Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 17.1: Đã lâu không gặp

Trước Sau

break

Trình Lập đứng chết trân ngoài cửa công ty, không biết phải làm sao. Tiền trả cho viện mồ côi cần hơn hai mươi nghìn tệ, sáng nay bên tài vụ vừa nhắn tin, yêu cầu cậu phải thanh toán trong vòng một tuần, cậu lấy đâu ra tiền chứ?

“Sao cậu còn ở đây?” Hôm nay Hứa Kỳ ăn mặc trang trọng khác thường, vừa thấy Trình Lập đã nhíu mày: “Mau đi đi, cậu không còn là người của công ty nữa.”

“Giám đốc Hứa, tôi thật sự rất cần công việc này, chị có thể giúp tôi cầu xin một lời được không?”

“Cái đó thì không được.” Hứa Kỳ lắc đầu: “Cậu là người do chính sếp lớn cho nghỉ việc đấy. Mau đi đi, không thì tôi gọi bảo vệ bây giờ.”

Trình Lập nắm chặt vạt áo, lòng hoảng loạn. Mất công việc này, cậu không biết phải mất bao lâu nữa mới tìm được một nơi ổn định.

Đang nói chuyện, Hứa Kỳ định bỏ đi thì thấy tổng giám đốc đi đến, cô lập tức thay đổi sắc mặt, tươi cười niềm nở.

Hứa Kỳ huých nhẹ vào người Trình Lập, ra hiệu cho cậu mau rời đi. Bạch Vũ Triều liếc nhìn Trình Lập, khuôn mặt cậu thanh tú, đôi mắt to ngấn nước, căn bản không thuộc loại xấu xí, không biết tối qua cậu có bị chập mạch không mà lại đi nói câu đó với sếp lớn.

“Trời ạ, cậu đừng khóc nữa, làm như tôi bắt nạt cậu không bằng!” Hứa Kỳ sốt ruột nói.

Bạch Vũ Triều đưa cho cậu một chiếc khăn tay, bất đắc dĩ khuyên nhủ: “Cậu cũng đừng nản lòng, mất việc rồi thì tìm việc khác thôi. Nhưng sếp Lăng sắp đến rồi, cậu còn không đi, sau này các công ty cùng ngành sẽ không nhận cậu đâu.”

Trình Lập sụt sịt mũi, không nhận khăn tay của Bạch Vũ Triều. Mọi hy vọng đều đã tan biến, đôi vai cậu sụp xuống, thất thểu bước đi.

Cậu vừa đi khỏi thì có mấy chiếc xe sang trọng đỗ trước cổng công ty. Cậu quay đầu nhìn thoáng qua, một người đàn ông mặc vest bảnh bao bước xuống từ chiếc xe thứ hai, cao chắc khoảng mét chín, cậu có thể ngửi thấy một chút mùi hương, hẳn là một Alpha trội.

Bạch Vũ Triều bắt tay Lăng Tuần, niềm nở mời hắn vào trong. Hứa Kỳ cũng vội vàng chen lên nhưng bị trợ lý của Lăng Tuần là Trang Ly khéo léo đẩy ra.

Lăng Tuần vô tình liếc mắt về hướng Trình Lập vừa rời đi, Bạch Vũ Triều lập tức giải thích: “Là nhân viên vệ sinh mà tối qua cậu cho nghỉ việc đấy, cậu ta vẫn còn muốn quay lại.”

“Ừ, cậu xử lý là được.”

Lăng Tuần trực tiếp đi vào phòng họp. Lần này hắn đến thành phố Bạch Lạc chủ yếu là vì nhắm trúng một công ty giải trí, định mua lại.

Gia đình đã sắp xếp cho hắn xem mắt với một Omega nhà thế gia. Omega này ra mắt đóng phim từ ba năm trước, đến giờ vẫn cứ làng nhàng không nổi. Ý của gia đình là muốn hắn giúp đỡ lăng xê một chút, thành công thì tốt, không thành thì cũng coi như tiếp xúc với một lĩnh vực khác.

Sau khi kết thúc cuộc họp thường lệ ở Tập đoàn Diệu Dương, thư ký của Bạch Vũ Triều đã đặt chỗ, buổi trưa phải gặp ông chủ của công ty giải trí kia. Bạch Vũ Triều và Lăng Tuần đi cùng nhau.

Đến nhà hàng Phượng Tê Ngô Đồng Quán, Lăng Tuần thấy sảnh chính đông nghịt người, bỗng dưng không muốn vào nữa.

Bạch Vũ Triều vội giải thích: “Anh bạn, tôi định bao trọn gói nhưng người chúng ta phải gặp hôm nay lại thích náo nhiệt.”

“Ừ, đi thôi.”

Một tay Lăng Tuần đút túi quần, theo nhân viên phục vụ lên phòng riêng trên tầng hai. Ông chủ kia đã đến từ sớm, là một Alpha bình thường, không dán miếng dán cách ly, mùi hoa thạch nam nồng nặc khó chịu đến mức khiến Lăng Tuần chỉ muốn đá văng hắn ta ra ngoài.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương