Lúc này Bạch Vũ Triều mới thở phào nhẹ nhõm, anh ấy lại bắt đầu lắm lời, lúc thì khuyên Lăng Tuần cứ dùng quyền thế ép người ta cho xong, lúc lại khuyên hắn phải nghĩ cho bên Thủ Đô, tuyệt đối đừng làm to chuyện.
Lăng Tuần cười khẩy, chê anh ấy lo bò trắng răng. Nghĩ đến Trình Lập vẫn còn ở bên cạnh, tuy cậu không biết họ đã nói gì trong điện thoại nhưng cũng không nên gây thêm chuyện, thế là hắn nói một câu: “Cúp máy đây.”
Bạch Vũ Triều vội vàng bổ sung: “Em trai tôi bảo cậu ta sống không dễ dàng gì.”
“Tôi biết rồi.” Lăng Tuần cúp điện thoại, nhưng trong lòng lại không ngừng nhớ lại những ngày đêm hắn dằn vặt trong sáu năm trước. Ai mà dễ dàng chứ? Là Trình Lập bỏ rơi hắn trước, rồi sau đó lại lừa dối hắn. Bất kể bây giờ hắn làm gì thì đều là việc nên làm, cũng là những gì Trình Lập phải trả lại cho hắn.
Trình Lập thấy sắc mặt hắn đột nhiên sa sầm, cứ ngỡ công ty xảy ra chuyện, vốn định hỏi thăm nhưng rồi lại nghĩ mình cũng chẳng giúp được gì nên thôi.
Lăng Tuần nhắm mắt giả vờ ngủ, còn Trình Lập thì đi dọn dẹp bát đũa. Lúc ở trong bếp, cậu nhận được tin nhắn thông báo tài khoản của vừa nhận được một triệu tệ, không có ghi chú chuyển tiền. Phản ứng đầu tiên của Trình Lập là có người chuyển nhầm.
Ngay sau đó, Trang Ly gọi điện cho cậu: “Cậu Trình, trước đây tôi hỏi xin số tài khoản của cậu nhưng cậu không cho, do đó tôi đã lấy số tài khoản từ phòng tài vụ của công ty. Một phần là chi phí yêu cầu cậu giữ bí mật về tình hình của sếp Lăng, phần còn lại là phí làm thêm giờ để chăm sóc anh ấy.”
“Không cần đâu, không cần đưa tôi tiền bịt miệng. Dù có là làm thêm giờ, cũng không thể nhiều tiền như vậy được.”
Trang Ly nói theo khuôn mẫu: “Đây là ý của sếp Lăng, tôi chỉ là người thực hiện thôi.”
Trình Lập lau khô tay, đi ra trực tiếp nói với Lăng Tuần: “Lăng Tuần, tiền cậu bảo người chuyển cho tôi nhiều quá rồi, dù có là hộ lý giá cao nhất ở bệnh viện cũng chỉ năm trăm tệ một ngày thôi. Tôi muốn trả lại tiền thừa.”
Lăng Tuần mở mắt, ánh mắt nhìn cậu có chút phức tạp. Hắn không biết Trình Lập thật sự không muốn hay là đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, trước đó hắn bảo Trang Ly gọi điện cũng có ý để cậu tự ra giá, nhưng Trình Lập lại cứng nhắc không chịu nhận tiền. Tuy nhiên Lăng Tuần sẽ không nói ra những suy nghĩ khinh miệt này.
Lúc mở lời, giọng điệu của hắn tràn đầy sự dịu dàng: “Trình Lập, tôi muốn giúp cậu, không phải chỉ là nói suông đâu. Bạch Vũ Triều nói cậu quen em trai của cậu ấy à? Vừa hay, tôi đã hỏi ý kiến Bạch Vũ Lăng về tình hình của cậu. Cậu cứ đến chỗ cậu ấy kiểm tra trước, sau đó chúng ta bắt đầu điều trị.”
Hôm đó, Trình Lập không cho hắn một câu trả lời chắc chắn, nhưng Lăng Tuần có thừa tự tin, không một người tuyệt vọng nào có thể từ chối một cọng rơm cứu mạng.
Ai ngờ, mạch suy nghĩ của Trình Lập đúng là khác người thường, thậm chí là ngu muội và cố chấp.
“Tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi không có khả năng trả lại sự giúp đỡ của cậu, cho nên tôi vẫn không chữa trị nữa.”
Dù sao cậu cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi, lại chẳng có gì vướng bận, chữa khỏi hay không cũng không quan trọng.
Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng Lăng Tuần. Hắn rất muốn bổ đầu Trình Lập ra xem cậu có bị ngốc không, nhưng vẫn kìm nén mong muốn quát vào mặt cậu. Thay vào đó hắn cười bảo cậu lại gần, nắm lấy bàn tay mềm mại rồi nhìn cậu tha thiết: “Trình Lập, cậu không cần phải phân định rạch ròi với tôi đâu. Tôi thích cậu, làm những việc này cũng chỉ hy vọng có thể giúp được cậu thôi.”
Đối mặt với lời tỏ tình hết lần này đến lần khác của Lăng Tuần, trong đầu Trình Lập bắt đầu một cuộc đấu tranh nội tâm, hai luồng suy nghĩ không ngừng quấn lấy nhau.
Một giọng nói bảo cậu: “Đừng ngốc nữa, Lăng Tuần muốn người như thế nào mà chẳng có? Như Hứa Kỳ đã nói, hắn căn bản không thể nào để mắt đến cậu được.”