Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 16.1: Kẻ bất hạnh  

Trước Sau

break

Trình Lập mấp máy môi nhưng không thốt ra được lời nào. Cổ họng cậu nghẹn đắng, sống mũi cay xè, nhưng mấy ngày nay, cậu đã khóc quá nhiều, đến mức không còn rơi nước mắt được nữa.

Bạch Vũ Lăng xoa đầu cậu, an ủi: “Đừng sợ, có thể chữa khỏi được mà.”

“Tôi không sao.”

Trình Lập lảo đảo bước ra khỏi bệnh viện, tấm thân gầy gò như thể có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào.

Sau này phải làm sao đây?

Lúc nhảy xuống vách núi, sao cậu không chết quách đi cho xong. Bốn bề không một bóng người, Trình Lập úp mặt vào lòng bàn tay, bật khóc nức nở.

Cậu cứ vật vờ lang thang trên đường phố mấy ngày liền, sau đó cảnh sát thành phố Lâm Giang và thầy Hoàng ở viện mồ côi đã đến tìm cậu.

Thầy Hoàng đưa cậu về, suốt dọc đường muốn hỏi gì đó nhưng lại thôi.

Đồ đạc ở trường trung học Nam Lý đều do thầy Hoàng giúp cậu mang về viện mồ côi. Ở đó mấy ngày, cuối cùng Trình Lập cũng chấp nhận sự thật.

Cậu để lại cho thầy Hoàng một lá thư, xách theo hành lý ít ỏi của mình rồi chọn cách rời đi.

Nếu có thể chết đi cho xong thì tốt biết mấy, nhưng trớ trêu thay cậu vẫn còn nợ một ít tiền, phải mau chóng trả hết mới có thể yên lòng.

Sáu năm sau, tại thành phố Bạch Lạc, bộ phận hậu cần của Tập đoàn Diệu Dương.

Giám đốc Beta Hứa Kỳ đi trên đôi giày cao gót tám phân, vênh váo bước vào văn phòng. Trình Lập đang lau sàn, liếc nhìn cô một cái rồi vội tránh đi. Tính cách của Hứa Kỳ không tốt, lại còn là con ông cháu cha, may mà từ lúc vào công ty đến giờ cậu cũng chỉ là một người vô hình.

Không ngờ, Hứa Kỳ lại dừng lại trước mặt cậu: “Tiểu Trình à, theo tôi vào văn phòng một lát.”

“Vâng, thưa giám đốc.”

Hứa Kỳ ngồi trên ghế làm việc, ung dung sơn móng tay. Trình Lập lo lắng lên tiếng: “Giám đốc Hứa, chị tìm tôi có chuyện gì không ạ?”

“Hừ, cậu vào công ty cũng được một thời gian rồi nhỉ. Chú Hoàng nói với tôi, cậu có số phận lận đận, bảo tôi đừng làm khó cậu. Nhưng mà, sao gần đây tôi lại nghe Tưởng Mai nói, thông tin định danh của cậu có vấn đề, còn bảo hình như cậu là Omega?”

Hứa Kỳ nhìn cậu chằm chằm. Mấy năm nay Trình Lập đã làm đủ mọi công việc, cậu không có tiền chữa trị tuyến thể nên hoàn toàn không có pheromone, đến mức ba năm trước đã trở thành người không có giấy tờ hợp pháp. Thông tin định danh đang dùng hiện tại là do thầy Hoàng nhờ vả quan hệ làm giúp cậu.

“Giám đốc Hứa, tôi và Tưởng Mai là bạn học cấp ba, chúng tôi có mâu thuẫn. Tôi không có pheromone, sao có thể là Omega được?”

Hứa Kỳ hừ lạnh một tiếng: “Cậu vừa không có bằng cấp lại chẳng có ô dù, nếu không phải tôi nể mặt mối quan hệ giữa chú Hoàng và cha tôi thì đã chẳng nhận cậu. Cậu liệu mà an phận cho tôi, Tưởng Mai là người của phòng kinh doanh, cậu tránh xa cô ta ra cho tôi, nghe rõ chưa?”

“Vâng ạ, tôi biết rồi.” Trình Lập vội vàng đồng ý. Công việc lao công ở Tập đoàn Diệu Dương là công việc ổn định nhất mà cậu từng làm, chỉ còn thiếu mười nghìn tệ nữa là cậu sẽ trả hết nợ.

Hứa Kỳ phất tay cho cậu ra ngoài.

Trình Lập lại tiếp tục lau sàn. Đến chín giờ tối, sau khi dọn dẹp xong phòng họp, cậu xách xô nước bấm nút xuống tầng một, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng được tan làm.

Cậu lấy điện thoại ra xem tin nhắn, không để ý thang máy đã dừng ở tầng mười lăm. Hai người đàn ông Alpha bước vào, có lẽ cả hai đều đeo miếng dán cách ly pheromone nên cậu không ngửi thấy mùi gì.

Theo thói quen, Trình Lập ấn nhẹ chiếc khẩu trang, lùi vào trong góc.

Tầng mười lăm là tầng làm việc của sếp lớn và tổng giám đốc tập đoàn, thỉnh thoảng sẽ có khách lên đây, cậu không muốn đắc tội với ai.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương