Phạn Hành

Chương 36: Sơ hở

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Mặt trời chậm rãi ngả về tây, ánh chiều tà nhuộm đỏ những đám mây trên màn trời, cả Vương Thành được bao phủ bởi một tầng ráng chiều nhàn nhạt.

Trong một con ngõ yên tĩnh cách quan đạo chính trong Vương Thành ba dặm về phía đông, bên trong một tòa trạch đệ ở cuối phố, loáng thoáng truyền ra tiếng kim sắt va chạm, còn kèm theo tiếng kêu thảm thiết thê lương.

Hàng xóm láng giềng cũng không có người, cư dân đều ở quảng trường chúc mừng lễ Khất Hàn, con ngõ vắng lặng, nhất thời vẫn chưa có ai phát hiện ra sự bất thường ấy.

Bên trong nội viện, có hơn ba mươi thi thể đã nằm ngang dọc trên mặt đất, chân tay cụt ngủn vương vãi khắp nơi, máu tươi chảy ròng ròng, vườn hoa bên cạnh bị bắn lên một lượng lớn nước máu, ngưng tụ thành những hạt máu to bằng hạt đậu đè cong ngọn cỏ, từng giọt từng giọt chảy xuống mặt đất, bùn đất đen được tưới tắm đều biến thành màu đỏ sẫm.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc đến cực điểm, bầu không khí trầm tịch u uất, có một cảm giác túc sát không tiếng động.

Sắc mặt Mục Hãn cứng lạnh, ánh mắt như sóng lạnh đang chuyển động, hắn nhìn Hoa Thiên Ngộ đang từng bước ép sát, giữa mày nhíu chặt.

Hắn hỏi: “Ngươi phát hiện ra bằng cách nào?”

Hắn không ngờ Hoa Thiên Ngộ sẽ nhanh chóng nhìn thấu sự ngụy trang của hắn như vậy, hắn tuy là sát thủ của Hồng Liên Giáo, nhưng lại không có ghi chép trong danh sách, Hoa Thiên Ngộ chưa từng gặp hắn, hắn vẫn luôn sống trong bóng tối làm việc cho thần giáo.

Lần này giáo chủ ra lệnh cho bọn họ, bất kể phải trả giá lớn đến đâu, nhất định phải đưa Hoa Thiên Ngộ trở về.

Bọn họ trước sau đã xuất động mấy đợt sát thủ, một số người hoàn toàn không tìm thấy tung tích của nàng, mà những người tìm thấy tung tích của nàng, không một ai sống sót trở về.

Hắn có thể tìm được tung tích của Hoa Thiên Ngộ hoàn toàn là do đám cường đạo ở gần Ô Lũy vô tình đụng phải, chỉ có điều sau khi bọn chúng truyền tin tức ra ngoài, thì đã bị diệt khẩu toàn bộ rồi.

Để tránh đi vào vết xe đổ của mấy lần trước, hắn không chọn cứng đối cứng, mà áp dụng kế sách ngụy trang dụ dỗ, giả vờ si mê nàng, nàng tự phụ dung mạo tuyệt sắc, tự nhiên sẽ không nảy sinh nghi ngờ.

Kế hoạch tiến hành rất thuận lợi, thông qua nói chuyện kết giao hắn biết mục đích nàng đi là Vu Điền, nhưng lời này rốt cuộc có mấy phần là thật thì tạm thời chưa thể khẳng định, còn cần tiếp tục dò xét.

Đợi sau khi gã đưa Hoa Thiên Ngộ về phủ, nàng lập tức nảy sinh đề phòng với gã, để phòng ngừa bại lộ thân phận, gã cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ mà tìm hiểu.

Lúc đó gã không hề sợ hãi, cả tòa phủ đệ đều là người của gã, nếu bị phát hiện, Hoa Thiên Ngộ cũng không trốn thoát được, không ngờ gã vẫn xem thường Hoa Thiên Ngộ rồi.

Hôm nay khi Hoa Thiên Ngộ đề xuất muốn nhảy cho gã xem một điệu múa, gã chỉ cảm thấy kỳ lạ, trong lòng sinh bất an, khi nàng nhảy múa trên đài, gã mới chợt nhận ra đó là điệu Vãng Sinh*, điệu múa đưa tiễn nổi tiếng nhất của Hồng Liên Giáo.

(*điệu Vãng Sinh là điệu múa tế lễ của Hồng Liên Giáo, thường dùng để tiễn đưa linh hồn người chết hoặc trước khi hành quyết kẻ thù.)

Biết được thân phận đã bại lộ, gã liền lập tức quay về, thông báo người trong phủ rút lui, nhưng người còn chưa đi, Hoa Thiên Ngộ đã trở lại rồi, tiếp đó nàng tiến hành một cuộc tàn sát, chỉ là mãi đến hiện tại người gã mang đến chỉ còn lại năm sáu người.

Trong ánh mắt Mục Hãn nhìn Hoa Thiên Ngộ thoáng qua một tia kinh hãi.

Thảo nào giáo chủ lại coi trọng nàng như vậy, ngoại trừ tâm tư kín đáo, làm việc tàn nhẫn ra, vũ lực của nàng thế mà cũng không tầm thường.

Hoa Thiên Ngộ giũ giũ máu trên dù, trong mắt hiện lên nụ cười lạnh lùng mang vẻ chế nhạo, khinh mạn nói: “Ban đầu quả thực ta không phát hiện ngươi là người của Hồng Liên Giáo, cho đến khi ngươi nói Đại Thừa và ŧıểυ Thừa Phật pháp.”

Gã nói gã tin Phật, lại không biết tinh ý của Đại Thừa và ŧıểυ Thừa cái nào sâu sắc hơn, đây không phải là nói nhảm sao?

Kẻ ngoại đạo như nàng còn biết Đại Thừa chắc chắn hải nạp bách xuyên, bao dung người đời hơn ŧıểυ Thừa, giàu triết lý hơn, Phật pháp cũng tinh diệu hơn. Nếu không thì với cái đầu tinh khôn của Pháp Hiển, hắn lại đi chọn Đại Thừa sao?

Ánh mắt Hoa Thiên Ngộ nhìn gã vô cùng khinh miệt: “Hơn nữa sơ hở của các ngươi cũng quá nhiều rồi, ta chưa từng nói sở thích của ta, nhưng món ăn bưng lên đều là món ta thích ăn, còn nữa, trong phủ nhiều người như vậy mà không có lấy một ai tin Phật, những điều này đều rất không hợp lý.”

Phải biết rằng ở nước Quy Tư, đại bộ phận dân chúng đều tin Phật, một phủ đệ lớn như vậy lại không một ai tin Phật, nghĩ thế nào cũng vô cùng kỳ lạ.

Nếu chỉ có một mình Mục Hãn tiếp cận nàng, dựa vào tính tình đa nghi của nàng, nhất định cũng sẽ sinh nghi, chỉ là người đông dễ bại lộ sơ hở cũng trở nên nhiều hơn.

Trong lòng Mục Hãn hơi có chút ảo não, rốt cuộc là chính gã sơ suất rồi.

Gã nhíu chặt mày nói: “Thánh Nữ, ta khuyên ngươi vẫn nên đi theo bọn ta về đi, ngươi trốn không thoát đâu.”

Nhìn mấy người mang thương tích đối diện, Hoa Thiên Ngộ cười lạnh lùng, khinh thường nói: “Chỉ dựa vào các ngươi?”

Mục Hãn biết rõ nhiệm vụ lần này không dễ dàng hoàn thành như vậy, nếu không hoàn thành bọn họ cũng đừng hòng sống sót trở về.

Trong mắt gã lóe lên vẻ tàn nhẫn, được ăn cả ngã về không nói: “Thuộc hạ sẽ dốc toàn lực đưa Thánh Nữ về.”

“Vậy thì thử xem.”

Hoa Thiên Ngộ nhếch môi cười, giọng nói mị hoặc hoảng hốt như nước đầm lạnh nhuốm máu, nhẹ nhàng lay động sự âm hàn.

Trong nháy mắt, sát khí nặng nề bao trùm trong lòng mọi người, không khí áp bách khiến luồng khí lưu chuyển cũng trở nên chậm chạp, tĩnh lặng, không tiếng động nhưng đầy vẻ xơ xác tiêu điều.

Đôi mắt sóng nước dao động của Hoa Thiên Ngộ lóe lên một tia sáng lạnh, một bước đạp ra, nháy mắt di chuyển vị trí, bóng dáng chập chờn, chỉ để lại từng tầng hư ảnh, trong khoảnh khắc nàng đã xuất hiện trước mặt Mục Hãn, nàng cầm ô Thiên La chém thẳng xuống.

“Keng!”

Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên, vang vọng màng nhĩ, Mục Hãn đỡ được đòn này của nàng.

Mấy người còn lại cũng cùng nhau đánh tới, vận đao múa nhanh, đao ảnh không dứt, sắc bén âm u, Hoa Thiên Ngộ nghiêng người né tránh, lùi nhanh vài bước.

Ô Thiên La bung ra giống như tấm khiên, chặn lại trường đao đánh tới, nàng nắm cán ô xoay một cái, bất ngờ rút từ trong cán ô Thiên La ra một thanh kiếm thon dài.

Thanh kiếm này cực kỳ dài và mảnh, rộng khoảng một ngón tay, toàn thân ánh lên vẻ sáng trong, trên thân kiếm lạnh lẽo sáng bóng ấy, một luồng ánh sáng trắng băng lướt qua.

Một ô một kiếm, một công một thủ, Hoa Thiên Ngộ liên tục tung ra sát chiêu, chiêu thức nối tiếp trôi chảy hoàn mỹ, phối hợp không chê vào đâu được.

Một tia lạnh lẽo lan tràn bên khóe môi nàng.

Hoa Thiên Ngộ thôi động nội lực, kiếm trong tay càng thêm sắc bén, ánh kiếm xẹt qua cổ một người, người nọ hai mắt lồi ra, đồng tử co rút kịch liệt, trên cổ gã hiện lên một đường máu, bỏ mạng ngay tại chỗ.

Thanh trường kiếm nàng nắm trong tay đã nhuốm máu, màu trắng băng chuyển biến thành một màu đỏ nhạt kỳ lạ, giống như máu tươi nồng đậm tan trong nước mưa, lay động chất cảm yêu tinh.

Sau mấy chục chiêu, những sát thủ quấn lấy nàng cuối cùng đều bị chém dưới đao, hiện giờ chỉ còn lại một mình Mục Hãn.

Hai người xuất kiếm như mưa rào, lả tả rơi xuống, nghiêng đổ mà xuống, chiêu thức liên miên không dứt, hóa thành quang ảnh chói mắt, tràn đầy sát khí lạnh lẽo.

Vũ lực của Mục Hãn ở Hồng Liên Giáo cũng được xếp vào hàng có tên tuổi, nhưng lại không phải là đối thủ của Hoa Thiên Ngộ.

Trường kiếm vung lên chém ra trùng trùng tàn ảnh, có một đường ánh kiếm rạch một đường máu trên vai trái Mục Hãn, sâu thấu xương, máu tươi tuôn ra ngay tức thì.

Thân hình gã lảo đảo vài cái, cuối cùng lực kiệt quỳ rạp xuống đất, hơi thở cực độ không ổn định, lồng ngực vì thở dốc kịch liệt mà phập phồng không định, tiếp đó cổ họng ngòn ngọt, ho ra một ngụm máu, muốn giãy giụa đứng dậy, nhưng toàn thân đau đớn không còn một chút sức lực nào, đan điền khô cạn không còn sót lại một chút nội lực.

Sắc mặt của Mục Hãn trắng bệch, bên khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi, hắn nói với Hoa Thiên Ngộ: “Không quá hai tháng, chiến cục Vương Đình sẽ ngã ngũ, đến lúc đó giáo chủ sẽ đích thân dẫn người đến tìm ngươi về, chờ đợi ngươi sẽ là thiên la địa võng, ngươi trốn không thoát khỏi Tây Vực đâu.”

Không nghi ngờ gì nữa, câu nói này chọc trúng nỗi đau của Hoa Thiên Ngộ, trong mắt nàng đột nhiên phủ một tầng sương lạnh, không hề che giấu để lộ ra sát ý: “Đợi đến lúc đó, ta giết luôn cả Thác Bạt Đô Lăng.”

Ân oán bao nhiêu năm nay, cũng nên làm một cái kết rồi.

Nàng cầm kiếm quét ngang, ánh sáng trắng xẹt qua không khí, lưỡi kiếm sắc bén cắt đứt cổ họng Mục Hãn, da thịt toác ra vết thương dữ tợn, máu tươi phun trào, tưới đẫm một vùng nước máu.

Hoa Thiên Ngộ xé một mảnh vải gạc từ trên người xuống, quấn lấy vết thương trên cánh tay để lại do giao đấu với người ta, ánh mắt nàng liếc nhìn thi thể trên mặt đất, trong mắt chảy qua một tia lạnh lẽo.

Ánh mắt nàng băng giá, chậm rãi nói: “Các ngươi sẽ không cô đơn đâu, sớm muộn gì ta cũng sẽ tiễn Thác Bạt Đô Lăng xuống dưới bầu bạn cùng với các ngươi thôi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương