Một giọng nói khác lại bảo: “Đừng nghĩ người ta thực dụng, từ lúc quen biết đến giờ, Lăng Tuần luôn đối xử rất tốt với cậu, hay là thử tin hắn một lần xem sao. Hơn nữa, chẳng phải cậu cũng thích hắn à?”
Sự kiên nhẫn của Lăng Tuần sắp cạn kiệt, hắn định đưa cậu đi kiểm tra trước rồi tính sau. Ai ngờ Trình Lập lại chịu xuống nước: “Tôi không thể nhận số tiền này được, nhưng tôi có thể đi kiểm tra trước xem sao.”
Vừa hay từ sau khi bị Lăng Tuần cắn vào tuyến thể, thỉnh thoảng nơi đó của cậu lại đau nhói, đi kiểm tra thử cũng tốt.
“Ngày mai đi khám luôn, tôi bảo Bạch Vũ Lăng dành thời gian ra cho cậu.”
Trình Lập gật đầu, Lăng Tuần nhân cơ hội đề nghị: “Từ chỗ cậu đến bệnh viện khá xa, cậu ở lại đây luôn đi.”
Vừa hay trong phòng bệnh còn một phòng trống, Trình Lập đồng ý. Chỉ là đến tối, khó tránh khỏi có chút khó xử.
Rõ ràng nhìn Lăng Tuần rất khỏe mạnh, nhưng hắn lại nằng nặc nói với Trình Lập rằng mình không có sức, bảo cậu tắm rửa giúp hắn.
“Như vậy không hay đâu, tôi vào phòng tắm xem rồi, có ghế, cậu ngồi lên đó tắm, tôi dìu cậu vào là được.”
Tất nhiên là hắn biết, chuyện không có sức cũng là giả vờ thôi, nhưng Lăng Tuần vẫn cố tình trêu chọc cậu: “Cậu ngại à? Cậu sợ gì chứ? Đến lúc đó cậu mặc quần áo còn tôi thì tắm, tôi còn chẳng ngại cho cậu xem đây này.”
Như vậy đâu giống nhau, Trình Lập chợt nhớ ra hồi cấp ba Lăng Tuần đã hay mập mờ với các Omega và Beta khác rồi. Bao năm qua không biết hắn đã quen bao nhiêu người, trong lòng cậu dâng lên một cảm giác chua xót.
Lăng Tuần không biết cậu đang nghĩ gì, quyết định thử chiêu mà Kỳ Liên Ngọc bày cho: giả vờ đáng thương. Kỳ Liên Ngọc nói người như Trình Lập vừa nhìn là biết thuộc kiểu dễ mềm lòng, bảo hắn đừng tỏ ra quá áp đảo.
“Trình Lập, người tôi bắt đầu đau rồi, lại còn ra nhiều mồ hôi nữa, cậu tắm giúp tôi có sao đâu. Tôi còn không sợ thiệt, biết đâu cậu thấy thân hình tôi không tệ lại đâm ra thích tôi thì sao.”
Trình Lập thu lại những suy nghĩ miên man, cậu do dự dìu Lăng Tuần vào phòng tắm. Vừa vào trong, Lăng Tuần đã bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, những ngón tay thon dài lướt trên hàng cúc, để lộ cơ ngực săn chắc. Đợi đến khi chiếc áo được cởi ra hoàn toàn, cơ bụng tám múi rõ nét hiện ra trước mắt cậu. Đúng là thân hình của hắn rất đẹp, Trình Lập theo phản xạ đưa tay lên che mắt.
Xấu hổ chết đi được, Lăng Tuần đưa chiếc áo sơ mi cho cậu, Trình Lập luống cuống nhận lấy. Hắn bật chế độ xả nước của bồn tắm, vòi nước tự động chảy. Trong lúc chờ nước đầy, Lăng Tuần gạt tay Trình Lập ra rồi véo nhẹ gương mặt bầu bĩnh của cậu: “Cậu dễ ngại ngùng như vậy, chẳng lẽ chưa từng có bạn trai hay bạn gái nào sao?”
“Không phải, tôi... Chuyện đó không quan trọng.”
Nhìn phản ứng ngây ngô của cậu, Lăng Tuần biết ngay cơ thể cậu vẫn còn là một trang giấy trắng. Nếu hắn có được Trình Lập, hắn sẽ có được một món đồ chơi nhỏ vừa trong sạch lại quyến rũ. Tuy hắn không quá để tâm chuyện này nhưng vẫn không khỏi đắc ý.
Vì vậy, chữa bệnh cho Trình Lập là điều tất yếu. Hơn nữa, theo suy nghĩ của Trình Lập, chắc chắn cậu sẽ thấy mắc nợ hắn và rồi không bao giờ rời xa hắn được nữa.
Lăng Tuần nâng cằm cậu lên, giọng nói đầy khiêu gợi: “Biết hôn không?”
Trình Lập không dám nhìn hắn, gương mặt cậu đỏ bừng. Lăng Tuần chỉ cần cúi đầu là có thể thấy hàng mi đang khẽ run và đôi môi đỏ mềm mại của cậu, chẳng giống một người đàn ông hai mươi mấy tuổi chút nào, hệt như thiếu niên trong ký ức của hắn. Lần đầu gặp gỡ, cậu trông rất bình thường, chỉ có đôi môi tựa thạch trái cây gây chú ý.
Có lẽ do hơi nước trong phòng tắm quá nóng nên khi Lăng Tuần cúi xuống hôn, đầu óc Trình Lập đã ngừng hoạt động. Cậu cứ ngây ngốc để hắn dẫn dắt vào một cuộc khám phá hoàn toàn mới, chiếc lưỡi linh hoạt cạy mở hàm răng, quấn lấy vị ngon ngọt thuộc về riêng cậu. Trình Lập không biết cách lấy hơi, chẳng mấy chốc đã choáng váng mềm nhũn trong lòng hắn.