“Để tôi suy nghĩ thêm đã.” Trình Lập lùi ra khỏi lòng Lăng Tuần, cậu cảm thấy rất khó xử. Vừa rồi cậu đã khóc quá nhiều, trên vai áo của hắn còn vương lại vệt nước, cậu làm bẩn quần áo của người ta rồi. Phản ứng đầu tiên của Trình Lập là phải bồi thường.
“Tôi làm bẩn áo của cậu rồi, để tôi mang đi giặt nhé.”
Trong lòng Lăng Tuần thầm cười nhạo cậu, rõ ràng không có gì trong tay mà lúc nào cũng canh cánh chuyện trả hết nợ nần.
“Muốn áo của tôi thì cứ nói thẳng. Nói thật nhé, kỳ dịch cảm của tôi sắp đến rồi, chỉ số pheromone đang khá cao, cậu có ngửi thấy mùi gì không?”
Trình Lập thử cảm nhận, trong văn phòng chỉ có mùi của nước xịt phòng. Trước khi tuyến thể của cậu bị hỏng đã từng ngửi thấy mùi pheromone của Lăng Tuần, hình như là mùi của một loại rượu nào đó.
Thấy cậu lắc đầu, Lăng Tuần nghĩ đến lời người bạn bác sĩ đã nói. Tổn thương tuyến thể cũng chia theo mức độ, hoàn toàn không cảm nhận được pheromone, tức là đang ở mức độ tổn thương rất nặng.
Phải có được người vào tay trước đã rồi tính sau. Lăng Tuần hiểu rất rõ, một người như Trình Lập sẽ không bao giờ có thể từ chối mình. Tiếp theo, hắn chỉ cần chờ đợi là được.
Trình Lập vừa rời khỏi văn phòng tầng mười lăm, Hứa Kỳ đã đến bộ phận hậu cần tìm cậu, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Tuy vừa mới khóc một trận xong, nhưng tâm trạng của cậu bây giờ lại tốt lạ thường. Hứa Kỳ hít một hơi thật sâu, gương mặt rạng rỡ của cô phủ một lớp mây mù.
“Giám đốc Hứa, có phải tôi đã làm sai chuyện gì không?”
“Cậu và sếp Lăng có quan hệ gì?”
Trình Lập còn định phủ nhận nhưng Hứa Kỳ đã giành lời trước quát cậu: “Hôm nay tôi đã thấy cả rồi, cậu đi ra từ văn phòng của sếp Lăng, mắt còn sưng húp, cậu đã khóc đúng không?”
Hứa Kỳ lớn tiếng chất vấn cậu: “Đến cả trợ lý Trang cũng đã xuống bộ phận hậu cần chào hỏi, nói là muốn xin nghỉ phép giúp cậu. Trình Lập, đừng nói là cậu bị sếp lớn bao nuôi rồi đấy nhé?”
“Không có.”
“Vậy tại sao anh ta lại đối xử tốt với cậu thế?” Đột nhiên Hứa Kỳ có chút mất kiểm soát, tuy cô đã từng rung động trước ngoại hình và tài sản của Lăng Tuần, nhưng sau khi biết được vài chuyện lạnh lùng vô tình trong quá khứ của hắn thì cô không dám có bất kỳ suy nghĩ nào nữa. Mãi cho đến khi cô phát hiện ra quan hệ giữa Trình Lập và Lăng Tuần không hề đơn giản.
Người khác thì không nói, nhưng Trình Lập là người do chú Hoàng gửi gắm cho cô, cô không thể trơ mắt nhìn cậu nhảy vào hố lửa được.
“Giám đốc Hứa, tôi và cậu ấy là bạn học, cậu ấy nói có thể tìm người chữa bệnh giúp tôi.”
“Vậy tại sao anh ta lại giúp cậu? Chỉ vì chút quan hệ bạn học đó à? Anh ta có rất nhiều bạn học, sao lại thừa tiền đến mức không có chỗ tiêu, nhất định phải tiêu cho cậu?”
Những lời Hứa Kỳ nói khiến Trình Lập câm nín. Đúng là cậu chẳng có gì đặc biệt, nếu phải nói ra thì chỉ có chuyện Lăng Tuần từng đề cập cần pheromone của cậu để chữa bệnh. Tuy nhiên sau đó cha của Lăng Tuần cũng đã nói rất rõ ràng rằng sẽ tìm người khác giúp hắn điều trị. Bây giờ nhìn dáng vẻ của Lăng Tuần, dường như cơ thể không có vấn đề gì.
“Tôi biết rồi.”
Hứa Kỳ bực mình chọc vào đầu cậu một cái: “Cái dáng vẻ này của cậu, sớm muộn gì cũng bị người ta lừa.”
Trình Lập gượng cười, xoa trán: “Đâu có dễ bị lừa như vậy.”
“Thôi được rồi, cậu đi làm việc đi, sau này có chuyện gì cứ tìm tôi.”