Chuyển ngữ: Shy
-
Ngày thứ ba của lễ Khất Hàn càng thêm náo nhiệt, nghe nói nhạc phường lớn nhất trong Vương Thành sẽ biểu diễn vào hôm nay.
Hoa Thiên Ngộ đi xem biểu diễn từ sớm. Mở màn ngày thứ ba là một nhạc sư có khúc nghệ siêu tuyệt, người nọ tấu một khúc Tỳ bà, giành được tiếng hoan hô khen ngợi của mọi người.
Khúc Tỳ bà “Thượng Huyền Nguyệt”, vì kỹ pháp rườm rà, âm điệu khúc luật khó nắm bắt, người học rất khó kiểm soát hoàn hảo nhạc khúc này, khúc nhạc này có thể nói là hiếm có.
Khúc nhạc được nhạc sư kia gảy lên, tiếng Tỳ bà u oán, âm sắc thanh tuyệt, trước mắt phảng phất như hiện ra vầng trăng cô độc thê lương giữa đại mạc hoang vu vô biên, ý trong khúc theo tiếng nhạc tuôn trào.
Hoa Thiên Ngộ nghe xong vậy mà vô cớ có chút thương cảm, chỉ có thể nói trình độ của nhạc sư này thật sự đã đạt đến đỉnh cao, lại khiến cho dòng nước lũ không tim không phổi như nàng có một thoáng cảm động.
Sau khúc Tỳ bà là một điệu múa Tỳ bà thanh linh.
Đài hoa văn chạm rỗng được mấy con ngựa chậm rãi kéo đi, có một nữ tử mặc váy lụa đỏ thẫm thắt ngang ngực, tay ôm một cây Tỳ bà bằng gỗ đàn hương vàng, chân trần đứng đó, vóc dáng mảnh mai yểu điệu.
Trong khúc nhạc tràn ngập phong tình dị vực kia, nàng ta lay động sinh tư, tay ôm Tỳ bà nhẹ nhàng nhảy múa. Tư thế múa xoay tròn uyển chuyển của nàng ta kết hợp với cây Tỳ bà trong lòng cũng trở nên lấp lánh rực rỡ, hoa lệ chói mắt.
Mục Hãn thấy Hoa Thiên Ngộ xem chăm chú, bèn lấy lòng nói: “Buổi chiều sẽ có Thăng Tiên Vũ*, cũng là vũ tư tuyệt luân, hưởng thịnh danh Tây Vực.”
(*Thăng Tiên Vũ là điệu múa mô phỏng cảnh tiên nhân bay lên trời, rất phổ biến trong các lễ hội Tây Vực cổ đại.)
Hoa Thiên Ngộ quay đầu nhìn hắn một cái, đăm chiêu nói: “Thăng Tiên Vũ?”
“Không sai, đây là vũ kỹ xuất phát từ nhạc phường lớn nhất trong Vương Thành, ngày thường chỉ có quý tộc mới được xem.”
Ánh mắt Hoa Thiên Ngộ khẽ lóe lên, tựa như có dòng nước lạnh chảy qua. Nàng nhếch môi cười, thanh sắc trêu chọc hỏi: “Ngươi có muốn xem ta đi nhảy không?”
Nghe vậy, Mục Hãn kinh ngạc nhìn về phía nàng, hồi lâu không nói nên lời: “Nàng…”
Ý của nàng là muốn lên nhảy múa sao?!
Thấy hắn không đáp, Hoa Thiên Ngộ giả vờ có chút tức giận nói: “Ngươi không muốn?”
Mục Hãn vội vàng phủ nhận: “Đương nhiên không phải.”
Hắn lo lắng nói: “Đương nhiên là ta rất muốn chiêm ngưỡng vũ tư của Hoa Đàm cô nương, chỉ là cô nương không tham gia biểu diễn thì làm sao vào sân?”
“Việc này có gì khó.” Hoa Thiên Ngộ không để ý nói. Nàng nhìn Mục Hãn, khóe môi cong lên một nụ cười, hàm ý sâu kín nói: “Nếu ta nhảy không tốt, ngươi không được chê bai hối hận đâu đấy.”
Mục Hãn lắc đầu, kiên định nói: “Tuyệt đối không hối hận!”
“Được, ta sẽ thành toàn cho ngươi.” Nụ cười trên mặt nàng yêu kiều đến cực điểm, lại ẩn chứa sự quỷ bí khó nói.
Giữa trưa, tiết mục tạm dừng một khoảng thời gian, mọi người phải dùng cơm trưa. Hoa Thiên Ngộ nhân lúc này lẻn vào nhạc phường, hỏi thăm vài người rồi tìm được vũ cơ nhảy điệu Thăng Tiên Vũ.
Nàng đánh ngất vũ cơ này, giấu vào trong tủ quần áo, bản thân xoay người ngồi trước bàn trang điểm, chải chuốt tô son điểm phấn, vẽ lại dung nhan giống hệt vũ cơ kia.
Hoa Thiên Ngộ mặc xong y phục nhảy múa của vũ cơ, lại dùng lụa đỏ che mặt. Nàng đến trước gương đồng kiểm tra thành quả của mình.
Trong gương phản chiếu một nữ tử tuyệt sắc, giữa mày nàng điểm ấn hồng mai, khóe mắt mang theo vẻ mị hoặc, làn da trắng như tuyết. Áo trên là một chiếc yếm hở rốn hoa văn vàng màu đỏ, điểm xuyết bảo thạch, trân châu.
Bên dưới là một chiếc váy dài màu đỏ thắm bằng lụa, tà váy bên ngoài xẻ tà mấy đường, khi cử động có thể loáng thoáng nhìn thấy đôi chân dài trắng nõn. Bên hông buộc tua rua chuỗi ngọc, trên chiếc cổ thon dài trần trụi đeo dây chuyền bảo thạch màu đỏ hoa lệ, dây chuyền rủ xuống trước ngực, hạt huyết lệ ở đỉnh chóp lún vào khe rãnh tuyết trắng của bộ ngực.
Trên cổ tay và cổ chân đều đeo một chuỗi chuông vàng nhỏ rườm rà, nàng vừa làm động tác, chuông vàng nhỏ sẽ phát ra tiếng vang lanh lảnh dụ người.
Hoa Thiên Ngộ hài lòng xoay vài vòng, chuông vàng trên người đinh đang vang dội, thanh sắc êm tai, như gõ vào suối trong.
Ngoài cửa truyền đến giọng nói ngọt ngào của một thiếu nữ thúc giục: “Cô nương chuẩn bị xong chưa? Sắp xuất phát rồi.”
Hoa Thiên Ngộ mở cửa, gật đầu với nàng ta. Không ngoài dự đoán, nàng nhìn thấy vẻ kinh diễm trong mắt thiếu nữ.
Trên quảng trường người đông nghìn nghịt, bóng người chập chờn, dân chúng đều đến xem Thăng Tiên Vũ một năm chỉ có một lần.
Trên đường, tiếng đàn sáo và tiếng ca múa vẫn chưa ngừng nghỉ.
Chỉ thấy một con voi có hình thể to lớn, bước những bước chân nặng nề chậm rãi di chuyển về phía trước, trên lưng voi là một đài hoa mạn đà la bằng gỗ đồng chạm khắc được cố định chắc chắn.
Trên đài hoa là một nữ tử áo đỏ. Nàng đeo khăn che mặt mỏng, giữa mày điểm một đóa hoa điền hình hoa đào, đuôi mắt tán phấn diễm sắc bay bổng, tuy không nhìn rõ dung mạo, nhưng chỉ trong ánh mắt lưu chuyển đã toát ra muôn vàn phong tình.
Tay nàng cầm hoa sen, đặt trước ngực, thân hình đứng yên không động, tư thế đó yêu kiều đến cực điểm, trên người không chỗ nào là không toát ra vẻ yêu mị.
Thân trên của nàng mặc cực ít, lộ ra mảng lớn lưng trắng như tuyết. Trên bờ vai gầy guộc đường nét ưu mỹ rủ xuống dây vàng xâu chuỗi hồng bảo thạch. Bảo thạch đỏ thắm như máu khẽ đung đưa trên làn da màu tuyết của nàng, dây vàng rung động không dứt, càng tôn lên thân hình thướt tha quyến rũ của nàng, khiến người ta không dời mắt nổi.
Theo tiếng nhạc tấu vang, tay nàng chậm rãi chuyển động, tiếng chuông vàng vang lên, âm thanh câu hồn lanh lảnh uốn lượn vang bên tai làm lay động tâm thần, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào nàng.
Ngón tay nàng nhẹ nhàng lay động, chậm rãi di chuyển lên đỉnh đầu, mười ngón thon thon tựa như cành hoa cao vút, cổ uốn thành một độ cong tuyệt đẹp, đuôi mắt hơi rũ xuống, ý mị hoặc trong mắt khiến người ta tâm thần xao động.
Người ngoài có lẽ vẫn chưa rõ, nhưng các nhạc sư phối hợp biểu diễn với vũ cơ lại phát hiện, thế khởi đầu của nàng không giống lúc tập luyện, phong cách múa cũng khác biệt, tuy không biết tại sao lại thay đổi, nhưng biểu diễn đã bắt đầu thì tuyệt đối không thể dừng lại giữa chừng, các nhạc sư nhìn nhau, tất cả đều thay đổi giai điệu nhạc khúc vốn có để phối hợp với vũ cơ nhảy điệu Thăng Tiên Vũ.
Tiết tấu tiếng nhạc trở nên vui tươi, vòng eo nữ tử áo đỏ lay động, thân hình xoay tròn bay lên, váy đỏ tung bay, dây vàng rung động theo, bảo thạch lấp lánh màu sắc diễm lệ dưới ánh mặt trời. Dáng người múa lượn lại giống như đóa hoa anh túc đang nở rộ, đẹp đến kinh người, nhưng lại có một vẻ yêu dị rực rỡ độc đáo.
Chân ngọc nâng lên, mu bàn chân căng ra đường nét gập tâm rồi lại hạ xuống, chuông vàng trên cổ chân đinh đang vang dội. Chân kia móc lên, lại điểm xuống đài hoa, đạp ra bước nhảy hoa sen. Thân thể lay động yểu điệu của nàng nhẹ đến mức không thể tin nổi, cứ như khoảnh khắc tiếp theo nàng sẽ cưỡi gió mà đi.
Trên đài hoa nơi tấc đất này, nàng không chỉ có thể giữ thăng bằng không rơi xuống, mà biên độ động tác múa cũng ngày càng lớn, người xoay đến mép đài, tựa như khoảnh khắc tiếp theo sẽ rơi xuống, nàng lại có thể nghiêng người nhẹ nhàng đáp lại trung tâm đài.
Dáng người yêu kiều xoay tròn không dứt, tựa như tuyết bay lả tả, chuỗi ngọc, bảo thạch trên người rung rinh trên da thịt, tiếng chuông vàng bên tai không dứt.
Điệu nàng nhảy không phải điệu Thác Chi Vũ* nổi danh là vũ điệu gợi cảm, nhưng nhất cử nhất động lại cực kỳ mị thái. Cánh tay trắng như tuyết giơ lên, du ly qua không khí, đều giống như đang nhẹ nhàng lướt qua gò má, cổ, ngực, bụng của ngươi…
(*Chú thích: Thác Chi Vũ là một điệu múa có nguồn gốc từ Trung Á, nổi tiếng với những động tác xoay tròn nhanh và gợi cảm.)
Tình mà không sắc, yêu mà không diễm, đại khái chính là như thế.
Mọi người nhìn đến mặt đỏ tai hồng, nhiệt huyết dâng trào. Đôi mắt của đám đàn ông đều nhìn chằm chằm vào vòng eo thon thả đang lay động, cặp mông vểnh cao và bộ ngực phồng lên của nàng, lập tức cảm thấy dưới háng căng đau, vậy mà trực tiếp có phản ứng.
Mỗi lần nàng giơ tay, xoay tròn, giậm chân đều đang trêu chọc trên dây thần kinh sắp đứt phựt của đám đàn ông. Trong mắt bọn họ hiện lên tơ máu, hô hấp trở nên thô nặng, dươиɠ ѵậŧ cứng như sắt dưới háng sưng to rung động, ma sát với lớp vải thô ráp, dòng điện tê dại dọc theo xương cụt lan ra toàn thân.
Ánh mắt bọn họ nhìn nữ tử áo đỏ càng thêm nóng bỏng, là vẻ tìиɧ ɖu͙© không hề che giấu.
Nếu không phải đang ở dưới cái nhìn soi mói của công chúng, bọn họ nhất định sẽ không do dự thực hiện dâm dục trong lòng, lột sạch lớp vải mỏng manh trên người nàng, một ngụm ngậm lấy quả dâu đỏ trước ngực nàng, mυ"ŧ mát đầu vυ", trằn trọc vài lần kí©ɧ ŧɧí©ɧ nó đứng thẳng cứng lên, lại dùng răng nhẹ nhàng cạo nụ hoa, khiến thân thể mềm mại của nàng run rẩy không ngừng.
Chơi đùa bộ ngực trắng như tuyết của nàng xong, lại trực tiếp cắm dươиɠ ѵậŧ sưng to vào trong hoa huyệt của nàng, đâm chọc đến tận hoa tâm sâu nhất, khai phá trong đường đi chật hẹp nóng rực, dùng hết sức lực không ngừng đâm vào, đâm ra mật dịch ướt át, khiến nàng thở dốc liên tục, đôi chân trắng nõn mịn màng kia chỉ có thể quấn quanh eo mình, bám víu lấy thân thể mình.
Hoa Thiên Ngộ lạnh lùng chăm chú nhìn du͙© vọиɠ xấu xí của người dưới đài, trong mắt nàng là sự thê lương coi rẻ chúng sinh.
Bước nhảy của nàng vẫn không ngừng, hoa lệ kiều diễm, ánh mắt hờ hững của nàng xuyên qua biển người mênh mông tìm kiếm, chưa từng nhìn thấy bóng dáng Mục Hãn.
Quả nhiên như nàng dự liệu.
Vẻ tàn nhẫn trong mắt Hoa Thiên Ngộ lóe lên rồi biến mất, ngay sau đó lại khôi phục bình tĩnh.
Trước một hàng lều trại hoa lệ, các quý tộc đều như si như say nhìn nữ tử đang nhảy múa trên lưng voi, tư thế múa của nàng thực sự chưa từng thấy bao giờ.
Dáng múa của nàng không giống phong cách nước Quy Tư, nhưng bọn họ cũng không nghi ngờ, cho rằng là vũ cơ mới được nhạc phường bồi dưỡng. Vũ nhạc Quy Tư vốn dĩ kỹ nghệ siêu tuyệt, trăm hoa đua nở.
Từ xa, Thường Tuệ nhìn thoáng qua nữ tử đang giơ tay áo rung chuông, eo nhỏ chậm rãi uốn éo trên lưng voi, hắn ta nhíu mày, quay đầu nói với Pháp Hiển: “Sư thúc, vị kia hình như là Hoa Đàm thí chủ thì phải.”
Mặc dù giờ phút này Hoa Thiên Ngộ đang đeo khăn che mặt, nhưng đôi mắt yêu kiều lại lạnh tình kia của nàng quá khiến người ta ấn tượng sâu sắc.
Chỉ cần nhìn đôi mắt lộ ra của nàng là có thể khẳng định người đang múa trên lưng voi chính là nàng.
Hắn ta nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không nghĩ ra, bèn nói: “Hành động này của nàng ta là có mục đích gì?”
Pháp Hiển cũng lắc đầu không biết.
Hắn biết rõ Hoa Thiên Ngộ sẽ không làm chuyện vô nghĩa, hành động hôm nay hắn cũng đoán không ra, chỉ có thể yên lặng theo dõi.
Thường Ngộ bĩu môi, chắc chắn nói: “Bất kể là mục đích gì, tóm lại sẽ không phải chuyện tốt gì.”
Nữ tử kia vốn chẳng phải người hiền lành.
Nhớ tới cái nhìn thoáng qua vừa rồi, sắc mặt hắn hơi đổi có chút quái dị, lại khó mở miệng nói: “Hơn nữa nàng ta ăn mặc cũng quá là…” Hở hang rồi.
Trên dưới toàn thân chẳng có mấy mảnh vải che đậy.
Thường Tuệ tán đồng gật đầu nói: “Từng nghe người ta nói vũ cơ Tây Vực đa phần đều ăn mặc như vậy.”
Dân phong Tây Vực cởi mở, ăn mặc như vậy cũng không hiếm thấy. Nữ tử Trung Nguyên thì tuân thủ lễ giáo, tuân theo tam tòng tứ đức, quyết sẽ không để lộ một chút da thịt trước mặt người ngoài, mà những nữ tử ăn mặc hở hang kia cũng chỉ có thể nhìn thấy trong thanh lâu ở Trung Nguyên.
Trong lúc hai người nói chuyện, con voi đã chậm rãi đi đến trước lều bạt.
Từng đợt hương thơm ập đến trước mặt, tiếng nhạc khúc mị hoặc kết hợp với dáng múa yêu kiều, càng thêm nhiếp hồn đoạt phách.
Trên đài hoa, nữ tử khẽ bước đi uyển chuyển, gót sen lay động, toát ra muôn vàn vẻ đẹp quyến rũ.
Thấy nàng cách ngày càng gần, từng mảng da thịt trên cơ thể đều có thể nhìn thấy rõ ràng, Thường Tuệ và Thường Ngộ lập tức nhắm mắt lại, trong miệng khẽ niệm Phật kinh không ngừng để tĩnh tâm.
“Quán Tự Tại Bồ Tát, hành thâm Bát Nhã Ba La Mật Đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.”
“Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc; sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ, tưởng, hành, thức diệc phục như thị.”
“Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng, bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm…”
Bọn họ tu hành không đủ, đối mặt với hồng nhan dụ hoặc, cần niệm tụng Phật kinh mới có thể định tâm lại.
Pháp Hiển thì thân hình uy nghiêm không động, thần sắc ánh mắt bình thản điềm nhiên, không hề thay đổi chút nào, hắn nhìn bạn, nhưng lại như không nhìn bạn.
Hồng trần cuồn cuộn, phồn hoa ba ngàn trượng, cũng không thể lưu lại một tia dấu vết trong đáy mắt hắn.
Sự trong sáng trong mắt hắn cứ như có thể soi rọi ra sự máu tanh và giết chóc tiềm tàng dưới vẻ hoạt sắc sinh hương.
Không nghi ngờ gì, phản ứng quá mức bình tĩnh của Pháp Hiển ngược lại đã khơi dậy lòng hiếu thắng và một tia ác ý khó diễn tả trong lòng Hoa Thiên Ngộ.
Nàng đột nhiên rất muốn nhìn thấy trên khuôn mặt lúc nào cũng tĩnh lặng như nước của Pháp Hiển xuất hiện thần sắc ý loạn tình mê, dù chỉ trong nháy mắt.
Khóe môi Hoa Thiên Ngộ che giấu dưới khăn che mặt hơi nhếch lên một nụ cười tràn đầy hứng thú.
Dáng múa của nàng biến đổi, ngón tay cầm hoa dừng ở bên má, chiếc cổ thon dài hơi ngẩng lên, nghiêng đầu, dùng đuôi mắt liếc hắn. Nơi khóe mắt một vệt đỏ thắm yêu kiều, làm bỏng lòng người.
Nàng nhìn chằm chằm vào mắt Pháp Hiển, thi triển Sơ Hương Mị Thuật* với hắn. Đây là mị thuật đỉnh cấp mà Thánh Nữ Hồng Liên Giáo đều phải tu tập.
(*Là một loại công pháp dùng nhan sắc, cử chỉ hoặc ảo giác để mê hoặc tâm trí đối phương.)
Nếu không phải người có tâm tính kiên định, vô dục vô cầu thì không thể phá được, hễ trong lòng nảy sinh một tia dục niệm là sẽ bị mị thuật mê hoặc, từ đó thần hồn điên đảo, không thể tự chủ.
Khi nàng làm Thánh Nữ, thứ nàng am hiểu nhất chính là dùng sắc giết người. Nàng dùng chiêu này không biết đã giết bao nhiêu kẻ quyền cao chức trọng.