Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 21.2

Trước Sau

break

Trình Lập nên lập tức đồng ý hay cảm động đến rơi nước mắt?

Lăng Tuần cũng tự hỏi trong lòng rồi nhìn gương mặt bình tĩnh của cậu, hắn đoán rằng có lẽ cậu không tin.

Cũng phải, một Omega không có giấy tờ hợp pháp lại tầm thường và nghèo túng, chắc cũng chẳng có ai thích cậu.

Thôi bỏ đi, cho cậu chút thời gian. Lăng Tuần nghĩ vậy.

“Được rồi, tôi về trước đây. Chỗ này sắp giải tỏa rồi, tôi sẽ bảo trợ lý giúp cậu tìm một căn nhà phù hợp.” Không đợi Trình Lập từ chối, hắn lại nói thêm: “Cứ coi như là nể tình bạn học cũ.”

Quả nhiên câu này khiến Trình Lập không thể từ chối. Lăng Tuần đứng ở đầu cầu thang nhìn cậu đi lên lầu, khu nhà cũ kỹ đến cả thang máy cũng không có. Đợi đến khi bóng lưng Trình Lập khuất hẳn, hắn không thể ở lại đây thêm một phút nào nữa, lập tức khởi động xe rời đi.

Ngủ một đêm, hôm sau Trình Lập nhìn mặt mình thấy vẫn còn sưng. May mà hôm nay là ngày lễ nên không phải đi làm.

Nhân ngày nghỉ, Trình Lập lại tìm một nhà khác để làm giúp việc theo giờ.

Cậu bận rộn đến chập tối mới trở về. Vừa đến dưới lầu, chiếc Maybach màu đen của Lăng Tuần đã đỗ sẵn ở đó, xung quanh có không ít người xúm lại xem.

Trình Lập định lén lút đi lên để tránh mặt hắn nhưng cửa xe đã mở. Đôi chân dài của Lăng Tuần bước thẳng đến trước mặt cậu, thản nhiên xem xét gương mặt cậu như không có ai xung quanh.

“Sao mặt cậu vẫn còn sưng thế, đổi bệnh viện khác xem sao.”

Trình Lập không quen có người quan tâm, cậu lùi lại nửa bước rồi lên tiếng giải thích: “Không sao đâu, phải từ từ mới khỏi được.”

“Thôi được.” Lăng Tuần như làm ảo thuật, lấy một tuýp thuốc mỡ đưa cho cậu:

“Đây là thuốc do bạn của cha tôi bào chế, công thức độc quyền, cậu lấy về dùng thử đi, tiêu sưng trị sẹo đều rất tốt.”

Trình Lập nhìn qua đã biết không rẻ, chỉ liếc mắt một cái đã không có ý định nhận.

Lăng Tuần không cho cậu từ chối, nhét thẳng vào tay cậu: “Cầm đi, nóng chết đi được. Đi nào, tôi lên nhà cậu ngồi một lát.”

“Trong nhà tôi còn nóng hơn, chỗ ở cũng tồi tàn, không dám mời cậu vào đâu.”

Lăng Tuần véo nhẹ bên má không bị thương của cậu, trêu chọc nói: “Sao thế, trong nhà có người khác à? Tối qua tôi không đến, hôm nay tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cậu. Là chuyện về Tưởng Đại Uy.”

“Phía trước có một quán trà sữa, đến đó nói chuyện được không?”

“Được.”

Lăng Tuần đi theo cậu về phía trước, dọc đường toàn mùi hôi thối khiến hắn ghê tởm suýt nữa thì nôn tại chỗ.

Mãi mới đến khoảng đất sạch sẽ hơn, mùi thơm của trà sữa bay đến. Trình Lập nhìn tấm biển hiệu rồi hỏi hắn: “Đến rồi, cậu uống gì?”

Lăng Tuần buột miệng nói: “Americano đá.”

“Ở đây không có.”

Lăng Tuần mất kiên nhẫn xua tay: “Cậu gọi đi, tôi uống gì cũng được.”

Quán trà sữa rất sơ sài, chỉ đặt hai chiếc bàn nhỏ cùng hai chiếc ghế nhựa bên cạnh quầy lấy đồ. Lăng Tuần cao lớn chân dài, ngồi ở đó thế nào cũng thấy khó chịu.

Nhân viên là hai Omega, thỉnh thoảng lại nhìn trộm Lăng Tuần. Một người đẹp trai thế này rất hiếm khi xuất hiện ở khu phố cũ.

Lăng Tuần đã quen với việc có người nhìn mình, hắn cũng thoải mái để người ta ngắm nghía.

Một nhân viên bước đến, ngượng ngùng hỏi Lăng Tuần: “Anh đẹp trai, hai người là người yêu hay là...?”

Lăng Tuần cười nhẹ hỏi lại: “Cô thấy sao?”

Cô nhân viên đỏ mặt, Trình Lập nhìn ra đối phương đã để ý Lăng Tuần, không nhịn được muốn xem hắn xử lý thế nào.

“Em... Em muốn xin phương thức liên lạc của anh.”

Trước mặt người ngoài, Lăng Tuần vẫn rất lịch thiệp, hắn từ chối ngắn gọn: “Không tiện.” Lúc này cô nhân viên mới chịu bỏ đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương