Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 24.2

Trước Sau

break

Trình Lập gõ cửa, bên trong vọng ra tiếng “Vào”. Cậu thò đầu vào, Lăng Tuần lạnh mặt gọi cậu: “Vào đây!”

Trình Lập vừa bước đến Lăng Tuần đã đứng dậy rút điện thoại từ trong túi áo cậu ra xem. Trình Lập định giơ tay lấy lại nhưng Lăng Tuần cố tình đưa điện thoại lên cao, giả vờ không vui hỏi: “Sao tôi nhắn tin cho cậu mà cậu không trả lời?” 

Trình Lập lí nhí nói: “Không phải tôi không muốn trả lời mà là do trong giờ làm không được dùng điện thoại. Không chỉ của cậu, tin nhắn của người khác tôi cũng không trả lời mà.”

“Vậy để tôi xem.”

Trình Lập bảo hắn trả lại điện thoại, mở giao diện trò chuyện ra cho hắn xem, Lăng Tuần liếc qua là biết cậu không nói dối. Hơn nữa, giao diện trò chuyện của Trình Lập chỉ có ba, bốn người, một là chị Trần, hai là nhóm chat công ty, còn lại chính là hắn. Đúng là không hòa đồng chút nào.

“Được rồi, xem xong rồi, cậu tìm tôi có chuyện gì?”

Lăng Tuần ngồi xuống ghế dành cho ông chủ, lấy một chiếc hộp ra từ trong ngăn kéo, đẩy nó đến trước mặt cậu.

Trình Lập không muốn nhận quà của hắn nữa, chiếc cổ thon gầy lắc lia lịa. Lăng Tuần thì mở chiếc hộp đó ra, bên trong là một lọ thuốc phục hồi tuyến thể. Trước đây Bạch Vũ Lăng đã từng giới thiệu cho cậu mua, tiếc là loại thuốc này có giá trên trời, người có thể dùng sau khi tuyến thể bị tổn thương chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dần dần, cả thế giới cũng chỉ còn một công ty kiên trì sản xuất, là thứ mà Trình Lập có làm lụng mười năm không ăn không uống cũng không mua nổi một lọ.

Trình Lập mở to mắt, bàn tay co lại. Loại thuốc này có ý nghĩa quá lớn đối với cậu, dù đã thật sự nhìn thấy thì cậu vẫn không hề nhúc nhích, vì cậu không trả nổi.

Lăng Tuần ôm vai cậu để cậu ngồi xuống, lấy tờ hướng dẫn sử dụng thuốc ra xem một lúc rồi nhìn thẳng vào mắt cậu, không nhịn được gọi: “Hoàn hồn đi, tôi bảo cậu đến bệnh viện với tôi cậu lại không chịu đi. Nhưng tôi đã hỏi bạn bè rồi, tình trạng của cậu thuộc dạng tổn thương tuyến thể. Loại thuốc này gần như vô hại với cơ thể người, cậu đi gặp bạn tôi trước, sau đó thử loại thuốc này, được không?”

“Đắt quá, tôi không dùng nổi.” Nhưng ánh mắt khao khát đã bán đứng cậu. Nếu thật sự có thể chữa khỏi thì ít nhất cậu không còn là người không có giấy tờ hợp pháp, có thể sống một cuộc sống bình thường, không phải nơm nớp lo sợ.

Tiếc là chỉ dựa vào một mình cậu thì có lẽ chẳng có hy vọng gì. Nhưng để Lăng Tuần giúp đỡ, cậu lại thấy rất hoang mang.

Nhìn thấy phản ứng của Trình Lập, Lăng Tuần biết mình chủ động giúp cậu chữa trị chắc chắn sẽ khiến cậu động lòng.

Thấy cừu non sắp cắn câu, giọng điệu của Lăng Tuần càng thêm dịu dàng: “Trình Lập, cậu vốn có thể sống tốt hơn. Đợi cậu hồi phục, hoàn toàn có thể xin đi học ở nước ngoài, sau đó lấy bằng cấp rồi làm một công việc tốt hơn. Chẳng lẽ cậu cam lòng làm một người không có giấy tờ hợp pháp cả đời, làm những công việc rẻ mạt, ngày ngày lo lắng có bị người khác tố cáo hay không à?”

Sống mũi Trình Lập cay xè, toàn thân không ngừng run rẩy: “Tôi... Tôi...” Trình Lập mãi không nói được một lời, nước mắt bất giác chảy đầm đìa trên mặt. Lăng Tuần nhẹ nhàng ôm lấy cậu, đợi cậu bình tĩnh lại.

Đã  lâu rồi không có ai quan tâm đến cậu, giờ phút này khi nhận được một vòng tay ấm áp, lớp băng trong lòng Trình Lập nhanh chóng tan chảy, giống như người lữ hành trên thảo nguyên lạnh giá được một tia nắng sưởi ấm, như người trong đêm tối tìm thấy ánh sáng. Dù đó chỉ là chút hy vọng, người đang sống trong cảnh tuyệt vọng vẫn mong có thể nắm thật chặt.

“Lăng Tuần, nhưng chi phí điều trị thật sự quá đắt, tôi sợ mình không trả nổi.”

Lăng Tuần cũng không định để cậu trả. Có những chuyện, có thể trao đổi ngang giá, nhưng cũng có những chuyện không cần phải vậy.

Lăng Tuần xoa đầu cậu: “Trước đây cậu là bạn học của tôi, bây giờ là nhân viên của tôi. Sau này đợi cậu khỏi bệnh, tiếp tục làm việc cho tôi để trả nợ không phải là được rồi sao?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương