Sự thật bị Lăng Tuần nói trúng phóc, Trình Lập dần yên tâm hơn.
“Tất cả ra ngoài. Trang Ly đưa người đến đồn cảnh sát, cứ xử lý theo quy trình.”
Hứa Kỳ vô cùng kinh ngạc, còn định hỏi thêm một câu thì đã bị Trang Ly kéo ra ngoài, Tưởng Đại Uy bị vệ sĩ đi sau Trang Ly áp giải đi. Cả văn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người họ.
Trình Lập co rúm lại một chỗ như chim cút. Lăng Tuần bước đến, đưa tay sờ lên má cậu, đã sưng vù lên rồi.
“Trình Lập, chuyện trước đây tôi tha thứ cho cậu. Bây giờ cậu bị người ta bắt nạt đến thế này, tôi đã giúp cậu, cậu định làm gì đây?”
Trình Lập nhớ lại lần Lăng Tuần ra mặt giúp mình hồi cấp ba. Cảnh tượng tương tự, nhưng trái tim cậu vẫn không kìm được mà đập nhanh hơn vì hắn.
Bây giờ mặt Trình Lập đã dày hơn nhiều, cậu lùi lại nửa bước, thần sắc bình thản như thường khẽ nói: “Cảm ơn cậu.”
Lăng Tuần cười một tiếng, trừ việc có hơi hèn nhát ra, chỉ nhìn gương mặt của Trình Lập thì thật ra cậu vẫn như xưa. Thời gian không để lại quá nhiều dấu vết trên người cậu, đôi mắt to ngấn nước, chỉ một cái nhìn đã như thả một chiếc móc câu vào lòng hắn.
“Lần trước ở hiệu thuốc, chưa nói được mấy câu tử tế đã chạy mất. Bây giờ lại tình cờ gặp nhau ở công ty, tôi lại cứu cậu. Cậu chỉ cảm ơn tôi như vậy thôi à? Cũng quá thiếu thành ý rồi.”
Trình Lập suy nghĩ một chút rồi đột nhiên hiểu ra. Sếp lớn cậu gặp trong thang máy chính là Lăng Tuần. Hắn cho cậu nghỉ việc, sau đó lại gọi cậu quay lại, không biết là có ý gì.
“Chuyện này, vốn dĩ tôi bị vu oan. Nhưng Lăng Tuần, nếu không có cậu thì có lẽ tôi đã mất công việc này. Tôi không có gì để báo đáp cậu cả.”
“Thôi bỏ đi.” Lăng Tuần thở dài: “Muộn thế này rồi, chuyện của Tưởng Đại Uy chắc phải đến mai mới có kết quả. Tôi đưa cậu đến bệnh viện xem sao, mặt sưng đến mức không nhìn được nữa rồi.”
“Không cần đâu, tôi không đi bệnh viện.”
Đi bệnh viện đồng nghĩa với việc tốn tiền. Lăng Tuần rất rõ tình hình tài chính của cậu, bèn an ủi: “Mặt cậu bị thương coi như là tai nạn lao động, tôi đưa cậu đến bệnh viện, công ty sẽ thanh toán.”
Lăng Tuần nửa dỗ dành nửa ép buộc đưa cậu lên xe của mình. Suốt quãng đường, toàn là Lăng Tuần nói, Trình Lập thỉnh thoảng mới đáp lại một hai câu.
Sau khi khám xong, bác sĩ nói cậu bị chấn động não nhẹ, cần nghỉ ngơi cho tốt, kê cho cậu thuốc rồi dặn dò phải chườm đá.
Lăng Tuần vốn tưởng cậu bị thương không nghiêm trọng, nhưng khi thấy kết quả kiểm tra, hắn không khỏi tức giận. Tên họ Tưởng kia là cái thá gì mà cũng dám động vào người của hắn!
Trình Lập cầm túi đá chườm lên mặt, không muốn làm phiền Lăng Tuần, bèn đề nghị tự bắt xe về.
Lăng Tuần nhanh tay bấm khóa cửa xe, giọng điệu đầy quan tâm: “Cậu ở đâu? Tôi đưa cậu về. Bị thương cả rồi, đi xe bất tiện lắm.”
“Chỗ tôi ở xa lắm, không cần cậu đưa về đâu. Vết thương nhỏ này không sao, đi xe buýt cũng nhanh thôi.”
Trình Lập lấy điện thoại ra xem giờ, vẫn còn sớm.
Lăng Tuần bị cậu từ chối đến mức không nói được gì, bèn lạnh mặt dọa dẫm: “Bây giờ tôi là sếp của cậu, cậu không được từ chối tôi.”
Lời nói bá đạo nhất thời khiến Trình Lập cảm thấy bất lực, không hiểu Lăng Tuần lại giở trò gì đây.
“Bây giờ tôi đã tan làm rồi. Lăng Tuần, cho tôi xuống xe.”
“Tôi không cho cậu đi thì sao?”
“Vậy thì tôi sẽ không nói cho cậu biết tôi ở đâu.”
“Vậy tôi đưa cậu về nhà tôi nhé?”
Đúng là một cuộc đối thoại vô nghĩa. Trình Lập cười nhẹ, trong phút chốc như được trở về khoảng thời gian yên bình nhất hồi cấp ba.
“Lăng Tuần, đã sáu năm rồi, chúng ta cứ coi như chưa từng quen biết nhau, có được không?”