Phạn Hành

Chương 29: Hoa Đàm

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Nhìn khuôn mặt lặng thinh của Pháp Hiển, trong đôi mắt sóng nước long lanh của Hoa Thiên Ngộ tràn đầy vẻ bạc bẽo.

Nàng mỉm cười, hàn huyên nói: “Ta đến Duyên Thành đã được mấy ngày rồi, không biết pháp sư đến từ khi nào?”

Pháp Hiển khẽ mở miệng, thần sắc lạnh nhạt nói: “Bần tăng đến trước đại hội một ngày, mới kịp tới Duyên Thành.”

Hoa Thiên Ngộ khẽ “a” một tiếng, nghi hoặc hỏi: “Sao lại đến muộn như vậy?”

Sau khi nàng đi, thương đội cũng nên lập tức khởi hành rồi, theo lý thuyết không nên đến muộn như vậy mới đúng.

Giọng nói thốt ra của Pháp Hiển lại trầm xuống vài phần, hắn nói: “Có người chết ở Ô Lũy, người đồng hành tự nhiên là phải chấp nhận điều tra.”

Hoa Thiên Ngộ lộ vẻ hiểu rõ, nói như chuyện không liên quan đến mình: “Ra là vậy.”

Nàng lại thuận miệng hỏi: “Vậy sự việc có kết quả chưa?”

Pháp Hiển nhìn khuôn mặt gió thoảng mây bay của nàng, hắn mím môi, trầm giọng nói: “Chưa tìm ra hung thủ, đã qua loa kết án rồi.”

Nụ cười bên môi Hoa Thiên Ngộ bỗng chốc mở rộng.

Điều khiến nàng cảm thấy hơi bất ngờ là, Pháp Hiển thế mà không nói cho người của quan phủ biết những tên cường đạo đó là do nàng giết, hoặc là hắn biết, cho dù có nói, cũng không bắt được nàng.

Hơn nữa những tên cướp đó vốn đáng chết, cho nên người của quan phủ mới không truy cứu sâu xa, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã lập án.

Nàng thở dài một hơi, giả tình giả ý nói: “Vậy thì thật đáng tiếc.”

Thường Tuệ và Thường Ngộ đứng bên cạnh đều không nhìn nổi cái dáng vẻ dương dương tự đắc này của nàng nữa.

Thường Ngộ trừng mắt, quát lớn: “Nữ thí chủ, lời này của cô cũng quá đáng lắm rồi.”

Hắn ta vừa nổi giận, ngược lại có vài phần thần thái của Kim Cang nộ mục*.

(*金剛怒目菩薩低眉: Kim cương nộ mục nghĩa là đồng tử Kim cương trợn mắt, hình dung cái uy thế của người, đầy vẻ phẫn nộ để hàng phục kẻ ác.)

Hắn ta bước lên định lý luận với Hoa Thiên Ngộ một phen, còn nàng thì vẫn mỉm cười nhìn hắn ta, nhưng đáy mắt lại ngưng tụ mây đen.

Pháp Hiển đưa tay ngăn hắn ta lại: “Thường Ngộ.”

Thường Ngộ dừng bước, quay đầu nhìn Pháp Hiển, Pháp Hiển khẽ lắc đầu với hắn, ra hiệu hắn ta đừng tranh chấp với người ta.

Hắn ta chỉ đành trừng mắt nhìn Hoa Thiên Ngộ một cái thật dữ tợn, nghe lời lui xuống.

Hoa Thiên Ngộ liếc nhìn Thường Ngộ một cái, thong thả nói: “Sao pháp sư nóng tính thế.”

Thường Ngộ giận sôi người: “Ngươi…”

Pháp Hiển chặn trước lời hắn ta, nói: “Không biết thí chủ đến đây là có việc gì?”

“Cũng không có việc gì, chỉ là gặp người quen, qua chào hỏi một tiếng thôi.”

Hoa Thiên Ngộ lại không cần nháp mà bịa chuyện: “Mấy ngày nay pháp sư biện kinh trên đài ta đều xem cả rồi, quả thực là đặc sắc tuyệt luân.”

Pháp Hiển ngước mắt nhìn nàng, thần sắc khó đoán.

Hắn biết Hoa Thiên Ngộ chỉ đứng đó một lát vào buổi sáng ngày đầu tiên rồi rời đi, mấy ngày tiếp theo nàng vẫn luôn chưa từng đến đây, mãi cho đến chiều hôm nay mới thấy bóng dáng nàng, xem chưa được một tuần trà nàng đã bỏ đi mua mấy xiên thịt ăn.

Bắt gặp ánh mắt trong trẻo nhìn thẳng của Pháp Hiển, trong lòng Hoa Thiên Ngộ không tránh khỏi dâng lên một tia chột dạ.

Nàng cố ý chuyển đề tài, không ngớt lời khen ngợi: “Pháp sư quả thật có sự am hiểu sâu sắc về Phật pháp. Liên tiếp bốn ngày ứng đối với cả trăm người mà chưa từng thất bại, thật sự khiến người ta khâm phục vô cùng.”

Cái gọi là “khâm phục vô cùng” nàng đã nói vô số lần rồi, ngay cả lời tâng bốc người khác nàng cũng lười nghĩ từ mới, đủ thấy tâm ý qua loa đến mức nào.

Pháp Hiển đạm nhiên đáp: “Thí chủ quá khen, thế gian này tăng nhân Phật pháp tinh thâm không biết bao nhiêu mà kể, đâu chỉ có mình bần tăng.”

Hoa Thiên Ngộ than thở: “Nói cũng phải ha.”

Sau đó, nàng lại làm vẻ mặt u sầu nói: “Ta vốn còn đang nghĩ nếu pháp sư thất bại thì nên an ủi pháp sư thế nào, giờ xem ra là không cần nữa rồi.”

Hai chữ “an ủi” này, nghe vào tai Pháp Hiển thế nào cũng giống như châm chọc.

Hắn bình tĩnh nói: “Thí chủ có lòng tốt, bần tăng xin nhận.”

Hoa Thiên Ngộ cười cười, ánh mắt lưu chuyển, dường như có ý đồ xấu hỏi: “Pháp sư cảm thấy ngày mai có thể giành được vị trí đầu bảng không?”

Pháp Hiển nhìn nàng một cái, sắc mặt bình thản nói: “Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý đều không phải thực sự tồn tại, huống chi là thắng thua.”

“Cái gì?”

Hoa Thiên Ngộ nghệch mặt ra.

Cái tên hòa thượng chết tiệt này lại bắt đầu không nói tiếng người rồi.

Biểu cảm ngây ngốc vừa mờ mịt vừa nghi hoặc trên mặt nàng khiến sự hiềm khích của Pháp Hiển đối với nàng mấy ngày nay vơi đi đôi chút, khóe miệng hắn cong lên một độ cung cực nhạt.

Hoa Thiên Ngộ tinh mắt nhìn thấy ý cười bên môi hắn, nàng lập tức sầm mặt, thầm mắng trong lòng.

Biết nàng nghe không hiểu, nên tên hòa thượng chết tiệt này cố ý đây mà!

Để không bị mất giá, nàng tuyệt đối sẽ không mở miệng hỏi Pháp Hiển.

Hoa Thiên Ngộ thầm bới móc từng chữ trong lòng, nghĩ xem câu này đại khái có nghĩa là gì, trầm tư hồi lâu, cảm thấy đại ý chắc là: Những thay đổi bên ngoài mà sáu giác quan cảm nhận được đều là hư vọng không có thật, thắng thua đương nhiên cũng không quan trọng.

Nàng giải nghĩa chưa chắc đã đúng hoàn toàn, nhưng đại ý chắc là vậy, quả nhiên lại lôi mấy cái lý luận duy tâm vô dụng này ra nói với nàng.

Nàng thầm niệm ba lần trong lòng.

Thế giới là vật chất, vật chất là vận động, vận động là có quy luật.

Hoa Thiên Ngộ ngước mắt nhìn thẳng Pháp Hiển, môi đỏ nhếch lên, cười tươi rói nói: “Pháp sư nói rất đúng, là ta nóng vội rồi.”

“Nhưng ta lại khá có niềm tin vào pháp sư đấy.” Nàng dừng một chút, lại nói: “Nghe nói người chiến thắng sẽ được vương Quy Tư ban thưởng tài vật, nếu pháp sư thắng đại hội ngày mai, có thể cho ŧıểυ nữ chọn vài món không?”

Không đợi hắn trả lời, Hoa Thiên Ngộ nhìn qua với vẻ cười như không cười, hỏi: “Chắc pháp sư sẽ không để ý đâu nhỉ? Dù sao người xuất gia cũng không quan tâm đến những vật ngoài thân này.”

Nàng vốn không phải người cam tâm chịu thiệt, dù thế nào cũng phải lấy lại danh dự.

Pháp Hiển ngước mắt liếc nàng một cái, đạm nhiên nói: “Nếu bần tăng may mắn thắng cuộc, thí chủ muốn thì cứ tặng cho thí chủ.”

Câu trả lời này đúng ý nàng, Hoa Thiên Ngộ thâm tình chân thành cười giả lả nói: “Vậy thì, xin đa tạ pháp sư trước.”

Nàng còn định nói thêm gì đó, từ xa truyền đến tiếng hô hoán lo lắng.

“Hoa Đàm, Hoa Đàm nàng đâu rồi!”

Hoa Thiên Ngộ nhíu mày, sau đó vuốt phẳng nếp nhăn giữa trán, nở một nụ cười, nói: “Ngày mai ta lại đến tìm pháp sư.”

Nàng dứt khoát xoay người rời đi, bóng hồng biến mất trong đám đông chen chúc.

Chỉ chốc lát sau, trong đám người xuất hiện một nam tử mặc áo bào đính hạt vàng hoa văn hình thoi, người đến chính là Mục Hãn.

Hắn đi đến vị trí Hoa Thiên Ngộ vừa đứng, nhìn quanh bốn phía, nhìn vài lần không thấy người, lại tiếp tục đuổi theo hướng khác rời đi.

Ba người nhìn cảnh tượng trước mắt, lièn đoán ra được Hoa Thiên Ngộ vừa rồi chính là đang trốn tránh hắn.

Thường Ngộ nhìn theo hướng Mục Hãn rời đi, giọng ồm ồm nói: “Hóa ra nữ thí chủ tâm địa độc ác kia tên là Hoa Đàm.”

“Người và tên chẳng ăn nhập gì với nhau cả.”

Thực ra câu hắn ta thực sự muốn nói là, đúng là uổng phí cái tên đẹp như vậy.

Thường Tuệ lắc đầu cười cười, nói: “Trước Phật có hoa, tên Ưu Đàm hoa, một ngàn năm nảy mầm, một ngàn năm ra nụ, một ngàn năm nở hoa, búng tay liền tàn, sát na phương hoa (khoảnh khắc rực rỡ).”

Ánh mắt hắn ta nhìn về phía Pháp Hiển, chậm rãi nói: “Quả thực không phù hợp lắm.”

Mày mắt Pháp Hiển nhạt như hồ nước, không có phản ứng gì với lời nói của hai người.

Hắn đưa tay về phía Thường Tuệ, Thường Tuệ hiểu ý trả lại túi nước cho hắn, hắn vặn nút, uống một ngụm nước trong.

Giọng hắn nhàn nhạt vang lên: “Đi thôi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương