Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 23.2

Trước Sau

break

Trình Lập còn chưa kịp nói gì thì tấm chắn đột nhiên hạ xuống, để lộ gương mặt xinh đẹp của Kỳ Liên Ngọc. Trình Lập hơi khó hiểu, hình như tài xế của Lăng Tuần là một người đàn ông Alpha vạm vỡ mà? Người trước mặt trông giống Omega hơn.

Kỳ Liên Ngọc đỗ xe bên đường, quay đầu lại mỉm cười tinh nghịch, cứ nhìn chằm chằm vào Trình Lập mặc kệ sắc mặt Lăng Tuần khó coi đến mức nào, đến khi người ta ngại ngùng cúi đầu thì cậu ta mới lên tiếng: “Anh à, anh lừa cậu em trai này ở đâu về thế? Người thật trông đẹp hơn ảnh trên thẻ nhân viên nhiều.”

Trình Lập chớp đôi mắt to sáng ngời. Cậu ta gọi Lăng Tuần bằng anh, vậy đây là em trai của hắn ư? Lăng Tuần còn nhỏ tuổi hơn cậu một chút, mà cậu ta lại gọi cậu là em trai, thật sự quá gượng gạo.

“Đừng có nhìn lung tung!” Lăng Tuần lườm cậu ta một cái rồi vòng tay qua người Trình Lập nói: “Đây là bạn học của anh, em khách sáo chút đi, phải gọi bằng anh.”

Kỳ Liên Ngọc vuốt tóc, liếc mắt đưa tình với Trình Lập: “Chào anh Trình, em tên là Kỳ Liên Ngọc. Anh trông chẳng giống bạn học của anh em gì cả, sau này chúng ta đi chơi chung nhé.”

Trình Lập gật đầu, tóc Kỳ Liên Ngọc đã dài gần chạm vai, nếu không nhìn kỹ còn tưởng cậu ta là con gái. Lăng Tuần hiểu rõ đứa em họ của mình, đi chơi cùng cái gì chứ, Trình Lập chỉ có nước bị cậu ta trêu chọc mà thôi.

“Lái xe nhanh lên, không thì xuống xe để anh tự lái.”

Kỳ Liên Ngọc vội vàng khởi động xe. Lăng Tuần không hề khách sáo, cứ thế ra lệnh cho cậu ta: “Đến tòa nhà Trọng Mậu, bọn anh phải đi mua đồ ăn.”

Kỳ Liên Ngọc bật cười rồi nói: “Anh à, em còn không hiểu anh sao? Anh đời nào biết mua đồ ăn chứ? Chắc chắn là do anh Trình chọn rồi. Nếu em đoán không nhầm thì anh đang theo đuổi anh Trình đúng không? Thế nên lát nữa hai người sẽ đi ăn cùng nhau à?”

Lăng Tuần tức đến mức trán bắt đầu đau nhói, thầm nghĩ khi về nhà sẽ đuổi việc Trang Ly ngay lập tức. Bảo cậu ấy sắp xếp tài xế đến đón, kết quả lại mang cái của nợ Kỳ Liên Ngọc này đến.

Sau khi đến trung tâm thương mại, Lăng Tuần kéo Trình Lập đi thẳng, hoàn toàn không để ý đến Kỳ Liên Ngọc. Lăng Tuần dặn dò cậu: “Đừng để ý đến thằng nhóc đó.”

Trình Lập hỏi nhỏ: “Tại sao vậy?”

“Vì nó không phải loại tốt lành gì đâu. Đi thôi, đi thôi.”

Lăng Tuần đi thẳng đến cửa hàng hải sản lớn nhất trong trung tâm thương mại, vung tay một cái mua hết những nguyên liệu tốt nhất rồi dẫn Trình Lập ra bãi đỗ xe. Kỳ Liên Ngọc đã ngủ gật trên ghế lái, Lăng Tuần gõ cửa sổ đánh thức cậu ta dậy: “Lái xe, đến căn biệt thự kia của anh.”

Về đến nhà, Lăng Tuần nóng lòng đuổi Kỳ Liên Ngọc đi rồi dẫn Trình Lập vào bếp.

Dù đã lâu không nấu ăn nhưng tay nghề của cậu vẫn còn đó. Lăng Tuần không biết nấu ăn, nói là muốn giúp nhưng thực chất chỉ đứng bên cạnh thỉnh thoảng nói chuyện vài câu. Đợi đến khi thức ăn được nấu xong đã là hai tiếng sau, vừa hay đến giờ ăn trưa.

“Trình Lập, bây giờ cậu biết làm nhiều món hơn rồi đấy, trước đây những món cậu nấu cho tôi đều là món nhà làm.”

Trình Lập không quen được người khác khen ngợi, cậu dọn bát đũa ra rồi nói: “Ăn cơm thôi.”

Lăng Tuần không vội ăn, ánh mắt nóng rực của hắn khiến cậu ngại ngùng: “Trình Lập, tôi làm việc một mình ở thành phố Bạch Lạc, bình thường khi về nhà chỉ có thể ăn đồ do bảo mẫu nấu. Nếu như ngày nào cậu cũng có thể qua đây nấu cơm cho tôi thì tốt biết mấy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương