Trình Lập cố tình lảng tránh ý tứ sâu xa trong lời nói của hắn, chỉ đáp lại ngắn gọn: “Không có gì, đều là những việc tôi nên làm để báo đáp cậu.”
Lăng Tuần đeo găng tay bóc cho cậu một con tôm: “Ăn thử đi.”
Trình Lập do dự nhận lấy con tôm vào bát. Trong mắt Lăng Tuần, hành động ngập ngừng của cậu có lẽ là do chưa bao giờ được ăn món ngon, nên cử chỉ mới rụt rè e ngại. Sau đó, cả bữa ăn diễn ra rất yên tĩnh, cậu vẫn không động đến con tôm kia, trái lại đã ăn hết những món khác.
Ăn xong, Trình Lập chủ động đi rửa bát, làm xong việc, cậu có thể về sớm một chút. Lăng Tuần cũng không định giúp, trong bếp có máy rửa bát nhưng hắn không biết dùng, cũng lười đọc hướng dẫn, vừa xem tài liệu vừa nhìn Trình Lập, thỉnh thoảng cũng coi như cảnh đẹp ý vui.
Thoáng cái đã đến bốn giờ chiều, Trình Lập đề nghị được về nhà. Lăng Tuần hiểu rõ có những chuyện cần phải từ từ, hắn lịch thiệp đưa cậu về. Buổi tối, trợ lý của Lăng Tuần là Trang Ly mang bánh Trung thu sang cho cậu. Trình Lập không từ chối được nên đành phải nhận lấy.
Ngày hôm sau, kỳ nghỉ bù của Trình Lập kết thúc. Những người khác vẫn chưa quay lại công ty, cậu cần phải dọn dẹp khu vực mình phụ trách trước. Hứa Kỳ biết cậu đã đi làm lại, còn đặc biệt gọi điện hỏi thăm, so với trước đây đã khách sáo hơn nhiều. Trình Lập đoán là do Lăng Tuần.
Không phải là cậu không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nhưng tiếc rằng cậu chỉ là một nhân viên vệ sinh nhỏ bé trong công ty, vừa không có tương lai lại chẳng có tiền đồ. Một ngày nào đó khi chuyện thông tin định danh bị phanh phui, cậu coi như xong. Vậy nên cậu cũng không quá quan tâm người khác đối xử với mình thế nào.
Vài ngày trôi qua, có lẽ Lăng Tuần rất bận rộn, Trình Lập phát hiện rác trong máy hủy tài liệu ở tầng mười lăm nhiều lên trông thấy. Theo kinh nghiệm trước đây, chắc hẳn là một dự án lớn của công ty đã xảy ra vấn đề.
Chị Trần vẫn phụ trách khu vực phòng nghiên cứu và phát triển. Say khi nghe nói về chuyện xảy ra trước kỳ nghỉ, cô ấy tranh thủ lúc rảnh rỗi nhắn tin xin lỗi Trình Lập.
“Thật sự xin lỗi cậu, nếu không phải vì giúp tôi thì cậu đã không gặp phải chuyện này. May mà sếp lớn và trợ lý tổng giám đốc thấy được, may mắn thật, không ngờ họ lại giúp cậu.”
Trình Lập liếc nhìn điện thoại, nhưng không trả lời, chị Trần lại hỏi: “Có phải cậu quen nhân vật cấp cao nào không?”
Bộ phận hậu cần có quy định, trong giờ làm việc không được dùng điện thoại, cậu không trả lời chị Trần, điện thoại thì cứ rung mãi không thôi. Hết cách, Trình Lập đành chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Lúc ăn trưa, chị Trần còn trách cậu, Trình Lập giải thích một lúc, cuối cùng cũng giải thích xong xuôi. Lúc cậu đang rửa bát thì đột nhiên Trang Ly đứng bên cạnh, Trình Lập vô tình liếc thấy gáy của cậu ấy, không có miếng dán cách ly cũng không có mùi hương, là Beta, nhưng áp lực toát ra lại không hề thua kém Lăng Tuần.
Trình Lập chột dạ định bỏ đi nhưng Trang Ly lại cười nói: “Cậu Trình, nếu cậu không muốn gây chú ý thì bây giờ hãy theo tôi một lát.”
Trình Lập bị ép nên đành đi theo cậu ấy lên văn phòng tầng mười lăm. Dọc đường không gặp ai, mọi người đều đang nghỉ trưa.
“Trợ lý Trang, xin hỏi, anh tìm tôi có việc gì sao?”
Trang Ly xua tay, vẻ mặt bất lực: “Đương nhiên là sếp Lăng rồi. Tại sao cậu không trả lời tin nhắn của anh ấy? Có vẻ sếp tức giận rồi đấy.”
“Hả?”
Trình Lập hoàn toàn không hiểu chuyện gì. Trang Ly là người có hiệu suất làm việc cao, còn Trình Lập việc gì cũng lề mề, cậu ấy thực sự không hiểu Lăng Tuần để ý cậu ở điểm nào.
“Thôi bỏ đi, cậu mau vào trong nhanh lên, sếp Lăng có việc tìm cậu đấy.”