Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 17.2

Trước Sau

break

“Sếp Lăng, sếp Bạch, đến muộn nhé, phải tự phạt một ly đấy.”

Lăng Tuần nâng ly ra hiệu, kìm nén sự khó chịu: “Đã nghe danh Chu tổng từ lâu.”

Chu tổng nghe vậy thì vui đến mức cười toe toét, hắn ta sờ soạng cô thư ký yểu điệu bên cạnh rồi bước đến chỗ Lăng Tuần, chỉ cao đến vai hắn. Hắn ta tự tiện giơ tay vỗ vai hắn: “Cậu Lăng đúng là người sảng khoái, ngồi đi, ngồi đi, uống tiếp nào.”

Bạch Vũ Triều ra hiệu cho trợ lý rồi ngồi xuống bên cạnh Chu tổng, Lăng Tuần và Chu tổng ngồi đối diện nhau. Lăng Tuần rất ít nói, chỉ mở lời khi cần thiết. Đợi Chu tổng uống say, Lăng Tuần mới bảo trợ lý lấy hợp đồng ra.

Sau một chầu rượu, Bạch Vũ Triều cũng uống không ít. Trước khi tên họ Chu kia gục xuống, anh ấy nói: “Nếu giá cả không có vấn đề gì, mời Chu tổng ký tên.”

Gã họ Chu xua tay: “Không vội, không vội, uống thêm chút nữa. Tối nay, tôi đây còn chuẩn bị tiết mục đặc biệt, nhất định sếp Lăng phải nể mặt đấy.”

Lăng Tuần mỉm cười, bằng mặt không bằng lòng. Bạch Vũ Triều đưa hợp đồng ra, không biết có phải tên họ Chu kia cố ý không, đầu nghiêng một cái rồi gục thẳng xuống bàn, như thể đã bất tỉnh.

Giả vờ. Lăng Tuần nhìn rõ mồn một, nhưng cũng không vạch trần. Rõ ràng tên họ Chu vẫn còn điều kiện muốn đàm phán.

“Nếu Chu tổng đã say rồi, hôm nay đến đây thôi.”

Lăng Tuần nhìn tên họ Chu được tài xế và thư ký dìu đi, lúc này mới để Trang Ly dìu Bạch Vũ Triều lên xe.

“Không biết tên họ Chu kia có ý gì nữa.” Bạch Vũ Triều kéo cà vạt, vốn tưởng mọi chuyện đã bàn bạc xong xuôi, ai ngờ hắn ta lại giở trò.

Lăng Tuần cười lạnh: “Chẳng có gì, chẳng qua là muốn nâng giá thêm một chút thôi.”

Xe chạy được nửa đường thì đột ngột chết máy, tài xế vội xuống xe kiểm tra, Trang Ly cũng ra giúp. Lát sau, Trang Ly đến mở cửa xe: “Sếp Lăng, sếp Bạch, hình như động cơ có vấn đề rồi. Chúng ta đang ở trên cầu vượt, không an toàn. Mời sếp và sếp Bạch xuống xe trước, tôi sẽ đưa hai người xuống dưới đợi xe khác đến đón.”

Bạch Vũ Triều đã gà gật buồn ngủ, Lăng Tuần thì chẳng có cảm giác gì, hắn dìu Bạch Vũ Triều men theo dải cây xanh đi khỏi cầu vượt.

Xe đến đón họ cũng đã tới, Lăng Tuần đứng bên đường hút một điếu thuốc. Cách đó không xa có một hiệu thuốc, hắn chỉ thị Trang Ly: “Cậu trông chừng cậu ấy, tôi đi mua ít thuốc giải rượu.”

Lăng Tuần lấy một chai thuốc giải rượu, lúc tính tiền, người đứng trước hắn là một người trông như học sinh cấp ba, đang rụt rè muốn mua thuốc tránh thai khẩn cấp.

Nhân viên yêu cầu cậu đưa chứng minh thư. Trình Lập khó xử, hôm nay cậu vừa tìm được một công việc làm theo giờ, ông chủ bảo cậu ra ngoài mua thuốc, dù có ngại đến mấy cậu cũng không còn cách nào khác.

Thông tin định danh của cậu có vấn đề. Cậu lề mề rút chứng minh thư từ trong chiếc ví sờn cũ ra, may mà nhân viên không nói gì thêm, đăng ký xong lập tức đưa thuốc cho cậu.

Lúc quay người đi, cánh tay Trình Lập bị người phía sau túm chặt lấy. Cậu ngẩng đầu định hỏi thì bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Lăng Tuần. Lời định hỏi nghẹn lại nơi cổ họng, một lúc lâu sau mới thốt ra được bốn chữ: “Lâu rồi không gặp.”

Lăng Tuần không buông tay Trình Lập ra, cũng không nói gì, hắn lấy điện thoại ra thanh toán rồi kéo cậu ra khỏi hiệu thuốc.

“Cậu có bạn trai rồi à?”

Nhìn vỉ thuốc trong tay mình, Trình Lập đỏ mặt giải thích: “Là... Là mua giúp người khác.”

Lăng Tuần không quan tâm, nhìn mái tóc không kiểu cọ gì của cậu, đột nhiên hắn nhớ ra người hắn gặp trong thang máy tối qua chính là cậu.

“Trình Lập, cậu không có gì muốn nói với tôi sao?”

Trình Lập chìm vào im lặng, đối với cậu mà nói, Lăng Tuần chẳng qua chỉ là một người để lại ấn tượng sâu sắc trong quá khứ đau buồn của cậu mà thôi. Những chuyện đã qua giữa hai người, đến ngày hôm nay gặp lại, dường như chẳng có gì đáng để nhắc đến.

“Không có gì để nói cả.”

Bàn tay Lăng Tuần đang nắm cánh tay cậu siết mạnh hơn, nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên như không.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương