Luật pháp hiện hành đối với Alpha không quá nghiêm khắc, chuyện đánh dấu, chỉ cần không phải là cưỡng ép thì dù đánh dấu tạm thời hay vĩnh viễn đều không có vấn đề gì.
Tuy nhiên Trình Lập thì khác, Lăng Tuần thầm nghĩ, một người truyền thống như cậu, nếu thật sự bị hắn đánh dấu sẽ như thế nào đây?
Ngày hôm sau, lúc Trình Lập đến, Lăng Tuần đang giả vờ ngủ. Trang Ly dặn dò cậu một vài điều cần chú ý ở ngoài phòng bệnh. Trình Lập gật đầu, ghi nhớ từng điều một, hồi còn ở viện mồ côi, cậu luôn giúp chăm sóc các em nhỏ, cũng thường chăm sóc bệnh nhân.
Sau khi bước vào, dù biết chắc rằng phòng bệnh của Lăng Tuần sẽ rất xa hoa, nhưng khi vào trong rồi cậu vẫn không khỏi cảm thấy quá xa xỉ. Cả tầng lầu chỉ có hai phòng bệnh, đều có bố cục hai phòng ngủ một phòng khách, bếp và nhà vệ sinh đầy đủ, nhìn giống căn hộ hơn là phòng bệnh.
Trình Lập xách túi trái cây, rụt rè đứng tại chỗ. Lăng Tuần mở mắt, thấy cậu xách túi táo đứng đó, trông như một chú cún nhà quê.
“Qua đây, tôi chóng mặt.” Lăng Tuần hơi chê bai túi táo cậu mang đến, còn phàn nàn: “Cậu đến thăm người bệnh, không mang hoa thì thôi, mang chút trái cây mà cũng chỉ có một loại.”
Trình Lập đặt túi táo xuống: “Cậu muốn ăn gì? Lát nữa tôi đi mua.”
Lăng Tuần trông rất yếu ớt, thân hình mét chín nằm trên giường còn có vẻ hơi tủi thân: “Lát nữa hẵng đi, hôm qua tôi dọa cậu sợ rồi à?”
“Cậu bị bệnh rối loạn lưỡng cực à?”
Lăng Tuần gật đầu rồi bổ sung: “Còn vì kỳ dịch cảm đến sớm nữa, Trang Ly nói tôi đã cắn cậu, nếu tuyến thể của cậu không có vấn đề gì thì có lẽ cậu đã bị tôi đánh dấu rồi.”
Hồi còn đi học, Trình Lập học giỏi môn Sinh, cậu đỏ mặt không chịu đáp lời. Trước khi bị thương, cậu đã từng thật sự nghĩ đến việc tìm một người mình thích để ở bên nhau. Vào lần đầu khi cậu có suy nghĩ ấy, Lăng Tuần là người đầu tiên hiện lên trong lòng cậu, tiếc rằng những chuyện xảy ra sau đó khiến cậu không bao giờ dám có suy nghĩ này nữa.
“Tôi không thể bị người khác đánh dấu được đâu, không sao cả.”
Lăng Tuần ngắm đủ dáng vẻ ngượng ngùng của Trình Lập, nghĩ mình cũng hơi đói nên bèn giục cậu đi nấu cơm.
Vì đây là bệnh viện do gia đình Kỳ Liên Ngọc đầu tư nên Lăng Tuần được hưởng đãi ngộ tốt nhất, tủ lạnh trong bếp được chất đầy ắp nguyên liệu. Vì đã nhận lời chăm sóc hắn nên Trình Lập nhanh chóng vào bếp nấu ba món mặn một món canh. Lúc đang hầm canh, cậu gọi điện nói với Hứa Kỳ chuyện mình phải làm hộ lý ở bệnh viện một thời gian.
Hứa Kỳ nghĩ đến việc ban ngày Trang Ly vừa mới báo với cô rằng Trình Lập cần xin nghỉ một thời gian, bây giờ Trình Lập lại nói phải đến bệnh viện làm hộ lý, hai việc này chắc chắn có liên quan. Công ty vừa xảy ra chuyện lớn, đám nhân viên cấp dưới như họ cũng chỉ có thể đoán rằng Chu tổng, vị khách hàng kia đã xảy ra chuyện, nhưng việc này thì liên quan gì đến Trình Lập.
Hứa Kỳ còn định hỏi thêm, nhưng Trình Lập sợ cô lại mắng mình nên tìm cớ cúp máy.
Lúc ăn cơm, trông Lăng Tuần đã có tinh thần hơn nhiều. Trình Lập ăn rồi nên chỉ ngồi bên cạnh nhìn hắn. Lăng Tuần vừa húp canh vừa nhắn tin cho Bạch Vũ Triều.
Một lát sau, Bạch Vũ Triều gọi điện đến, Lăng Tuần nghe anh ấy báo cáo: “Sếp Lăng, bên phía tên họ Chu cứ một mực đòi kiện cậu, nói cậu cố ý đánh hắn ta bị thương. Tôi đã mời luật sư đến thương lượng rồi, nhưng còn một chuyện cần xác nhận với cậu.”
“Cậu nói đi.”
Bạch Vũ Triều nói: “Trợ lý của tên họ Chu có nhắn lại rằng ở công ty hắn ta đã mắng cậu, nói cậu vì một nhân viên vệ sinh mà đánh hắn ta ra nông nỗi này. Nhân viên vệ sinh xuất hiện ở tầng mười lăm là Trình Lập đúng không? Cho nên cậu làm vậy là vì Trình Lập à?”
“Ừ.” Đồ chó chết, dám tơ tưởng đến người của hắn.
“Cậu thật sự thích cậu ta sao?” Bạch Vũ Triều vội vàng hỏi thêm.
Lăng Tuần cười một tiếng rồi đáp: “Sao có thể chứ?”