Lăng Tuần ôm cậu ra ngoài, ngay khoảnh khắc được đặt lên giường, Trình Lập lập tức tỉnh táo lại, ánh mắt trong veo. Cậu luống cuống đẩy Lăng Tuần ra.
Lăng Tuần nắm lấy tay cậu, cố nén giọng hỏi: “Sao vậy?”
Chuyện bị bắt cóc đã để lại một bóng ma tâm lý rất lớn cho cậu, cậu không thể tiếp xúc thân mật với bất kỳ ai. Nỗi sợ hãi sâu như biển cả ập đến khiến sắc mặt Trình Lập tái nhợt, ngay cả việc thở cũng trở nên khó khăn. Cậu dùng hết sức giằng khỏi tay Lăng Tuần, hoảng loạn nhảy xuống đất.
“Không được, tuyệt đối... Không được!” Trình Lập lắp bắp lặp lại câu nói này, Lăng Tuần phát hiện ra sự bất thường của cậu, hắn không đến gần nữa mà dịu dàng dỗ dành: “Được rồi, tôi không động vào cậu, cậu đi nghỉ trước đi, lát nữa tôi tự tắm.”
Trình Lập vội vã rời khỏi phòng của Lăng Tuần, đi sang phòng dành cho người ở lại chăm sóc. Sau khi khóa trái cửa, cậu mới tạm yên tâm hơn.
Lăng Tuần ngẫm lại một lượt những tài liệu mà Trang Ly đã điều tra được. Trình Lập không có kinh nghiệm tình cảm. Hắn đã từng học một ít kiến thức về tâm lý học, nhìn phản ứng của cậu, hắn phán đoán là phản ứng căng thẳng sau sang chấn. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lẽ nào là do vụ bắt cóc lần đó? Nhưng không phải Trình Lập đã trốn thoát rồi sao?
Mấy ngày sau đó, ngoài âm thầm làm việc thì Trình Lập nhất quyết không chịu đến gần Lăng Tuần, ngay cả chuyện đi kiểm tra cũng bắt đầu trốn tránh. Dạo này Bạch Vũ Lăng bận rộn với các ca phẫu thuật nên việc điều trị của Trình Lập được dời lại hai tuần sau.
Sau khi Trình Lập gọt táo, cắt từng miếng cho Lăng Tuần xong thì lập tức trốn vào phòng bếp. Hắn cạn lời, hỏi cậu có phải có bóng ma tâm lý gì không thì cậu không chịu nói. Mỗi khi hắn muốn chạm vào cậu, Trình Lập lại như bị điện giật mà chạy trốn.
Đúng là phiền phức. Ở bệnh viện mười ngày, thỉnh thoảng Lăng Tuần sẽ xử lý một ít tài liệu của công ty. Chuyện Chu Nghị định khởi kiện đã được giải quyết, rốt cuộc trứng không thể chọi với đá, Lăng Tuần chỉ cần mượn một chút quyền thế của cha mình để gây áp lực là tên họ Chu kia lập tức co vòi.
Ban đầu Lăng Tuần không muốn để người nhà biết tin mình nhập viện, nhưng không chịu nổi sự năn nỉ dai dẳng của Kỳ Liên Ngọc, mà Trang Ly lại không thể chống đỡ nổi tiểu yêu tinh này nên cuối cùng cậu ta vẫn tìm đến.
Lúc đến thăm Lăng Tuần, Kỳ Liên Ngọc mặc bộ đồ trang trọng, còn đeo một chiếc nơ chấm bi tinh nghịch. Hiếm khi thấy cậu ta ăn mặc nghiêm túc như vậy, Lăng Tuần cắn một miếng táo rồi hỏi: “Em đến đây làm gì?”
Kỳ Liên Ngọc cũng xiên một miếng táo ăn, còn bị Lăng Tuần lườm một cái. Cậu ta cười khúc khích trả lời: “Dạo này em gặp được một Alpha không tệ, lát nữa phải đi hẹn hò.”
Lăng Tuần nhíu mày, mỗi lần Kỳ Liên Ngọc hẹn hò hay yêu đương đều tỏ ra rất nghiêm túc, cộng thêm vẻ ngoài dễ gây hiểu lầm. Nhưng cậu ta ăn mặc càng đẹp thì chứng tỏ lòng ham chơi càng lớn, không biết kẻ xui xẻo nào sắp bị cậu ta cho vào tròng đây.
“Anh, em nghe Trang Ly nói anh Trình đang chăm sóc anh, anh ấy đâu rồi?” Kỳ Liên Ngọc nhìn quanh: “Không phải là nghe tin em đến nên đi rồi đấy chứ? Ôi, vẻ đẹp của em đúng là dễ làm lóa mắt người khác mà.”
Lăng Tuần lườm cậu ta một cái, không hiểu sao cậu ta lại tự luyến đến thế. Nếu là người khác, hắn đã ném ra ngoài rồi, nhưng trớ trêu thay Kỳ Liên Ngọc lại là kẻ cực kỳ khó đối phó.
“Ở trong bếp.”
Kỳ Liên Ngọc “ồ” một tiếng rồi đi từng bước nhỏ vào trong. Trình Lập đang rửa cốc, một chiếc cốc thôi mà cậu đã rửa đi rửa lại không dưới ba mươi lần. Cậu thực sự hối hận vì đã đến chăm sóc Lăng Tuần. Trang Ly cũng không đồng ý tìm người khác thay thế, còn Lăng Tuần thì lại lôi hợp đồng ở công ty ra để gây khó dễ, không cho cậu rời đi.
“Anh Trình, sao anh lại mặt ủ mày chau thế? Anh em bắt nạt anh à?”