Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 22.2

Trước Sau

break

Vừa đón Kỳ Liên Ngọc, Lăng Tuần đã giơ tay chặn lại ngay khi cậu ta định sà vào lòng hắn, rồi nghiêm túc mở miệng: “Em ở đây thì được, nhưng anh bận công việc ở thành phố Bạch Lạc khoảng ba tháng, sau đó em không được đi theo anh nữa.” 

Kỳ Liên Ngọc cười một tiếng, nụ cười yêu kiều khiến những người xung quanh phải ngoái lại nhìn mấy lần. Cậu ta hừ một tiếng rồi hỏi: “Anh họ, em không còn là đứa em trai anh yêu thương nhất nữa sao?”

“Không còn.”

Lăng Tuần vẫn lạnh lùng như mọi khi, Kỳ Liên Ngọc cũng không để tâm, cười khúc khích đồng ý. Sau khi lên xe, Kỳ Liên Ngọc phát hiện một chiếc thẻ nhân viên trên ghế phụ.

“Trình Lập, nhân viên vệ sinh tổ 4, bộ phận hậu cần tại Tập đoàn Diệu Dương.”

Lúc đợi đèn đỏ, cậu ta hơi chán ghét tán gẫu với Lăng Tuần: “Cái gì đây? Đừng nói là trước khi đến đón em, anh còn chở cả nhân viên vệ sinh của công ty đấy nhé?”

Lăng Tuần lườm cậu ta một cái rồi hỏi: “Không được à?”

Kỳ Liên Ngọc nhận ra có điều gì đó không ổn. Người anh họ này của cậu ta mắt cao hơn đầu, sao lại có thể dính dáng đến một nhân viên vệ sinh được?

Nhìn lại tấm ảnh trên thẻ nhân viên, đó là một người đàn ông thanh tú hiền lành, ánh mắt có chút rụt rè, giống như chú thỏ con.

“Anh, chẳng lẽ anh để ý đến cậu ta à?”

“Không.” Lăng Tuần lười để ý, bèn phóng xe như bay đến căn hộ ở trung tâm thành phố, sau đó để Trang Ly sắp xếp cho cậu ta.

Sau khi xong việc, Lăng Tuần quay về căn biệt thự mà hắn thường ở. Người giúp việc đã dọn dẹp xong xuôi và rời đi, bữa tối cũng được bày nóng hổi trên bàn. Lăng Tuần gõ ngón tay lên bàn, tìm số điện thoại của Trình Lập mà hắn điều tra được, mở WeChat tìm biệt danh “Tiểu Trình” rồi bấm nút thêm bạn bè.

Sau khi được chấp nhận, Lăng Tuần gửi cho cậu tấm ảnh bữa tối của hắn. Trình Lập trả lời hắn bằng một nhãn dán “dễ thương”.

Lăng Tuần gọi điện cho cậu. Lúc Trình Lập bắt máy cũng đang ăn cơm, cậu lí nhí hỏi: “Có chuyện gì không?”

“Không có chuyện gì thì không được tìm cậu à?”

Trình Lập ngẩn người, thật ra cũng được, chỉ là cậu không có bạn bè, sau khi tan làm hầu như không có ai liên lạc cả.

“Tôi cũng đang ăn cơm. Bữa tối của cậu trông có vẻ ngon nhỉ.”

Tâm trạng Lăng Tuần tốt hơn chút, hắn nói tiếp: “Tay nghề của đầu bếp không tệ, nhưng tôi lại hơi muốn ăn món cậu nấu. Thế này đi, không phải cậu vẫn chưa báo đáp tôi sao? Ngày mai qua đây nấu cho tôi một bữa cơm.”

Sau khi đến thành phố Bạch Lạc, căn nhà Trình Lập thuê không có bếp nên đã lâu rồi cậu không nấu nướng. Cậu đang định lên tiếng từ chối thì Lăng Tuần đã dùng giọng điệu kiên quyết nói: “Chuyện nhỏ thế mà cậu cũng không đáp ứng được, vậy thì coi như tôi giúp cậu công cốc rồi.”

“Được, cậu thích ăn gì? Mai tôi mang thức ăn đến.”

Lăng Tuần cũng không khách sáo, gửi cho cậu hơn chục tên món ăn.

Cá quế chiên xù, tôm hùm Boston, sashimi cá ngừ,... Trình Lập vô cùng hối hận vì đã nói sẽ mang thức ăn đến, những món Lăng Tuần muốn ăn thực sự quá đắt đỏ.

Trình Lập ngượng ngùng một lúc, lúc này mới ngập ngừng trả lời hắn: “Tôi không mua nổi những món này đâu, nếu muốn làm, có lẽ cậu phải cung cấp nguyên liệu.” 

Lăng Tuần không trả lời lại, Trình Lập đếm số dư trong tài khoản, ruột gan đau như cắt.

Sáng sớm ngày hôm sau, Trình Lập uể oải thức dậy chuẩn bị ra chợ xem thử. Lúc cậu xuống lầu, không ngờ Lăng Tuần đã đợi sẵn ở đó. Hôm nay hắn không mặc vest, bộ quần áo thường ngày càng tôn lên sự trẻ trung và điển trai. Hơn nữa, hắn không lái xe, không biết đã đợi ở đây bao lâu rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương