Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 26.1: Dụ dỗ cậu ấy chăm sóc mình 

Trước Sau

break

Trình Lập chỉ vào thẻ nhân viên rồi nói: “Tôi làm việc ở đây.”

Bạch Vũ Lăng vừa cất dụng cụ vừa hỏi: “Ngoài gáy ra, cậu còn bị thương ở đâu nữa không?”

Trình Lập lắc đầu, vẻ mặt vẫn chưa hết sợ hãi, không nhịn được hỏi: “Bác sĩ Bạch, rốt cuộc Lăng Tuần bị sao vậy? Có phải bệnh rối loạn lưỡng cực không?”

Phải chi chỉ là bệnh thông thường thì tốt rồi. Bạch Vũ Lăng cũng thấy hơi đau đầu, nhà họ và Lăng gia có chút giao tình, mặc dù bên đây không thể so sánh với quyền thế của bên ấy. Việc này là do ông Lăng đích thân giao phó, Bạch Vũ Lăng không định nói ra, chỉ đành gật đầu cho qua chuyện.

Ánh mắt Trình Lập ảm đạm đi, cậu lẳng lặng đi ra ngoài.

Thấy em trai quen Trình Lập, Bạch Vũ Triều đợi đến khi cậu đi rồi mới ôm gương mặt sưng đỏ đến nhờ em trai xử lý vết thương, tiện thể nói: “Trình Lập là người mà Lăng Tuần để mắt tới, nhưng cậu ấy còn chưa ra tay. Anh thấy em cũng quen biết Trình Lập à? Đừng có nói năng lung tung trước mặt cậu ta đấy.”

Đương nhiên Bạch Vũ Lăng rất bất ngờ. Lăng Tuần để mắt đến Trình Lập ư? Chuyện này thật khó mà tưởng tượng nổi, dù sao những nhân tình trước đây của hắn, ai nấy cũng đều là người đẹp xuất chúng, còn người như Trình Lập thì giống cây cải trắng nhỏ hơn.

Bạch Vũ Lăng lẩm bẩm: “Vậy chẳng phải là đưa dê vào miệng cọp sao.”

Trình Lập quay về phòng nghỉ của bộ phận hậu cần. Chị Trần thấy sau gáy cậu dán một miếng gạc, còn định đến hỏi thăm xem cậu bị làm sao, nhưng Trình Lập không có tâm trạng nói chuyện, chỉ ngồi im không nhúc nhích.

Lát sau, trong nhóm chat chung của công ty có thông báo, hôm nay được nghỉ một ngày. Sau khi ra khỏi công ty, Trình Lập vẫn cứ lơ đãng, đến mức ngồi quá trạm xe buýt. Trong lòng cậu lo lắng cho Lăng Tuần, nhưng lại không có tư cách để quan tâm.

Đến tối, Trang Ly gọi điện cho cậu, còn hỏi thông tin tài khoản nhận tiền của cậu, bình tĩnh nói: “Cậu Trình, không thể để lộ bất kỳ thông tin gì về tình hình sức khỏe của sếp Lăng. Chúng tôi sẽ đưa cho cậu một khoản tiền, cậu cần bao nhiêu? Chỉ cần cậu không nói chuyện hôm nay ra cho bên ngoài biết.” 

Định đưa tiền bịt miệng sao? Xem ra tình hình của Lăng Tuần không ổn rồi.

Trình Lập từ chối việc Trang Ly muốn đưa tiền cho mình, thay vào đó, cậu nhờ cậu ấy cho biết tình hình sức khỏe của Lăng Tuần.

Trang Ly đang ở ngay bên cạnh Lăng Tuần. Sếp lớn đang ngồi trên giường bệnh với tinh thần phơi phới, trông chẳng giống người có bệnh chút nào. Trang Ly nhận được tín hiệu bằng khẩu hình miệng của hắn, bèn cố ý nói tình hình nghiêm trọng hơn.

Nghe tin Lăng Tuần còn phải nằm viện mấy ngày, tim Trình Lập như thót lên đến tận cổ họng. Trang Ly ho khan một tiếng rồi nói: “Cậu Trình, xét thấy sếp Lăng vừa mới đến thành phố Bạch Lạc không lâu, bên cạnh cũng không có người đáng tin cậy chăm sóc, tình hình của anh ấy lại không thể để lộ ra ngoài, cậu có muốn đến bệnh viện chăm sóc anh ấy không? Về mặt giá cả chắc chắn sẽ khiến cậu hài lòng.”

Trình Lập vốn đã muốn đến thăm Lăng Tuần, không nghĩ ngợi gì lập tức đồng ý ngay.

Lăng Tuần tựa vào đầu giường, còn Trang Ly vẫn không sao hiểu được rốt cuộc Trình Lập có điểm gì tốt. Những người Lăng Tuần từng để mắt trước đây, hầu hết đều mến mộ hắn. Số ít thì thích tiền hoặc muốn tranh thủ tài nguyên và dự án. Vậy mà, sao đến lượt Trình Lập lại khó khăn đến vậy.

“Trang Ly, cậu về trước đi, trông chừng Kỳ Liên Ngọc cho tốt, đừng để nó gây rối.”

Lăng Tuần nằm nghỉ một mình, trong đầu toàn hình ảnh chiếc cổ thon dài trắng trẻo của Trình Lập. Hắn nhớ trong báo cáo kiểm tra trước đây của cậu có dự đoán rằng nếu không có gì bất ngờ thì cậu sẽ phân hóa thành Omega có pheromone mùi hoa sen. Nhưng bây giờ tuyến thể của cậu đã bị tổn thương, không có mùi vị gì cả. Hôm đó khi hắn cắn cổ Trình Lập, lại thoáng ngửi thấy mùi hương hoa sen thanh tao thoát tục. Nếu Trình Lập không bị thương có lẽ hôm ấy hắn đã đánh dấu tạm thời rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương