Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 16.2

Trước Sau

break

“Cậu là người mới à? Sao lại đeo khẩu trang?”

Người đàn ông vừa mở lời, Trình Lập đã theo phản xạ bắt đầu căng thẳng. Mấy năm nay, cậu chỉ mải mê làm lụng, còn phải đề phòng có người phát hiện ra chuyện cậu không có giấy tờ hợp pháp, hễ có ai bắt chuyện là cậu lại không biết phải làm sao.

Giọng người đàn ông còn lại có vẻ dịu dàng hơn, đối phương cười khẽ: “Công ty có quy định, nhân viên tan làm phải lịch sự với khách hàng. Hơn nữa, người đang nói chuyện với cậu là sếp lớn đấy, sao cậu không trả lời?”

Nghe vậy, mồ hôi lạnh của Trình Lập chảy ròng ròng. Sao cậu lại xui xẻo cùng lúc gặp phải tổng giám đốc và sếp lớn thế này? Sếp lớn gần như một năm mới đến vài lần, tổng giám đốc thì cậu cũng chưa từng gặp, nhưng người có thể đi cùng sếp lớn thì chỉ có thể là tổng giám đốc mà thôi.

“Xin... Xin lỗi, tôi... Tôi hơi căng thẳng. Tôi... Tôi xấu xí, sợ dọa người khác.” Cứ hễ căng thẳng là cậu lại nói lắp.

Sếp lớn không nói gì, chỉ vỗ vai người bên cạnh: “Bạch Vũ Triều, Diệu Dương coi như là giao cho cậu rồi, nhưng cũng không thể ai cũng tuyển vào công ty được.”

Bạch Vũ Triều mỉm cười, có chút bất đắc dĩ. Chẳng lẽ công ty tuyển một nhân viên lao công mà anh ấy cũng phải hỏi đến sao? Anh ấy không để ý Trình Lập nữa, quay sang nói chuyện với sếp lớn về các dự án gần đây.

Trình Lập thấy hơi sợ, câu nói vừa rồi của sếp lớn, có phải là định đuổi việc cậu không?

Trình Lập lấy hết can đảm ngẩng đầu định giải thích thêm với sếp lớn nhưng thang máy đã xuống tầng một, cậu chỉ đành vội vàng bước ra. Cửa thang máy khép lại, sếp lớn và tổng giám đốc đi về phía bãi đỗ xe.

Cậu chán nản trở về căn nhà thuê, tháo khẩu trang ra, tu một hơi hết cả cốc nước. Bây giờ là tháng Sáu, đúng vào lúc nóng nhất ở thành phố Bạch Lạc. Không phải cậu cố tình đeo khẩu trang mà là sau khi trải qua vụ bắt cóc và bị bán, cứ hễ đêm xuống là cậu lại thiếu cảm giác an toàn, chỉ ước có thể giấu mình đi.

Trước giờ vẫn ổn, sao hôm nay lại đắc tội với sếp lớn cơ chứ? Trình Lập bực bội vò đầu, sao cậu lại ngốc thế này!

Trước đây cậu vốn đã nhát gan, bây giờ lại càng thêm nhút nhát. Không biết cậu có bị đuổi việc không, nếu mất công việc này, có lẽ cậu sẽ phải đi nhặt ve chai sống qua ngày.

Trước khi đi ngủ, Trình Lập nhận được điện thoại từ viện mồ côi. Thầy Hoàng đã nghỉ hưu, viện trưởng hiện tại là một người đàn ông Beta, lanh lợi tháo vát, nhưng Trình Lập không thích ông ta. Lần trước gặp, cậu thấy ông ta đang mắng một cậu bé làm vỡ bình hoa, còn dọa sẽ đuổi cậu bé đi. Cậu bé sợ đến mức khóc nấc lên, cuối cùng vẫn là Trình Lập đền tiền chiếc bình.

“Alô, Trình Lập, tôi nghe bên tài vụ nói, học phí hai năm đầu cấp ba của cậu là do viện mồ côi chi trả đúng không?”

Trình Lập “ừ” một tiếng, viện trưởng Lý nói tiếp: “Số tiền đó là do viện trưởng Hoàng duyệt chi sai quy định cho cậu. Bây giờ yêu cầu cậu hoàn trả lại.”

“Sai quy định gì?”

“Theo điều bảy trong quy định tài trợ đã được sửa đổi mười năm trước của viện mồ côi, chi phí học cấp ba chỉ cấp cho những người có khả năng thi đỗ đại học hạng B trở lên. Cậu bỏ học giữa chừng, căn bản không đủ tư cách hưởng khoản tài trợ này!”

Chuyện cũ bị nhắc lại không khỏi khiến Trình Lập đau lòng, nhưng cậu đã học được cách che giấu cảm xúc của mình. Cậu không phản bác, chỉ nhận lời: “Tôi biết rồi, sẽ chuyển khoản lại sớm nhất có thể.”

“Biết là được, sau này cậu cứ liên hệ với bên tài vụ.”

Cúp điện thoại, lòng Trình Lập nặng trĩu. Bỏ lỡ kỳ thi đại học là nỗi đau lớn nhất đời cậu. Nếu như không có những chuyện đó thì tốt biết mấy, nhưng cuộc đời làm gì có hai chữ “nếu như”, chuyện đã đến nước này, cậu vẫn phải cố gắng kiếm tiền thôi.

Ngày hôm sau, còn chưa kịp vào công ty, Trình Lập đã bị Hứa Kỳ gọi điện mắng cho một trận đến choáng váng.

“Cậu bị ngốc hay bị điên thế? Dám đắc tội với sếp lớn, bây giờ tôi cũng không bảo vệ cậu được nữa đâu. Cậu mau thu dọn đồ đạc cút đi.”

Như vậy mà cũng tính là đắc tội sao? Hốc mắt Trình Lập nóng lên, cậu còn định van nài thì Hứa Kỳ đã cúp máy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương