Khi quay về, Trình Lập thật sự đã suy nghĩ rất lâu. Cậu ôm một tia hy vọng, gọi điện cho Bạch Vũ Lăng, cũng chính là bác sĩ điều trị chính trước đây của cậu.
Bác sĩ Bạch đang nghỉ ngơi, dù hơi khó chịu vì bị làm phiền nhưng sau khi biết cậu hỏi về khả năng chữa khỏi bệnh, anh ấy bèn nói: “Cậu nên đến bệnh viện một chuyến, tôi sẽ kiểm tra lại cho cậu. Mấy hôm trước, một người bạn của tôi cũng đến hỏi chuyện, tôi thấy tình trạng của hai người khá giống nhau, chắc chắn có khả năng chữa khỏi.”
Điều Trình Lập lo lắng nhất vẫn là vấn đề tiền bạc. Bạch Vũ Lăng biết cậu sống khó khăn, nhưng cũng không thể quá dễ dãi vì lòng thương hại, chỉ đành nói với Trình Lập: “Hiện tại chính phủ đã chú ý đến khó khăn trong việc chữa trị tuyến thể của người dân, có quỹ hỗ trợ cho lĩnh vực này. Với tình hình của cậu, có thể xin hỗ trợ khoảng ba mươi phần trăm chi phí.”
“Vậy thì tôi còn cần bao nhiêu tiền nữa?”
Bạch Vũ Lăng im lặng một lúc rồi đưa ra một con số: “Chắc vẫn cần hơn một triệu tệ.”
“Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ Bạch.”
Hơn một triệu tệ thực sự quá nhiều, Trình Lập chỉ nghe con số thôi đã thấy sợ. So với việc bị bắt đi cải tạo lao động, cậu vẫn không muốn nợ người khác quá nhiều.
Ngày hôm sau đến công ty, Trình Lập định tìm Lăng Tuần để cảm ơn nhưng lại được Trang Ly cho biết hắn đang gặp khách hàng, bảo cậu đợi.
Trình Lập đang định xuống lầu thì đột nhiên trong văn phòng vang lên tiếng gầm giận dữ và tiếng ồn ào. Ngay sau đó, một người đàn ông Alpha bụng phệ đầu đầy máu lao ra khỏi văn phòng. Trang Ly thấy tình hình không ổn bèn vội vàng vào trong xem thử, Trình Lập cũng đi theo.
Bạch Vũ Triều đang ghì chặt Lăng Tuần, toàn thân hắn toát ra luồng khí tức giận dữ tột độ, mắt đỏ ngầu, tóc tai rối bù, hoàn toàn không còn vẻ ung dung, tao nhã thường ngày. Trang Ly thấy vậy, biết ngay bệnh rối loạn lưỡng cực của hắn lại tái phát, vội vàng gọi cấp cứu rồi vào giúp một tay.
Trình Lập ngây người đứng tại chỗ, Trang Ly là một Beta cộng thêm Bạch Vũ Triều là một Alpha mà hoàn toàn không giữ nổi Lăng Tuần. Bạch Vũ Triều quát Trình Lập: “Cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau xuống dưới, bảo tất cả Omega trong công ty rời đi!”
“Tôi đi ngay đây.” Trình Lập vội vàng truyền đạt lại mệnh lệnh của cấp trên, nhưng chẳng ai tin lời của một nhân viên vệ sinh như cậu. Thậm chí có người còn nhìn cậu bằng ánh mắt như nhìn một thằng ngốc. Mãi cho đến khi một Alpha trội khác cảm nhận được trong tòa nhà công ty tỏa ra pheromone mang tính công kích cực mạnh, lúc này đám đông mới thuận lợi sơ tán.
Trình Lập vội chạy về tầng mười lăm. Trang Ly và Bạch Vũ Triều đang đơn phương chịu đòn, Lăng Tuần nhìn chằm chằm vào Trình Lập, giọng khàn đặc: “Qua đây!”
Trình Lập không dám nhúc nhích, Lăng Tuần nghiêng người thúc cùi chỏ vào Bạch Vũ Triều, dồn sức giằng ra, trong nháy mắt đã đến trước mặt Trình Lập đang đứng ngây ra, rồi ôm chặt lấy cậu.
Trang Ly và Bạch Vũ Triều tưởng hắn muốn đánh Trình Lập, đang định qua giúp kéo ra, nhưng lại thấy Lăng Tuần chỉ ôm cậu rồi hít một hơi trên cổ cậu. Dường như không ngửi thấy mùi hương mình muốn, hắn từ từ ngẩng đầu, đối mặt với Trình Lập.
“Lăng Tuần, cậu sao vậy?” Trình Lập dè dặt hỏi hắn.
Trang Ly thấy Lăng Tuần yên tĩnh trở lại, mới thở phào nhẹ nhõm. Giây tiếp theo, Lăng Tuần giữ lấy gáy Trình Lập, ép cậu cúi đầu, rồi cắn phập vào gáy đối phương. Trình Lập hừ một tiếng đau đớn, tay chân không ngừng chống cự, nhưng vì sức lực giữa hai người chênh lệch quá lớn nên cậu không thể đẩy hắn ra.
Bạch Vũ Triều sốt ruột, quệt vệt máu trên mặt rồi khuyên: “Lăng Tuần, cậu mau thả cậu ta ra! Cậu ta chỉ là một Beta thôi, tôi sẽ liên lạc bảo Omega đến đây ngay, cậu mau buông ra!”
Lăng Tuần không nghe, Trình Lập đau đến toát mồ hôi hột, Trang Ly đang nghĩ có nên đánh ngất Lăng Tuần không thì đội cấp cứu đã đến. Người dẫn đầu là Bạch Vũ Lăng, vừa đến nơi anh ấy đã rút ống thuốc ức chế liều mạnh tiêm vào tuyến thể của Lăng Tuần.
Cơn đau ở gáy đột nhiên dịu đi, Trình Lập từ từ lùi lại rồi sờ thử lên vị trí tuyến thể, nơi đó đau buốt, nhìn lại thì đã chảy máu.
Lăng Tuần bị tiêm thêm liều thuốc an thần, sau đó được vài người đưa lên xe cứu thương. Bạch Vũ Lăng nhìn thấy là cậu, bèn nhận lấy dụng cụ xử lý vết thương từ tay y tá, bảo Trình Lập ngồi xuống, tự tay xử lý cho cậu.
Trình Lập vẫn chưa hoàn hồn, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Bạch Vũ Lăng lên tiếng hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”