Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 21.1:  Cậu ấy vẫn là thích 

Trước Sau

break

Lăng Tuần nhìn nụ cười của cậu, cảm thấy nó rực rỡ như cây phượng tím trong sân nhà hắn, chỉ có điều lời cậu nói thật sự rất phá vỡ không khí.

“Sao thế được? Tôi vẫn còn nhớ cậu đã hứa là sẽ ở bên tôi cơ mà.”

Nụ cười của Trình Lập cứng đờ trên môi. Cậu quay mặt nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Nếu là trước kia, câu này của Lăng Tuần còn có phần đáng tin, nhưng bây giờ nghe thật nực cười. Một Alpha trội như hắn, muốn người như thế nào mà chẳng có?

“Lăng Tuần, tuyến thể của tôi hỏng rồi, không được coi là một Omega bình thường. Những lời nói trước kia, cậu cứ quên đi không được sao?”

Lăng Tuần vòng tay qua vai cậu, nhìn thấy vùng gáy trơn nhẵn, ở vị trí tuyến thể có một vết sẹo và không có bất kỳ mùi hương nào.

“Tôi không chê cậu, hỏng rồi thì chữa cho khỏi là được. Ngày hôm đó tôi vẫn còn rất nhiều lời muốn nói với cậu, kết quả cậu lại chạy mất. Lúc tôi phát hiện cậu làm việc ở công ty mới tốn công sức gọi cậu quay về. Cậu không nhìn ra tôi muốn bắt đầu lại với cậu sao?”

Những lời Lăng Tuần nói khiến cậu ngơ ngác. Rõ ràng trước đó hắn còn hung dữ và lạnh lùng, sao mới đó đã lật mặt nhanh thế?

Trình Lập đã trải qua quá nhiều thói đời đen bạc nên cậu thật sự không dám tin lời hắn nói. Nếu đã nói không thông thì chi bằng tìm cách tránh xa hắn.

“Tôi muốn xuống xe, cho tôi xuống.”

“Đừng quậy nữa!”

Một cảm giác bất lực sâu sắc trào dâng trong lòng Trình Lập. Dù cậu có nói gì đi nữa thì người khác cũng sẽ không quan tâm đâu nhỉ?

“Tôi ở phố Nam, phiền cậu đưa tôi đến đó.”

“Được, tôi biết rồi.” Lăng Tuần mở định vị trên xe, mới nhìn qua đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Sau khi khởi động xe, Lăng Tuần nhìn thoáng qua cậu. Đầu Trình Lập bị thương, tinh thần lại không tốt lắm, đang dựa vào ghế như sắp ngủ thiếp đi.

“Chẳng phải phố Nam sắp giải tỏa rồi sao? Toàn là khu phố cũ, sao cậu lại ở đó?”

Trình Lập không nói gì, khu phố cũ là nơi có những căn nhà phù hợp mà cậu có thể thuê nổi. Thành phố Bạch Lạc phát triển rất nhanh, giá nhà cũng tăng vọt. Tiền thuê nhà ở phố Nam gần đây đã sắp bằng nửa tháng lương của cậu rồi.

“Trình Lập, cậu nói chuyện với tôi đi, đừng cứ im lặng mãi thế.”

Trình Lập “ừ” một tiếng, coi như là một sự kháng cự không lời.

Lăng Tuần cũng không phải người tốt tính gì, từ lúc gặp mặt đến giờ, hắn tự cho rằng mình đã nhượng bộ Trình Lập không ít, sao cậu cứ cứng đầu thế không biết.

Khoảng hai mươi phút sau, xe chạy đến đầu khu phố cũ. Phố Nam ở bên trong, nhưng hai bên đường toàn là những người bán hàng rong, ô tô khó đi vào.

Trình Lập tháo dây an toàn rồi nhỏ giọng nói: “Xe không vào được nữa đâu, để tôi xuống ở đây.”

“Không được, cậu đang bị thương mà. Cậu chỉ đường cho tôi là được.”

Lăng Tuần đầy tự tin, hắn lái xe rất chậm nhưng cuối cùng cũng đã len lỏi qua dòng người đi vào được.

Sau khi xuống xe, Lăng Tuần nhíu mày nhìn rác thải đầy đất và những căn nhà xiêu vẹo trước mặt, vẻ chán ghét trong mắt hiện rõ.

Đương nhiên Trình Lập có thể nhìn ra, vì vậy cũng không lịch sự mời hắn lên nhà ngồi chơi, chỉ gật đầu rồi nói: “Cảm ơn cậu.”

“Trình Lập, môi trường ở đây quá tệ, chẳng phải công ty có ký túc xá sao?”

Trình Lập lắc đầu, không nói ra chuyện mình đã từng xin vào ký túc xá nhưng không được duyệt.

“Cậu là nhân viên của tôi, tôi không muốn thấy cậu sống ở một nơi như thế này. Tôi có hai căn hộ ở trung tâm thành phố, cho cậu mượn một căn nhé.”

Trung bình nhà ở trung tâm thành phố có giá khoảng ba, bốn triệu tệ. Tuy Trình Lập không mua nổi nhà nhưng thỉnh thoảng cậu cũng nghe đồng nghiệp nhắc tới những thứ như nhà cửa xe cộ.

“Không được đâu.”

Lăng Tuần đã nhẫn nhịn rất lâu, cuối cùng cũng bùng nổ sau khi bị Trình Lập từ chối hết lần này đến lần khác: “Cậu có ý gì đây? Trình Lập, đầu tiên là thất hứa, sau đó lại vong ơn bội nghĩa, cậu coi tôi là cái gì hả?”

Trình Lập không hiểu tại sao hắn lại tức giận, cậu ngơ ngác nhìn hắn, vẻ mặt vô tội. Lăng Tuần thầm nghĩ, vẫn nên đánh nhanh thắng nhanh thì hơn. Thế là hắn mặt không đỏ, tim không loạn, nhìn thẳng vào mắt cậu rồi si tình nói: “Trình Lập, tôi đã nghĩ hai ngày nay rồi, tôi vẫn thích cậu.”

“Biết rồi.” Trình Lập thản nhiên trả lời.

“Cậu chỉ có phản ứng như vậy thôi à?”

“Vậy cậu muốn tôi phản ứng thế nào?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương