Trình Lập thở phào nhẹ nhõm, cũng may là hắn không cư xử như thế với tất cả mọi người.
Trong lúc chờ trà sữa, Trình Lập nóng lòng hỏi: “Chuyện đó được xử lý thế nào rồi?”
Lăng Tuần chán ghét liếc nhìn chiếc bàn bẩn thỉu, đặt tay lên đầu gối: “Tạm giam và phạt tiền. Nếu cậu muốn khởi kiện ông ta, tôi sẽ tìm luật sư cho cậu.”
Như vậy là được rồi, kẻ vu khống đã bị trừng phạt, đối với cậu mà nói thì đây đã là một kết quả xử lý rất tốt rồi.
Lăng Tuần nói tiếp: “Còn cháu gái của ông ta, tôi định sa thải cô ta.”
Nghe thì có vẻ rất công tư phân minh, nhưng Trình Lập cứ hễ nghĩ đến việc mình có thể quay lại công ty là do Lăng Tuần chỉ thị là cậu lại cảm thấy không thoải mái, cứ như thể cậu đã nợ Lăng Tuần vậy. Mà trên thực tế, có lẽ cậu đã thật sự nợ hắn.
“Nói gì đi chứ.” Lăng Tuần dịu dàng nhìn cậu, Trình Lập gật đầu rồi khẽ nói: “Cảm ơn cậu.”
Trà sữa được mang lên, Trình Lập nhấp một ngụm. Lăng Tuần thì chẳng thèm liếc nhìn, mùi hương liệu trong không khí khiến hắn không hề muốn nếm thử thứ đồ uống này.
Lăng Tuần nhìn Trình Lập đối diện đang uống từng ngụm trà sữa, ánh mắt chăm chú trông như một chú mèo Ragdoll, cào cho lòng hắn ngứa ngáy. Hắn ho khan một tiếng rồi nói: “Hôm nay và ngày mai đều được nghỉ lễ, tôi đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra nhé.”
“Tôi không đi.” Trình Lập hoảng hốt lắc đầu, chiếc cổ thon gầy khiến Lăng Tuần cảm thấy thật đẹp.
Lúc này trong lòng Trình Lập toàn là suy nghĩ, nếu đến nơi công cộng bị người ta phát hiện ra chuyện thân phận của mình thì phải làm sao?
Theo luật, trước hai mươi hai tuổi cậu vẫn có cơ hội chữa trị tuyến thể rồi bổ sung giới tính thứ hai vào thông tin định danh, nhưng cậu đã hai mươi lăm tuổi rồi, cũng không đăng ký hộ khẩu tạm thời đúng hạn, nếu bị bắt thì rất tệ.
Lăng Tuần thấy vẻ hoảng hốt trong mắt cậu, cảm thấy có chút đáng thương, hắn vươn tay nắm lấy tay cậu rồi dịu dàng nói: “Đừng sợ, đó là bệnh viện tư của nhà tôi, rất an toàn. Nếu cậu không chữa trị, sau này bị người ta bắt được thì phải làm sao?”
Vẻ mặt Trình Lập ảm đạm đi: “Không chữa được nữa đâu.”
Lăng Tuần hỏi tiếp: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao tuyến thể đang yên đang lành lại có vấn đề?”
Trình Lập không muốn nhắc lại chuyện đó, cậu bèn chuyển chủ đề: “Cậu đã biết chuyện của tôi rồi, cậu lại là sếp, sau kỳ nghỉ, tôi sẽ xin nghỉ việc ở công ty.” Dù sao Lăng Tuần cũng đã giúp cậu, không thể làm khó người ta được.
Nếu bị phát hiện thuê nhân công không có giấy tờ hợp pháp, công ty sẽ bị phạt tiền.
Lăng Tuần cười bất cần: “Không sao, mấy chuyện này tôi lo được. Ngược lại là cậu, hồi cấp ba tôi nghe nói cậu muốn thi vào Đại học Chính trị và Pháp luật, bây giờ thành ra thế này, thật sự quá đáng tiếc. Làm một nhân viên vệ sinh, cậu không thấy tủi thân à?”
Đối với Trình Lập việc học đại học thật sự quá xa vời, cậu không dám nghĩ đến.
“Không tủi thân, phúc lợi của công ty rất tốt.” Nhắc đến chuyện này, Trình Lập thẳng thắn với hắn: “Tôi đã ứng trước bốn tháng lương, phải làm sao đây?”
Lăng Tuần không muốn cậu nghỉ việc, bèn nói cho qua: “Không sao cả, cậu cứ làm việc cho tốt, không cần nghỉ. Cũng đã lâu rồi, ngoài tôi ra thì đâu có ai phát hiện thông tin định danh của cậu có vấn đề đâu.”
Lúc này, trái tim đang treo lơ lửng của Trình Lập mới được đặt xuống. Lăng Tuần thừa thắng xông lên, mời cậu: “Nếu đã không muốn đến bệnh viện, mà tôi ở đây cũng chẳng có người thân nào cùng đón lễ, hay là cậu ở cùng tôi trong kỳ nghỉ này nhé, được không?”
Phản ứng đầu tiên của Trình Lập là từ chối. Lăng Tuần cảm thấy cậu rất biết phá vỡ bầu không khí, nên cũng không yêu cầu nữa.
Sau khi đưa Trình Lập về dưới lầu, Lăng Tuần nhận được một cuộc điện thoại rồi quay người đi ra sân bay.
Người đến là em họ của Lăng Tuần, một Omega nhỏ đáng yêu có mùi sữa, trông trắng trẻo sạch sẽ khiến ai gặp cũng yêu thích. Thế nhưng cậu em họ này lại khiến Lăng Tuần vô cùng đau đầu vì trong đầu cậu ta toàn ý nghĩ xấu xa, lấy việc trêu chọc người khác làm niềm vui.