Chuyển ngữ: Shy
-
Trước mắt là một tấm gương đồng, mặt gương trơn bóng phản chiếu hình ảnh một nữ tử, dung mạo ước chừng độ tuổi mười tám, mười chín thanh xuân.
Có thị nữ đang chải trang cho nàng, tết mái tóc đen như mực thành từng bím nhỏ, lại quấn lên dây lụa đỏ, đính trang sức hoa vàng chuông bạc, đeo cho nàng trán sức hồng mã não.
Thị nữ lại lấy bút lông mày vẽ mày cho nàng, đuôi mày vẽ yêu kiều diễm lệ, khóe mắt tán phấn phi hồng, sau đó lại tô cho nàng chút phấn sáp, son môi để tăng thêm màu sắc.
“Cô nương, trang điểm xong rồi, người mau nhìn xem thế nào?”
Thị nữ đứng bên cạnh Hoa Thiên Ngộ xoay gương đồng đối diện với mặt nàng, tươi cười hớn hở hỏi.
Hoa Thiên Ngộ nhìn người trong gương đồng, đuôi mày hàm chứa vẻ mị hoặc, khóe mắt hơi nhếch, diễm sắc lấp lánh, hoàn toàn là vẻ phong tình tuyệt sắc của dị vực.
Quả thực rất khuynh thành tuyệt diễm. Nàng rất ít khi chải kiểu tóc của nữ tử Tây Vực. Ở nước Dư Độc, nàng luôn ra lệnh cho thị nữ trang điểm cho mình theo phong cách nữ tử Trung Nguyên.
Sau khi bỏ trốn khỏi nước Dư Độc, vì để đỡ phiền phức, nàng trực tiếp búi tóc tùy ý, chưa từng trang điểm tỉ mỉ.
Nhìn chính mình trong gương đồng, Hoa Thiên Ngộ không chỉ một lần cảm thán vẻ ngoài của nguyên chủ quả thực là quá nghịch thiên.
Hoa Thiên Ngộ nhàn nhạt nói: “Cũng được đấy.”
Trên mặt thị nữ lộ ra nụ cười, kế đó lại nói: “Nô tỳ tháo vải quấn cho cô nương nhé, móng tay chắc là nhuộm khô rồi.”
Hoa Thiên Ngộ gật gật đầu, đưa ngón tay ra. Thị nữ tháo bỏ những dải vải bao bọc ngón tay nàng, lộ ra móng tay đã được nhuộm xong.
Nàng lật qua lật lại ngón tay mình, trên đầu ngón tay trắng ngần như ngọc điểm xuyết màu sắc đỏ tươi ướt át, giống như là cành hoa bị nghiền nát vậy.
Nàng chưa từng nhuộm móng tay, ngón tay bị nhuộm đỏ chỉ có lúc dính đầy máu tươi mà thôi.
Thị nữ cầm khăn lụa, tỉ mỉ lau chùi nước hoa còn sót lại trên móng tay nàng, hỏi: “Đẹp không?”
“Đẹp.”
Ánh mắt thị nữ rũ xuống, nhìn thấy trên cổ tay trắng ngần của nàng đeo một chuỗi Phật châu sẫm màu, nàng ta thuận miệng nói một câu: “Cô nương tin Phật sao?”
“Đúng vậy!” Hoa Thiên Ngộ mỉm cười gật đầu, lại nói: “Ngươi thì sao?”
Thị nữ cười duyên dáng, nói: “Nô tỳ thì không tin, nhưng huynh trưởng nô tỳ tin Phật.”
Hoa Thiên Ngộ đăm chiêu nhìn nàng ta, chậm rãi nói: “Ngươi cũng không tin à, trong phủ hình như không có ai tin Phật cả.”
Động tác của thị nữ khựng lại một chút, lại cười nói: “Cũng có người tin đấy, chỉ là cô nương mới đến không lâu, vẫn chưa gặp hết tất cả người hầu.”
“Hóa ra là vậy.” Hoa Thiên Ngộ thản nhiên nói. Khóe môi nàng nhếch lên một độ cong, nụ cười minh diễm lan tỏa trên mặt, chỉ là nụ cười chưa chạm đến đáy mắt.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần, ngay sau đó Mục Hãn đẩy cửa bước vào, nói: “Hoa Đàm, chuẩn bị xong chưa?”
Trong màn lụa mỏng manh mờ ảo là bóng dáng yểu điệu của một nữ tử, từ cái bóng mơ hồ không rõ kia cũng đủ để nhìn thấy sự tuyệt sắc.
Hoa Thiên Ngộ đứng dậy, vén màn bước ra. Tức thì cả phòng ngập tràn diễm sắc, đẹp đẽ động lòng người.
Mục Hãn ngẩn ngơ nhìn nàng, trong mắt hiện lên vẻ kinh diễm, sau đó là si mê, ánh mắt một khắc cũng không từng rời khỏi người Hoa Thiên Ngộ.
Hoa Thiên Ngộ ngước mắt nhìn hắn, hỏi: “Sao vậy?”
Mục Hãn hoàn hồn, tình ý chân thành nói: “Ngày mai là lễ Khất Hàn rồi, ta đưa nàng đi mua mặt nạ.”
Lễ Khất Hàn là ngày lễ ai ai cũng cần đeo mặt nạ. Phong tục nơi này cho rằng có thể thông qua mặt nạ để giao tiếp với quỷ thần, cầu mong hiệu lực của hàn tuyết càng thêm linh nghiệm, cũng có thể tăng thêm không khí lễ hội, càng thêm náo nhiệt.
Hoa Thiên Ngộ thuận miệng nói: “Được thôi.”
Dù sao nàng cũng đang rảnh rỗi buồn chán, chi bằng đi dạo một chút.
Mục Hãn lấy khăn che mặt tự tay đeo cho nàng. Dung mạo của nàng quá xinh đẹp, ra ngoài không đeo khăn che mặt sẽ quá rêu rao, hắn có tư tâm không muốn để người đàn ông khác nhìn thấy dáng vẻ của nàng.
Hai người ngồi xe ngựa xuất phát, đi thẳng đến khu chợ lớn nhất trong Vương Thành, những món đồ bán trong các cửa tiệm ở đây đều là loại thượng hạng nhất, rất nhiều quý tộc hào tộc đều đến đây mua sắm.
Hai người đến cửa tiệm bán mặt nạ, bên trong người đông nghìn nghịt, mọi người đều tranh nhau mua mặt nạ.
Những chiếc mặt nạ mà Mục Hãn chọn cho nàng đều là những mặt nạ hình hoa tươi, tiên nữ, trông thì tinh xảo xinh đẹp nhưng nàng liếc mắt một cái đã không còn hứng thú.
Nàng nói: “Tự ta chọn.”
Thấy vẻ mặt thiếu hứng thú của nàng, Mục Hãn vội vàng dỗ dành: “Được, được, vậy nàng tự mình chọn, thích cái nào cứ gói lại là được, ta trả tiền.”
Hoa Thiên Ngộ nở một nụ cười nhạt với hắn, người nọ lạc lối trong ánh mắt mùa thu gợn sóng của nàng, hồi lâu không hoàn hồn lại được.
Ánh mắt nàng đảo qua đảo lại trên mấy kệ hàng, cuối cùng nhìn thấy một chiếc mặt nạ khiến nàng hài lòng. Đó là một con quái vật mặt xanh nanh vàng, nhìn thôi cũng khiến người ta sinh lòng sợ hãi.
Nàng cầm mặt nạ, ướm thử lên mặt, nói: “Lấy cái này đi.”
Mục Hãn nhìn thấy chiếc mặt nạ trong tay nàng, nụ cười của hắn cứng lại một chút, hắn muốn nói lại thôi hỏi: “Thật sự muốn cái này?”
“Đúng, ta cảm thấy rất đẹp.” Nàng đeo mặt nạ lên mặt, đối diện với gương đồng trong tiệm, ngắm nghía trái phải, càng nhìn càng hài lòng.
Mục Hãn chỉ đành chiều theo nàng: “Được rồi.”
“Ta muốn cái này, gói lại cho ta.”
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, một giọng thiếu nữ lanh lảnh êm tai truyền vào tai. Hoa Thiên Ngộ theo bản năng nhìn sang bên cạnh, thấy một thiếu nữ ăn mặc hoa quý, mà dung mạo của nàng ta có chút quen mắt.
Hoa Thiên Ngộ suy tư, thấp giọng lẩm bẩm: “Nàng ta là…”
Nghe thấy giọng nàng, Mục Hãn cũng quay đầu nhìn, sau đó kinh ngạc nói: “Đó không phải là Lục công chúa hay sao?”
Hoa Thiên Ngộ đột nhiên nhớ ra mình đã gặp nàng ta ở đâu rồi. Chính là ngày cuối cùng của Đại hội Luận pháp, vương Quy Tư đưa Vương hậu và công chúa đến xem đại hội, nàng ta chính là thiếu nữ ngồi ở ghế dưới.
Nàng ta cũng đến mua mặt nạ à?
Ánh mắt Hoa Thiên Ngộ rơi vào tay thiếu nữ, những ngón tay thon dài như ngọc của nàng ta đang cầm một chiếc mặt nạ màu trắng ngọc, trên đó vẽ Bồ Tát có vẻ mặt từ bi.
Nàng nhìn một cái rồi cũng mất hứng thú, lập tức cùng Mục Hãn rời đi.