Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 15.2

Trước Sau

break

Sau khi cảnh sát rời đi, Trình Lập cố gắng ngồi dậy nhưng vừa ngẩng đầu lên đã cảm thấy cổ đau như muốn gãy.

Cậu nằm mấy tháng rồi, bây giờ là tháng mấy?

Khó khăn lắm Trình Lập mới bò dậy được để bấm chuông gọi y tá, khi có người vào, cậu vội vàng hỏi: “Chị ơi, bây giờ là tháng mấy rồi? Kỳ thi đại học... Vẫn chưa thi phải không ạ?”

Chị y tá sững người một lúc rồi lấy điện thoại ra cho cậu xem: “Đã là tháng Bảy rồi.”

Lúc cậu bị bắt cóc vào cuối tháng Hai khi đang nghỉ đông, bây giờ đã là tháng Bảy, kỳ thi đại học đã kết thúc rồi...

Nghĩ đến bao năm đèn sách khổ luyện của mình cứ thế đổ sông đổ bể, lòng Trình Lập đau nhói. Cậu khó nhọc đưa tay ôm lấy ngực nhưng cơn đau ấy vẫn khiến cậu khó chịu không thôi.

“Em đừng khóc mà...” Chị y tá luống cuống, đưa giấy cho cậu.

Trình Lập không nhận, những giọt nước mắt lạnh buốt rơi xuống mu bàn tay mới kéo cậu ra khỏi nỗi đau một chút.

“Chị ơi, cảm ơn chị, em muốn ở một mình.”

“Em có cần liên lạc với bạn bè đến thăm không? Chị có thể cho em mượn điện thoại.”

Trình Lập lắc đầu, đôi mắt vô hồn.

Bỏ lỡ kỳ thi đại học lần này, điểm tín dụng của cậu sẽ bị trừ. Quan trọng nhất là luật pháp đã quy định rõ, kỳ thi đại học chỉ được đăng ký một lần, bỏ lỡ lần này, cậu sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa.

Tại sao lúc nào cũng chỉ thiếu một chút?

Năm cậu bảy tuổi, có một gia đình họ Dịch muốn nhận nuôi cậu nhưng sau khi khám sức khỏe, họ lại đổi ý. Chỉ thiếu một chút nữa thôi, cậu đã có một mái nhà.

Năm ngoái, Lăng Tuần đối xử tốt với cậu, cậu đã có người bạn đầu tiên, cũng có người đầu tiên khiến mình rung động. Thiếu một chút nữa thôi, có lẽ cậu đã thật sự có thể ở bên Lăng Tuần...

Bây giờ mất đi tư cách thi đại học, thật đúng là vận may trong đời cậu lúc nào cũng thiếu một chút.

Sau mấy ngày điều trị trong bệnh viện, Trình Lập đã có thể xuống giường đi lại. Hóa đơn viện phí cũng ập xuống đầu cậu, mấy chục nghìn tệ, cậu biết lấy đâu ra mà trả.

Trước khi xuất viện, Trình Lập mang theo chứng minh thư đến phòng viện trưởng, viết giấy nợ và giấy cam kết nhưng đều không được. Viện trưởng bất lực giải thích: “Bệnh viện không có tiền lệ này, không thể mở ngoại lệ được. Nếu không, ai cũng đến đây nợ tiền thì bệnh viện làm sao hoạt động đây?”

Cuối cùng, mấy y bác sĩ trong khoa thấy cậu đáng thương nên đã góp chút tiền giúp cậu. Trình Lập viết giấy nợ cho từng người, hứa sẽ trả lại sớm nhất có thể.

Trước khi cậu đi, bác sĩ điều trị chính là Bạch Vũ Lăng mới tìm cậu để nói về chuyện tuyến thể: “Cơ thể cậu sắp phân hóa, thuốc cấm đã thúc ép quá trình, ảnh hưởng đến sự toàn vẹn của tuyến thể. Ngoài ra, sau khi cậu ngã xuống vách núi, tuyến thể cũng bị chấn thương. Sau này, e là cần phải điều trị lâu dài mới có thể hồi phục.”

Trình Lập cúi đầu, vô thức vặn vẹo ngón tay.

Bạch Vũ Lăng không đành lòng nói tiếp: “Vì cậu không có người nhà nên tôi phải nói rõ cho cậu biết. Theo luật, nếu trước hai mươi hai tuổi mà không chữa khỏi thì cậu sẽ không có pheromone, tuyến thể không hoàn chỉnh, giới tính thứ hai không thể đăng ký vào thông tin định danh.”

Điều này có nghĩa là sau hai mươi hai tuổi, cậu sẽ trở thành người không có giấy tờ tùy thân hợp pháp... Một khi bị tố cáo sẽ bị đưa vào nhà tù để cải tạo.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương