Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 19.2

Trước Sau

break

Tưởng Mai vừa mới rời khỏi công ty, lập tức chạy ngay đến chỗ chú mình để mách lẻo. Chú cô ta là Tưởng Đại Uy, phó giám đốc phòng nghiên cứu và phát triển của công ty. Cô ta vào được đây cũng là nhờ quan hệ của chú.

Trình Lập mệt mỏi rã rời, về đến nhà thuê là nằm vật ra. Lại nghe Tưởng Mai nhắc đến Lăng Tuần, lòng cậu lại càng thêm khó chịu. Nửa đêm nằm mơ, cậu mơ hồ nghe lại lời Lăng Tuần từng nói rằng thích cậu.

Mấy ngày tiếp theo, không có chuyện gì xảy ra. Trình Lập cứ ngỡ cuối cùng cũng đã yên bình. Hôm đó tan làm, vì sắp đến Trung thu nên chị Trần phải vội về nhà, Trình Lập bèn chủ động đề nghị giúp cô ấy dọn dẹp tầng mười hai, dù sao tầng mười lăm cũng quá sạch sẽ, cậu rất rảnh rỗi.

Chị Trần vui mừng khôn xiết, rối rít cảm ơn cậu. Trình Lập dọn dẹp xong xuôi theo tiêu chuẩn rồi tan làm. Nhưng người của phòng nghiên cứu và phát triển lại tìm đến Hứa Kỳ, nói cậu tay chân không sạch sẽ.

Hứa Kỳ rất coi trọng chuyện này, ngày nghỉ cũng không nghỉ ngơi, lập tức quay lại công ty, gọi Trình Lập đến phòng nghiên cứu và phát triển để đối chất với Tưởng Đại Uy.

Trên đường đi, Trình Lập tức đến run cả người. Cậu có nghèo đến mấy cũng không bao giờ động đến đồ của người khác.

“Cậu là người dưới trướng của tôi, cậu nói thật cho tôi biết, tự dưng cậu đến phòng nghiên cứu và phát triển làm gì? Cái lão hói Tưởng Đại Uy kia nói sau khi cậu dọn dẹp xong thì chiếc nhẫn ông ta tặng vợ đã không cánh mà bay. Đúng là xui xẻo! Ở ngoài ông ta cặp kè cả đống nhân tình, mà cứ làm như yêu chiều vợ lắm ấy, nghĩ đến đã thấy ghê tởm.”

Nghe lời Hứa Kỳ, Trình Lập vẫn thấy buồn, không hiểu sao lại đắc tội với người ta.

Đèn phòng nghiên cứu và phát triển vẫn sáng, Hứa Kỳ đẩy cửa ra: “Đến rồi, vào đi.”

Tưởng Đại Uy đã ngoài năm mươi, tóc hói thành một mảng giữa đầu, thân hình béo ú đi lại lúc la lúc lắc. Hứa Kỳ vuốt tóc, tìm một chiếc ghế sô pha rồi ngồi xuống: “Phó giám đốc Tưởng, tôi đã đưa người đến. Ông có bằng chứng gì nói cậu ta lấy nhẫn của ông không?”

Tưởng Đại Uy lấy một chiếc hộp rỗng ra: “Trước khi tan làm mọi người đều thấy, hôm nay tôi mua một chiếc nhẫn ngọc trai, chính người này vào dọn dẹp xong thì nó biến mất. Hơn nữa, vốn Trần Lệ là người đến đây dọn dẹp, trước giờ chưa từng mất thứ gì.”

Trình Lập lập tức phản bác: “Tôi không lấy, tôi không lấy bất cứ thứ gì cả, mời ông đưa ra bằng chứng!”

Hứa Kỳ cũng hùa theo: “Đúng vậy, ở đây không có camera, cũng không có nhân chứng, ông không thể cứ nói bừa là lỗi của Trình Lập được.”

Tưởng Đại Uy hừ lạnh một tiếng, ném chiếc hộp rỗng vào người Trình Lập rồi bất thình lình tiến lên tát cho cậu một cái.

Sức của một người đàn ông Alpha trưởng thành không phải là thứ mà phụ nữ hay Omega có thể so sánh được. Một cái tát giáng xuống, khóe miệng Trình Lập đã bị rách, máu bắt đầu rỉ ra. Tai cậu chỉ còn nghe thấy tiếng ù đặc, đầu óc choáng váng, suýt chút nữa đã không đứng vững, cậu phải vịn vào tường để giữ thăng bằng.

“Ông làm gì vậy?”

Hứa Kỳ đứng bật dậy, không ngờ Tưởng Đại Uy lại dám ra tay.

“Tôi là người được công ty trả lương cao mời về từ lúc thành lập, vai trò của tôi đối với công ty, e là không phải hai kẻ lau nhà quét bàn như các người có thể hiểu được. Hôm nay tôi gọi các người đến đây, chẳng qua là muốn cậu ta xin lỗi tôi. Hứa Kỳ, cô cũng giỏi lắm, vậy mà còn dám để cậu ta uy hiếp tôi à?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương