Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 18.1: Trở lại làm việc

Trước Sau

break

“Lâu không gặp, chắc cậu đã phân hóa rồi nhỉ? Sao không thấy cậu dán miếng dán cách ly? Cũng chẳng có mùi gì cả?”

Đối mặt với sự chất vấn của Lăng Tuần, đột nhiên Trình Lập cảm thấy hơi tức giận. Cậu dùng sức muốn giằng ra khỏi tay Lăng Tuần nhưng sức lực hai người quá chênh lệch. Hơn nữa, sáu năm trôi qua, Lăng Tuần còn cao hơn trước, trong khi chiều cao của cậu gần như không phát triển thêm sau lần bị thương. Đứng trước mặt hắn, cậu cảm thấy áp lực quá lớn.

Lăng Tuần chủ động buông cậu ra, Trình Lập không dám nhìn hắn, bướng bỉnh quay mặt đi rồi chậm rãi nói: “Tuyến thể của tôi bị thương.”

Lăng Tuần dè dặt hỏi tiếp: “Là do vụ bắt cóc lần đó à?”

“Không phải.” Quá khứ đó quá nặng nề, Trình Lập không muốn nhắc lại với bất kỳ ai.

Sự thương hại vừa lóe lên trong mắt Lăng Tuần biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng.

“Vậy bây giờ cậu ra nông nỗi này à? Đi mua thứ đồ này giúp người khác!”

Một cảm giác thất bại bất lực dâng lên trong lòng Trình Lập. Lăng Tuần trước đây vốn là thiếu gia không biết đến mùi đời, bây giờ gặp lại, hắn vẫn bảnh bao, cao ngạo, còn cậu thì đã sớm không còn lòng tự trọng và chí khí của ngày xưa.

“Tôi còn phải đi làm, xin phép đi trước.”

Trình Lập quay người định đi, Lăng Tuần nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu, lửa giận trong mắt như sắp trào ra.

“Tốt lắm, Trình Lập, cậu cứ đợi đấy!”

Mãi cho đến khi bóng dáng Trình Lập biến mất, Lăng Tuần mới quay người trở lại xe.

Trang Ly thấy hắn quay về với vẻ mặt sa sầm, vô cùng ngạc nhiên. Trước nay Lăng Tuần luôn điềm tĩnh, chỉ đi ra ngoài một lát mà sao lại thế này?

“Trang Ly, đi điều tra một người. Nhân viên vệ sinh hôm qua Bạch Vũ Triều cho nghỉ việc.”

“Vâng.” Trang Ly cẩn thận dò hỏi: “Thưa sếp Lăng, cần điều tra đến mức độ nào ạ?”

“Tất cả, không bỏ sót chi tiết nào.”

Trang Ly dè dặt nhận lời, không biết một nhân viên vệ sinh thì có gì đặc biệt.

Cậu quay về căn hộ của khách hàng, bên trong thỉnh thoảng lại vọng ra những âm thanh kỳ lạ. Sáu năm trôi qua, cậu biết người bên trong đang làm gì, vì vậy cũng không dám gõ cửa, chỉ đứng đợi bên ngoài.

Một lát sau, một chàng trai Beta gầy gò thanh tú khoác áo choàng tắm bước ra từ trong phòng, thản nhiên nhận lấy vỉ thuốc từ tay Trình Lập rồi ung dung uống.

Thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Trình Lập, người đàn ông liếc mắt đưa tình với cậu: “Cậu em trai, đừng thấy lạ nhé, mỏ vàng lớn như Tạ thiếu gia đây không phải lúc nào cũng có đâu.”

Trình Lập không biết phải nói gì, đợi đến khi người bên trong ra lệnh, cậu mới vào dọn dẹp.

Tạ Phong ngồi ở đầu giường hút thuốc, cảm thấy người làm theo giờ này hơi quen mắt.

“Này, ngẩng đầu lên tôi xem nào.”

Beta tưởng Tạ Phong đã để mắt đến người làm theo giờ nên vội vàng đi vào, dựa vào vai cậu ta. Lúc Trình Lập đến đã nhận ra ông chủ chính là Tạ Phong, chỉ là cậu không hiểu sao dạo này lại gặp nhiều bạn học cấp ba đến thế.

Trình Lập ngẩng đầu, cung kính gọi một tiếng: “Tạ thiếu gia.”

Tạ Phong thấy dáng vẻ ủ rũ của cậu thì lập tức mất hứng. Sáu năm trước, rõ ràng cậu đã hứa sẽ đến gặp Lăng Tuần, kết quả lại cho hắn leo cây, sau đó Lăng Tuần cũng giận lây sang Tạ Phong, cậu ta cảm thấy đúng là làm ơn mắc oán.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương