Trang Ly vừa mới nộp tài liệu của Trình Lập vào buổi sáng, Lăng Tuần đang xem dở. Thật ra cũng chẳng có bao nhiêu, cuộc đời hai mươi lăm năm nhạt nhẽo mà gập ghềnh trắc trở của Trình Lập, gói gọn lại cũng chỉ hết một trang giấy A4.
Trang Ly mang bữa trưa lên, Lăng Tuần nắm chặt tờ giấy, mất kiên nhẫn chất vấn: “Sao lại có chút ít thế này? Với cả, rốt cuộc tuyến thể của cậu ta bị làm sao?”
“Chuyện này... Thưa sếp Lăng, có một khoảng thời gian tầm mấy tháng trong sáu năm trước, không thể tra được tài liệu về Trình Lập. Chỉ biết rằng, cậu ấy đã mất tích vài tháng trước kỳ thi đại học, sau đó thì trở về viện mồ côi.”
Sao lại có thể thiếu mất thông tin của vài tháng chứ? Xem ra, chuyện tuyến thể của cậu bị tổn thương đã xảy ra trong khoảng thời gian đó. Nếu chuyện tuyến thể bị thương thực sự không liên quan đến hắn, vậy thì hắn cũng không cần phải nương tay nữa.
“Chuyện công việc của cậu ta đã sắp xếp xong chưa?”
Trang Ly khó xử giải thích: “Trình Lập bỏ học cấp ba giữa chừng, tập đoàn cũng chỉ có thể để cậu ấy tiếp tục làm nhân viên vệ sinh. Nhưng tôi đã nhờ trợ lý của sếp Bạch điều cậu ấy lên tầng mười lăm rồi, công việc không nặng nhọc.”
Lăng Tuần day mi tâm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười rồi phất tay cho Trang Ly ra ngoài.
Ăn trưa xong, Trình Lập xách giẻ lau và xô nước lên tầng mười lăm dọn dẹp. Ngay lối vào là chỗ làm việc của Linda, thư ký của tổng giám đốc. Đối phương mỉm cười với cậu, khiến cậu yên tâm hơn nhiều.
Tầng mười lăm ít người qua lại nên rất sạch sẽ, lau xong cửa kính, mới chỉ năm giờ chiều. Cất hết dụng cụ, Trình Lập ngồi ở đầu cầu thang đợi tổng giám đốc và sếp lớn tan làm, sau đó vào văn phòng của họ dọn dẹp rác là có thể tan ca.
Đợi đến khi xong việc, Trình Lập trở về bộ phận hậu cần để quẹt thẻ. Tưởng Mai giở giọng chua ngoa đến chặn cậu lại: “Ối, bạn học cũ về lại rồi đấy à?”
Hồi còn đi học Tưởng Mai đã từng bắt nạt cậu, nên Trình Lập có chút sợ cô ta.
“Tôi... Tôi cũng chỉ nghe theo sự sắp xếp của công ty thôi.”
Tưởng Mai nhìn cậu từ trên xuống dưới, cười khẩy: “Chỉ bằng mày? Công ty muốn tuyển lao công thì ở đâu chẳng có. Nói đi, mày bám vào ai rồi?”
“Tôi không biết, tôi không quen ai cả!”
Tưởng Mai lập tức nổi trận lôi đình, chỉ vào mũi cậu mà mắng: “Nói dối! Trình Lập, tao ngứa mắt mày lâu lắm rồi. Nếu không phải Hứa Kỳ bảo vệ mày, tao đã sớm phanh phui chuyện của mày ra cho cả công ty biết rồi. Nếu mày biết điều thì tự cút đi, nếu không, tao sẽ đến phòng nhân sự tố cáo mày.”
“Chuyện gì của tôi?”
Trình Lập hoảng hốt trong giây lát rồi lại nghĩ, không nhiều người biết chuyện cậu không có giấy tờ hợp pháp. Lần trước giám đốc Hứa cũng chỉ nói Tưởng Mai cảm thấy cậu có thể là Omega, không chừng cô ta đang dọa cậu thôi.
Tưởng Mai nói lớn: “Tao nghe người ta nói, rõ ràng mày sắp phân hóa thành Omega. Sao bây giờ lại xuất hiện ở công ty với thân phận Beta? Rốt cuộc mày có mục đích gì?”
Trình Lập lắc đầu ngao ngán, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. May quá, Tưởng Mai chẳng biết gì cả. Còn chuyện cậu có khả năng phân hóa thành Omega, trước đây chỉ có Lăng Tuần biết.
Trình Lập không muốn dây dưa với Tưởng Mai nữa, bèn quay người bỏ đi. Tưởng Mai túm chặt lấy cậu, tuy cô ta là Omega nhưng rất khỏe, Trình Lập bị cô ta đá vào đầu gối, cậu phải dùng cánh tay tì vào tường mới gạt được cô ta ra: “Tưởng Mai, cô điên rồi à? Đây là công ty, đánh nhau sẽ bị đuổi việc đấy.”
“Mẹ kiếp, có phải mày vẫn còn liên lạc với Lăng Tuần không? Hắn là ai, là loại người mà mày có thể tơ tưởng à?”
Hôm qua cô ta tình cờ nhìn thấy sếp lớn đi cùng sếp Bạch, không ngờ lại chính là Lăng Tuần. Tiếc là hồi cấp ba hắn không thích cô ta, bây giờ lại càng không có cơ hội bắt chuyện. Nhưng cô ta không thể chịu được khi thấy Trình Lập sống tốt.
Rõ ràng mọi mặt của Trình Lập đều không bằng cô ta, vậy mà bây giờ lại làm cùng một công ty. Vừa nghĩ đến việc Trình Lập quay lại công ty có lẽ là nhờ Lăng Tuần, lòng Tưởng Mai lại đau như kim châm.
“Có liên quan gì đến Lăng Tuần chứ? Tưởng Mai, cô bình tĩnh lại đi.”
Có nhiều người không thích cậu, nhưng người vô cớ nhắm vào cậu như Tưởng Mai thì đúng là không thể hiểu nổi.
“Tao sẽ không tha cho mày đâu.”