Phạn Hành

Chương 28: Có duyên

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Hắn khoác tấm cà sa trắng như tuyết sáng như trăng trên đài cao rất thu hút sự chú ý, mà nhan sắc diễm lệ dường như có thể thiêu đốt cả một tòa thành của Hoa Thiên Ngộ trong đám đông cũng vô cùng nổi bật.

Giữa chúng sinh muôn màu, Pháp Hiển chỉ liếc mắt một cái là đã nhìn thấy nàng.

Bắt gặp ánh mắt của Pháp Hiển, Hoa Thiên Ngộ nhếch môi đỏ, nở một nụ cười nhuốm màu yêu mị, nhìn hắn đầy vẻ hứng thú.

Gương mặt nàng được che bởi một lớp lụa mỏng màu đỏ, không nhìn rõ dung mạo, nhưng đôi mắt lộ ra đã đủ trăm phần quyến rũ, khiến vạn đóa hoa phải thất sắc.

Pháp Hiển chỉ nhìn nàng một cái, sau đó rũ mi mắt xuống, khuôn mặt thanh đạm không chút gợn sóng.

Không lâu sau, một tăng nhân Tây Vực đến ngồi xuống đối diện Pháp Hiển, hai người thi lễ với nhau rồi bắt đầu biện kinh.

Hoa Thiên Ngộ cảm thấy trận đấu lần này hoàn toàn không có gì hồi hộp, tuyệt đối là Pháp Hiển sẽ thắng. Chẳng qua nàng chỉ lơ đễnh một chút, tăng nhân trước mặt Pháp Hiển đã đổi đến ba bốn người rồi.

Trên đài cao nói chuyện khí thế ngất trời, bá tánh vây xem cũng nghe đến say mê, còn nàng nghe không hiểu đứng ở đây quả thực là sự giày vò.

Nàng liếc nhìn Pháp Hiển lần cuối rồi rút lui.

Mấy ngày tiếp theo, nàng không đến hội trường nữa, đối với nàng mà nói thì quá nhàm chán. Bắt một người không tin Phật, lại không hiểu Phật pháp đi nghe một đám hòa thượng tụng kinh, cái cảm giác đó thật sự khiến người ta khó chịu.

Đại hội tiến hành đến ngày thứ tư, buổi chiều nàng ra ngoài hóng gió, lại lượn lờ đến hội trường, muốn xem kết quả thi đấu thế nào rồi.

Nàng nhớ trước khi đại hội bắt đầu, có khoảng một ngàn tăng nhân đến tham gia, bọn họ đều đến từ các vương quốc lân cận.

Đến bây giờ chỉ còn lại chưa đến trăm tăng nhân vẫn còn trên đài cao, những người ở lại này không ai không phải là người có Phật pháp tinh thâm.

Điều khiến nàng bất ngờ là, Thường Tuệ vậy mà cũng có mặt, chưa bị loại, còn Thường Ngộ thì đã bị loại từ sớm.

Hắn vốn là một võ tăng, biết cái quái gì về biện kinh đâu, đi cũng chỉ để cho có, góp đủ số lượng mà thôi.

Hoa Thiên Ngộ mua mấy xiên thịt ở gánh hàng rong gần đó, vừa ăn vừa xem. Cuộc tỷ thí sắp kết thúc, nàng có vài lời muốn nói với Pháp Hiển.

Đợi khoảng hai tuần trà, chuông lớn vang lên, cuộc tỷ thí hôm nay đã kết thúc.

Pháp Hiển và Thường Tuệ bước xuống đài cao, Thường Ngộ lập tức đón lấy, quan tâm hỏi: “Sư thúc, người có mệt không?”

Hắn ta lại nhìn sang Thường Tuệ, nói: “Sư huynh thì sao?”

Bọn họ đã ngồi cả một ngày, ngoài khoảnh khắc ăn cơm trưa thì không hề động đậy, miệng còn phải không ngừng nói chuyện, biện kinh với người khác.

Pháp Hiển lắc đầu nói: “Vẫn ổn.”

Thường Tuệ cười nói: “Mệt thì không mệt, chỉ là khát nước thôi.”

Thường Ngộ cũng mỉm cười, lập tức đưa túi nước cho Thường Tuệ, Thường Tuệ nhận lấy tu một ngụm lớn, nước trong trôi qua cổ họng, giải tỏa cơn khô khát.

“Sư thúc, uống nước đi ạ.”

Hắn ta lại lấy ra túi nước Pháp Hiển thường dùng đưa qua.

Pháp Hiển nhận lấy túi nước, mỉm cười cảm tạ: “Đa tạ.”

Gương mặt cương nghị của Thường Ngộ cũng bất giác nở nụ cười: “Sư thúc, không cần khách sáo.”

Lúc này, một giọng nói xuyên qua mọi lời huyên náo bay vào tai, âm sắc mềm mại uyển chuyển lại thấm đượm từng tia quyến rũ.

“Thật là hữu duyên, lại gặp các vị pháp sư rồi.”

Tay Pháp Hiển đang vặn nút túi nước khựng lại.

Nghe thấy giọng nói trêu ngươi quen thuộc không gì sánh bằng này, Thường Tuệ không khỏi giật giật khóe mắt, hắn ta lại bắt đầu đau đầu rồi.

Hắn ta liếc nhìn Pháp Hiển, rồi lại bất đắc dĩ nhíu mày.

Tâm tính Pháp Hiển khoan dung, đối xử với bất kỳ ai cũng như nhau, điều này cũng dẫn đến việc chỉ cần không trái với đạo nghĩa, hắn sẽ không bao giờ từ chối người khác.

Hắn ta đã hơn một lần hy vọng, Pháp Hiển có thể lạnh lùng hơn một chút, từ chối những phiền phức không đáng có này.

Pháp Hiển đưa túi nước còn chưa uống trong tay cho Thường Tuệ cầm giúp, đoạn xoay người lại, đối diện với Hoa Thiên Ngộ đang thướt tha đi tới, hai tay chắp lại, thi lễ nói: “Thí chủ.”

Hoa Thiên Ngộ nhìn gương mặt bình tĩnh thản nhiên của hắn, lần này hắn lại không cười với nàng.

Còn về nguyên nhân, trong lòng nàng cũng tự biết rõ.

Hoa Thiên Ngộ cong môi cười, thường ngày nàng sẽ không đáp lễ, lần này lại học theo dáng vẻ của hắn, hai tay chắp lại, cúi mi mắt nói: “Chào pháp sư.”

Dáng vẻ ung dung hòa nhã của nàng dường như đã hoàn toàn quên mất khúc mắc nảy sinh giữa hai người vì chuyện giết người mấy ngày trước.

Pháp Hiển nhìn thẳng vào nàng, không tìm thấy một tia áy náy hay không tự tại nào trên gương mặt tràn đầy ý cười của nàng.

Hắn đột nhiên hiểu ra, giết người đối với nàng thật sự chẳng là gì cả, nàng hoàn toàn không vì mấy mạng người mà bận lòng, sự lạnh lùng của nàng vượt xa sức tưởng tượng của hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương