chết luôn một lần thì cũng tốt, ít nhất không phải chịu giày vò.
Nhận thấy thời cơ đã đến, Trình Lập dồn hết sức cắn mạnh vào người đàn ông. Hắn ta tức giận hất cậu khỏi vai. Trình Lập mặc kệ cơn đau toàn thân, lao thẳng về phía vách núi rồi không nghĩ ngợi gì mà nhảy xuống.
Bên tai Trình Lập là tiếng gió rít gào, cậu thầm nghĩ lần này ắt hẳn mình chết thật rồi.
Có lẽ ông trời xót thương nên cậu không chết. Toàn thân cậu đau đớn như chết đi sống lại, cậu không mở mắt nhưng có thể cảm nhận được mình đang nằm trên giường.
“Em tỉnh rồi à? Em cảm thấy thế nào?”
Nghe giọng nói thì có vẻ là một chị gái dịu dàng. Lúc này Trình Lập mới mở mắt, trước mắt cậu là một màu trắng xóa. Nhìn vào biển hiệu, đây là Bệnh viện Nhân dân thành phố Lâm Giang.
Trước khi nhảy xuống vách núi, xung quanh cậu toàn là núi non, không giống nơi có một bệnh viện thế này. Lẽ nào cậu đang nằm mơ?
Chị y tá đo nhiệt độ cho cậu: “Em tỉnh lại là tốt rồi, em đã hôn mê mấy tháng rồi đấy. Trên người em có nhiều chỗ bị gãy xương, tuyến thể cũng bị tổn thương. Em có nhớ số điện thoại người nhà không? Lát nữa cảnh sát cũng sẽ đến đây.”
“Chị... Chị ơi, em là trẻ mồ côi, không có người nhà. Tuyến thể của em... Bị làm sao ạ?”
Chị y tá lập tức nhìn cậu bằng ánh mắt cảm thông, không đành lòng nói tiếp.
“Em cứ nghỉ ngơi trước đi, đợi khi nào sức khỏe tốt hơn, bác sĩ sẽ nói cho em biết.”
Chị y tá cất nhiệt kế rồi đi ra. Không lâu sau, hai cảnh sát đều là Beta bước vào phòng bệnh.
Cô cảnh sát hỏi cậu một vài câu. Trình Lập trả lời rất chậm, đầu óc cậu cứ như chậm đi nửa nhịp, phải nghĩ rất lâu mới nói được.
“Phải rồi, lúc bị tiêm thuốc, cháu có nhìn rõ nó trông như thế nào không?”
Trình Lập nghẹn ngào, nỗi đau lúc đó vẫn còn hiện rõ mồn một, cậu đau đớn nhắm nghiền mắt lại.
Nghĩ một lúc lâu cậu mới nói: “Cháu không nhìn rõ lắm, thuốc đó... Hình như có màu đỏ, ngoài ra cháu không biết gì nữa.”
“Cháu yên tâm, những kẻ đó đều bị bắt cả rồi. Cứ nghỉ ngơi cho tốt nhé.”