May mà bây giờ mọi người đều làm ăn trong cùng một giới, lại có quan hệ từ đời cha chú nên Lăng Tuần không còn so đo chuyện năm xưa nữa.
“Được rồi, thanh toán tiền công rồi đi đi.”
Sau khi Trình Lập rời đi, Tạ Phong cũng không hiểu nổi, học bá năm nào, sao bây giờ lại ra nông nỗi này?
Cầm tiền công vừa nhận được, Trình Lập chuyển trước ba trăm tệ cho phòng tài vụ của viện mồ côi, tiện thể xin họ cho thêm chút thời gian.
Người bên tài vụ ở đầu dây bên kia châm chọc: “Lấy đâu ra nhiều thời gian thế? Viện trưởng Lý không có kiên nhẫn đâu, nợ thì phải trả, cậu nhanh chân lên chút đi!”
Nói xong đầu dây bên kia lập tức cúp máy. Trình Lập thở dài, vừa gặm bánh bao chay vừa lướt điện thoại tìm việc trên mạng xem có cái nào phù hợp không.
Thành phố Bạch Lạc là một thành phố mới phát triển, việc kiểm tra thông tin nhân viên chưa thực sự nghiêm ngặt, nhưng dù vậy, công việc cậu có thể làm cũng không nhiều.
Đang xem dở, giao diện cuộc gọi đột nhiên hiện lên, là số điện thoại của phòng nhân sự Tập đoàn Diệu Dương.
“Alô, xin chào, có phải cậu Trình Lập không? Hợp đồng của cậu với công ty chúng tôi vẫn chưa hết hạn, việc sa thải trước đó là một sự hiểu lầm. Mời cậu ngày mai tiếp tục quay lại công ty làm việc. Để bồi thường, lương ngày hôm nay của cậu sẽ được tính gấp ba.”
“Tại... Tại sao ạ?” Niềm vui bất ngờ ập xuống đầu khiến Trình Lập nhất thời ngơ ngác.
Cậu nhớ Hứa Kỳ đã nói, cho cậu nghỉ việc là ý của sếp lớn, sao bây giờ lại đột ngột thay đổi vậy?
Nhân sự vẫn cười trả lời: “Là do có nhầm lẫn với một người khác cần sa thải. Mời cậu ngày mai cứ quay lại công ty làm việc là được.”
“Vâng, vâng, tôi biết rồi, cảm ơn.”
Trình Lập phấn khích gặm nốt nửa cái bánh bao chay còn lại. Có thể quay lại làm việc ở Tập đoàn Diệu Dương là tốt nhất rồi. Phúc lợi của nhân viên tập đoàn cực kỳ tốt, trong đó có một điều khoản, bất kỳ nhân viên nào làm việc đủ ba năm, nếu gặp khó khăn cần thiết, có thể ứng trước bốn tháng lương và thưởng từ công ty.
Lương cộng thưởng một tháng của cậu là năm nghìn tệ, ứng trước bốn tháng vừa tròn hai mươi nghìn, đủ để trả nợ cho viện mồ côi.
Không kịp nghĩ nhiều, Trình Lập quay về chỗ ở, tìm giấy bút viết đơn xin ứng trước lương, định bụng sáng sớm hôm sau sẽ nộp.
Quay lại công ty, Trình Lập đến phòng nhân sự và phòng tài vụ nộp đơn trước, sau đó tiếp tục công việc của mình.
Lúc cậu đang lau sàn, Hứa Kỳ đến tìm, vẻ mặt trông rất bực bội.
“Trình Lập, sau này khu vực dọn dẹp cậu phụ trách không còn ở đây nữa. Trợ lý tổng giám đốc vừa truyền đạt lại, bảo sau này cậu sẽ phụ trách tầng mười lăm trở lên.”
Trình Lập cũng không hiểu, tầng mười lăm trở lên là nơi làm việc của các sếp và quản lý cấp cao, ngoài ra còn có phòng khách của công ty, công việc rất nhẹ nhàng, sao lại đến lượt cậu được làm chứ.
Hứa Kỳ thấy dáng vẻ ngây ngốc của cậu, hận rèn sắt không thành thép mà dùng móng tay chọc vào trán cậu một cái.
“Trình Lập, nói thật lòng nhé, tôi đối xử với cậu cũng không tệ, ngoại trừ lần này không cầu xin giúp cậu ra, kết quả cậu vẫn quay lại công ty được đấy thôi. Cậu thành thật khai báo cho tôi, có phải cậu quen biết ai đó trong ban lãnh đạo không?”
Trình Lập lắc đầu, Hứa Kỳ bất lực xòe tay: “Thôi được rồi, cậu làm việc cho tốt vào, có chuyện gì cứ tìm tôi.”
Một nhân viên vệ sinh bị sa thải rồi lại được gọi về, đây là chuyện hiếm có trong công ty, Trình Lập cảm thấy ánh mắt của các đồng nghiệp lao công khác nhìn mình cũng đã khác đi.
Người hướng dẫn cậu từ trước đến giờ là một nữ Alpha tên Trần Lệ. Chị Trần nhân lúc ăn trưa đến nói với cậu: “Tiểu Trình à, ai cũng mong được làm việc nhẹ nhàng. Bây giờ đột nhiên cậu quay về lại được điều đến một vị trí nhàn hạ, đương nhiên là mọi người không phục. Tóm lại, cậu nên chú ý một chút.”
Trình Lập cảm kích gật đầu, chị Trần nhân cơ hội hỏi: “Phải rồi, giới tính thứ hai của cậu là Beta đúng không, đã có bạn gái hay bạn trai chưa?”
Bị câu hỏi của chị Trần làm cho nghẹn họng, Trình Lập vội húp một ngụm canh, lắp bắp nói: “Chưa ạ, tôi còn nợ nần nhiều lắm, không có tâm trí lập gia đình.”
Chị Trần tỏ vẻ tiếc nuối rồi nói tiếp: “Tôi có một đứa cháu gái làm việc ở tiệm tóc, cũng là Beta.”
Trình Lập vội xua tay: “Không cần đâu ạ, không được đâu.” Sao cậu có thể làm lỡ dở người khác được? Hơn nữa, nếu chuyện cậu không có giấy tờ hợp pháp bị phát hiện thì coi như xong đời rồi.
Lúc này chị Trần mới không nói gì thêm. Cuộc nói chuyện của hai người vừa hay đã bị Trang Ly xuống lấy cơm nghe thấy.