Phạn Hành

Chương 33: Lễ Khất Hàn

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Hôm sau, lễ Khất Hàn bắt đầu.

Hoa Thiên Ngộ còn chưa ra khỏi cửa đã cảm nhận được tình hình náo nhiệt trên đường phố, tiếng trống Yết cổ* vang vọng xuyên qua phố dài nhà cửa, truyền vào tai.

(*trống phong cách Tây Vực.)

Sau khi nàng thức dậy rửa mặt, thị nữ tết tóc cho nàng, sợi tóc quấn dây lụa chuông bạc, vẽ mày tô điểm hồng trang cho nàng.

Mục Hãn đã sớm đợi đến mức không thể chờ nổi, đợi Hoa Thiên Ngộ trang điểm thỏa đáng bèn kéo nàng cùng ra ngoài.

Sau khi Hoa Thiên Ngộ ra khỏi cửa, đập vào mắt là cảnh tượng vạn người đổ ra đường. Người đi lại trên phố đông đúc chen chúc, biển người cuồn cuộn. Bọn họ đều mặc quần áo mới, trên mặt đeo đủ loại mặt nạ, xung quanh bao trùm bầu không khí náo nhiệt hân hoan.

Đi được một đoạn, nàng nhìn thấy rất nhiều thiếu nữ tuổi thanh xuân, đầu đội vòng hoa, dải lụa màu buộc quanh người, còn có một số ca kỹ và nhạc sư đang thảo luận với nhau về cách di chuyển đội hình… Bọn họ là những người sẽ biểu diễn hôm nay.

Nhìn dòng người muôn hình muôn vẻ trên đường phố, nàng luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Đi thêm nửa con phố nữa nàng mới muộn màng hiểu ra, trên đường phố này vậy mà không có một tăng nhân nào.

Bình thường đi trên đường nàng luôn có thể gặp được, nhưng bây giờ lễ hội náo nhiệt như vậy lại chẳng có lấy một tăng nhân nào.

Hoa Thiên Ngộ hỏi: “Sao không thấy có tăng nhân ra ngoài?”

Mục Hãn hơi kinh ngạc nhìn nàng, hắn không ngờ Hoa Thiên Ngộ vậy mà lại không biết điều thường thức này.

Sau khi dừng lại một lát, hắn giải thích: “Trong Cụ Túc Giới của Tỳ-kheo có quy định không được tự mình ca múa và không được xem nghe ca múa, vì vậy không thể tham gia ngày lễ này.”

(*Cụ Túc Giới là các giới luật đầy đủ mà một vị tăng hoặc ni phải thọ trì sau khi xuất gia một thời gian.)

Tỳ kheo là chỉ người nam xuất gia đắc độ, đã thụ Cụ Túc Giới.

Cụ túc giới là giới luật mà Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni phải thọ trì. Tỳ-kheo có 250 giới luật, tức bốn Ba-la-di, 13 Tăng tàn, hai Bất định, 30 Xả đọa, 90 Đơn đề, 4 Đề-xá-ni vân vân.

Hoa Thiên Ngộ gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Tăng nhân đều không gần nữ sắc, tự nhiên cũng không thể đi xem ca múa.

Hai người đi đến quảng trường lớn nhất trong Vương Thành, nơi đây có mười mấy lều bạt sang trọng, vương thất và quý tộc đều đang ngồi ở đó.

Đội ngũ biểu diễn ca múa sẽ đi qua quảng trường này rồi vòng quanh nửa thành, để dân chúng đều có cơ hội xem ca múa.

Hoa Thiên Ngộ nhìn thấy đội ngũ lấy trống Yết cổ đi đầu chậm rãi đi qua quảng trường. Mười mấy hán tử cao lớn, ở trần phần thân trên, dốc sức gõ vào mặt trống, bên tai nổ vang những tiếng nhịp điệu khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, tinh thần phấn chấn.

Cùng bị đốt cháy với tiếng trống còn có sự nhiệt tình của mọi người, tiếng hoan hô của bọn họ vang vọng bầu trời Vương Thành.

Tiếng trống Yết cổ dần đi xa, sau đó là một đội thiếu nữ thanh xuân đầu đội vương miện hoa. Bọn họ áo thơm tóc mây, mặc váy lụa mỏng, eo đeo chuỗi ngọc tua rua, đứng trên xe hoa chất đầy hoa tươi, trên xe có một đài hoa.

Họ nhảy múa uyển chuyển trên đài hoa, thân hình thanh thoát, tư thái quyến rũ, vòng eo mềm mại xoay tròn múa lượn, những chuỗi ngọc đeo quanh người kêu đinh đang không dứt, tà váy bay bổng xoay tròn ra những đóa hoa.

Tiếp theo là mấy chiếc xe ngựa lộ thiên, trên xe có mấy nhạc sư đeo khăn che mặt ngồi. Bọn họ ôm đàn Không hầu đứng, đàn Tỳ bà, đàn năm dây, sênh, sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác, tấu lên những khúc nhạc êm tai du dương.

Còn có mấy thiếu nữ xách giỏ hoa, không ngừng tung hoa tươi lên không trung. Những cánh hoa bay múa đầy trời nhẹ nhàng rơi xuống, rơi lên quần áo, lên tóc người ta. Cảnh tượng trước mắt như thơ như mộng, như hình ảnh thiên tiên giáng trần trên bích họa Đôn Hoàng.

Không khí chốc lát trở nên náo nhiệt hơn, tiếng hoan hô vỗ tay không dứt bên tai, mọi người lộ vẻ say mê, thậm chí còn nhảy múa theo tiếng nhạc vang lên.

Hoa Thiên Ngộ xem đến say sưa ngon lành. Tây Vực tuy không giàu có bằng Trung Nguyên, hoạt động lễ hội cũng không long trọng bằng Trung Nguyên nhưng lại mang đậm bản sắc dị tộc.

Vũ nhạc nơi này tươi sáng nhiệt liệt, hoa lệ kiều diễm là thứ mà Trung Nguyên không có. Phong cách múa trong lễ hội Trung Nguyên thiên về nhẹ nhàng tao nhã hơn.

Mục Hãn mua rất nhiều đồ ăn vặt ở sạp hàng bên cạnh đưa tới, Hoa Thiên Ngộ tùy ý nhón một cái để ăn.

Nàng cắn một miếng, hơi giòn, ngọt ngào còn mang theo chút hương thơm thanh mát của trái cây, mùi vị rất không tệ, rồi nàng cho nốt phần còn lại vào miệng.

Nàng lại cầm một miếng, rũ mắt nhìn, loại đồ ngọt này là lát trái cây phơi khô được bọc một lớp đường.

Hoa Thiên Ngộ lắc lắc đồ ngọt trong tay, hỏi: “Cái này gọi là gì?”

Mục Hãn cười nói: “Quả đường.”

Quả và đường, cái tên này đặt thật sinh động hình tượng.

Hoa Thiên Ngộ thầm oán thầm một câu, nhai nát quả đường trong miệng, nàng tiếp tục xem ca múa.

Đội ngũ lục tục lên sân khấu phía sau có biểu diễn tạp kỹ, còn có đủ loại khúc nghệ đặc sắc, nam nữ đối vũ.

Tết Nguyên Đán hiện đại mà có tiết mục biểu diễn đẹp mắt lại phong phú đa dạng thế này, nàng cũng chẳng đến mức sớm chui vào chăn chơi game.

Vương Quy Tư và một đám quý tộc mở tiệc rượu trước những lều bạt hoa lệ. Trên chiếc bàn dài trước mặt bày đầy đĩa trái cây thếp vàng vẽ màu bạc, dụng cụ rượu bằng vàng, bánh trái điểm tâm, món ngon vật lạ. Bọn họ nâng chén cạn ly, thưởng thức ca múa, cười nói vui vẻ.

Hoa Thiên Ngộ nhìn thấy một người quen trong đám quý tộc - Pháp Hiển. Mặc dù hắn đã đeo mặt nạ, nhưng bộ tăng y màu bạch nguyệt kia quả thực quá bắt mắt.

Mẹ kiếp! Không phải nói tăng nhân giới ca múa sao?

Hoa Thiên Ngộ kinh ngạc trừng lớn mắt. Nàng nhìn Pháp Hiển, hắn đang nghiêng tai nghe vương Quy Tư nói chuyện. Vương Quy Tư thỉnh thoảng chỉ tay về phía đội ngũ biểu diễn trên quảng trường, ánh mắt Pháp Hiển thuận thế nhìn theo, hơn nữa còn liên tục gật đầu. Còn Thường Ngộ và Thường Tuệ thì ngồi cách đó không xa, bên cạnh cũng có quý tộc bắt chuyện.

Giữa những chiếc bàn dài trải nỉ đỏ, các vũ cơ mặc váy lụa mỏng như khói qua lại như con thoi. Bọn họ để lộ nửa bờ vai trần, khuôn ngực đầy đặn ẩn hiện, bước những bước chân yêu kiều đa tình, đang rót rượu cho mọi người.

Hương vị kiều diễm trụy lạc lan tỏa trong không khí, khắp nơi đều là tiếng cười nói vui vẻ, chén vàng rượu trong, ca múa không ngừng.

Dù cho Pháp Hiển khí độ xuất trần, nhưng ở trong một đống oanh ca yến hót, ngọc mềm hương ấm thế này, bộ tăng y màu bạch nguyệt kia cũng có vẻ không còn cao khiết như vậy nữa.

Khóe miệng Hoa Thiên Ngộ giật giật.

Pháp sư, người nhìn phụ nữ trắng trợn như vậy, thật sự ổn sao?

Hay là giới luật của tăng nhân Trung Nguyên và Tây Vực không giống nhau, tăng nhân Tây Vực không được xem, Trung Nguyên thì được?

Nàng tạm thời kìm lại sự khó hiểu trong lòng xuống, có cơ hội sẽ đi hỏi sau.

Ánh mắt Hoa Thiên Ngộ rơi vào trên mặt Pháp Hiển, cảm thấy chiếc mặt nạ hắn đeo có chút quen mắt. Đó là một chiếc mặt nạ Bồ Tát mặt ngọc, nàng suy tư vài giây rồi mới chợt bừng tỉnh, đây chính là chiếc mà Lục công chúa đích thân mua đây mà.

Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, thần sắc trên mặt vô cùng nghiền ngẫm.

Giờ khắc này, trong lòng nàng nảy lên một phỏng đoán, nếu thật sự là như vậy thì càng thú vị hơn rồi.

Cảm giác nhạy bén của người luyện võ mạnh hơn người thường gấp mấy lần. Nàng có thể nhìn thấy Pháp Hiển ở xa, Pháp Hiển tự nhiên cũng cảm giác được có một ánh mắt rơi trên người mình.

Hắn quay đầu tìm kiếm nguồn gốc của ánh mắt này.

Một chiếc mặt nạ ác quỷ hung tợn đáng sợ đập vào tầm mắt, tuy nhiên chiếc mặt nạ xấu xí này lại che trên mặt một nữ tử có thân hình thon thả yểu điệu, che kín mít dung mạo của nàng.

Pháp Hiển không nhìn thấy mặt nàng, lại cảm thấy bóng dáng này vô cùng quen thuộc, cộng thêm y phục màu đỏ trên người nàng, hắn đoán ra được mười phần, nàng chính là Hoa Thiên Ngộ.

Ngay lúc hắn đang suy tư, Hoa Thiên Ngộ đột nhiên vén mặt nạ lên, một khuôn mặt yêu kiều tuyệt sắc lộ ra. Giữa nhân thế hỗn loạn ồn ào này, chỉ riêng một mình nàng là tươi thắm xinh đẹp nhất.

Đôi môi tô màu đỏ thẫm của nàng mấp máy hướng về phía Pháp Hiển, đang dùng khẩu hình nói gì đó.

Ngắn ngủi một câu nói sau đó, đôi môi mỏng của nàng cong lên một độ cong, nụ cười bên môi diễm lệ như tường vi, nàng nâng ngón tay trắng như tuyết lên, lại che mặt nạ lên mặt, bóng người dần dần biến mất trong đám đông, cùng rời đi với nàng còn có một thanh niên có tướng mạo tuấn lãng.

Trong đầu Pháp Hiển không tự chủ được hiện lên dáng vẻ đôi môi nàng mấp máy vừa rồi, môi hắn cũng theo đó mà đóng mở, lặp lại lời nàng vừa nói.

Hắn không tiếng động thốt ra một câu: “Đừng quên, tài bảo của ta.”

Pháp Hiển nhất thời câm nín. Nếu không phải biết rõ bản tính thật sự của nàng, nàng hẳn là một nữ tử vừa minh diễm vừa hoạt bát.

Tư duy nhảy vọt của nàng rất nằm ngoài dự liệu, góc độ nhìn nhận sự việc cũng khác với người khác, cho nên đôi khi lời nói ra cũng rất hài hước dí dỏm khiến người ta phải bật cười.

Đồng thời tâm tư của nàng cũng thâm sâu, làm việc tàn nhẫn không chừa đường lui. Ngoài những điều này, ánh mắt nàng đôi khi lại có loại cảm giác ngây thơ khó tả, khiến người ta không phân biệt được, đâu mới là con người thật của nàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương