Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 23.1: Hình như bọn họ đang hẹn hò

Trước Sau

break

Lăng Tuần đút một tay vào túi quần, mỉm cười vẫy tay với Trình Lập.

“Mau đến đây, cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Đi nào, tôi đưa cậu đi mua đồ ăn.”

Trình Lập vẫn cảm thấy hơi ngại, cậu chạy lon ton qua đó, không ngờ hắn lại đến tận đây.

Lăng Tuần xoa đầu cậu, muốn ấn lọn tóc ngố đang vểnh lên nhưng không thành công. Nhìn từ đằng sau Trình Lập trông như một cậu học sinh trẻ tuổi, bây giờ có thêm lọn tóc vểnh nhìn chính diện lại càng giống.

Trình Lập nhìn hắn, ánh mắt đầy khó hiểu, Lăng Tuần “chậc” một tiếng: “Hình như cậu nên cắt tóc rồi đó.”

“Không cần đâu, tôi mới cắt cách đây không lâu, do tóc mọc nhanh thôi.”

“Thợ cắt tóc ở đâu cắt cho cậu vậy?” Nhan sắc bảy phần mà cắt xong chỉ còn ba phần.

Trình Lập chỉ về phía đầu phố Nam: “Ở đó.” Mười tệ cho cả gội, cắt và sấy, thảo nào cắt xấu thế.

“Thôi được rồi, trung tâm thương mại ở đây đi đường nào? Chúng ta đi mua đồ ăn trước rồi đến chỗ tôi nấu cơm.”

Sau hai ngày tiếp xúc, sự xa cách giữa Trình Lập và hắn đã giảm đi rõ rệt. Cậu dẫn hắn rẽ trái rồi đi thêm khoảng mười phút, Lăng Tuần có thể ngửi thấy mùi hôi khó chịu, hắn hơi nhíu mày, mím môi, vẻ mặt như không muốn đi tiếp.

Trình Lập liếc nhìn đôi giày sạch sẽ không một hạt bụi của hắn, nhìn có vẻ rất đắt tiền. Đột nhiên cậu nảy ra ý nghĩ trêu chọc, Lăng Tuần cứ bám riết lấy cậu, có lẽ là vì thứ thời niên thiếu chưa có được mà thôi. Nhưng sự khác biệt trong cuộc sống của hai người luôn nhắc nhở cậu rằng Lăng Tuần không thể thật sự thích mình.

“Vào đi, mua sớm đồ ăn sẽ tươi hơn.”

Cậu vốn tưởng Lăng Tuần sẽ từ chối, nhưng hắn vẫn đi theo cậu vào trong. Trình Lập thấy hắn không thoải mái, đột nhiên có chút không nỡ. Rõ ràng hắn là sếp lớn, sao phải theo cậu đến đây chứ?

“Lăng Tuần, hay là cậu ra ngoài đợi đi. Tôi mua xong một ít gia vị và rau củ sẽ ra ngay. Ở đây không bán tôm hùm và cá ngừ đâu.”

“Không cần.” Lăng Tuần dẹp bỏ vẻ mặt chán ghét, thản nhiên đi cùng Trình Lập. Hắn chưa bao giờ đi mua đồ ăn, càng chưa từng đến khu chợ đầy lá rau nát và bùn đất như thế này. Thế nhưng nhìn dáng vẻ Trình Lập mặc cả với người bán hàng cũng khá thú vị.

Bình thường bên cạnh Lăng Tuần cũng có vài người tình, nhưng hắn chưa bao giờ đi dạo cùng họ. Khi Lăng Tuần xách đồ ăn giúp Trình Lập, đột nhiên hắn cảm thấy bàn tay của cậu trắng lại thon dài, chỉ dùng để dọn dẹp vệ sinh thì hơi phí.

Đi dạo hơn một tiếng, tay Lăng Tuần đã xách đầy ắp đồ ăn. Trình Lập kiểm tra lại mọi thứ rồi cười nói: “Xong rồi, chúng ta đi thôi.”

“Ừ, tôi bảo tài xế đến đón.”

Lăng Tuần chỉ dùng một tay đã xách được mấy túi đồ, tay còn lại vẫn rảnh rỗi. Lúc ra ngoài, hắn định nắm tay Trình Lập, nhưng quay đầu lại thì thấy cậu đang đứng cách hắn hai bước về phía sau bên trái. Thêm nữa, từ trước đến nay quần áo cậu mặc đều rất giản dị, hai người trông chẳng giống có quan hệ sẽ đi dạo phố cùng nhau.

Phát hiện Lăng Tuần đang nhìn mình, cứ tưởng đồ trên tay hắn nặng, Trình Lập bước lên nhận lấy túi rau củ, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì.” Lăng Tuần dời mắt đi, trong đầu đã có một kế hoạch sơ bộ. Trình Lập không thích nợ người khác, hồi còn đi học đã vậy, bây giờ cái tính đó lại càng nặng hơn. Muốn Trình Lập hoàn toàn yêu hắn, có lẽ con đường phải đi còn rất dài.

Hai người đứng đợi ở đầu phố Nam. Lát sau, Trình Lập thấy chiếc Maybach quen thuộc chạy đến. Đa số người dân ở phố Nam đều không khá giả, một ông lão Beta liếc nhìn Lăng Tuần và Trình Lập, nhổ một bãi nước bọt rồi quay sang nói nhỏ với bà lão Beta bên cạnh: “Đi cái xe vớ vẩn mà còn ở đây làm màu, chẳng phải cũng chỉ ở được chỗ này thôi sao?”

Trình Lập nhíu mày, Lăng Tuần không nói gì, có chút cạn lời. Đợi đến khi lên xe, tài xế biết ý tứ nâng tấm chắn lên. Lăng Tuần không nhịn được nói: “Vừa nãy cậu nghe thấy rồi đấy, người ta không biết xe còn chửi tôi.”

Dáng vẻ này không giống sự mạnh mẽ thường ngày của Lăng Tuần, Trình Lập cảm thấy hình như trong giọng điệu của hắn có chút tủi thân.

“Xin lỗi, nếu cậu không đến đón tôi thì đã không bị như vậy rồi.”

Lăng Tuần lại mỉm cười nói: “Sao có thể trách cậu được chứ? Nhưng điều kiện ở đây đúng là không được tốt cho lắm, cậu nên chuyển đến căn hộ ở đi. Là nhà riêng của tôi, tôi thu tiền thuê thì chắc cậu chịu đến ở nhỉ? Cứ coi như là cậu tự thuê nhà thôi mà.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương