Chuyển ngữ: Shy
-
Pháp Hiển tìm hồi lâu cũng chưa tìm thấy tung tích của Hoa Thiên Ngộ, hắn đang định đi tìm kiếm xa hơn thì nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài một con ngỏ.
Hắn lần theo âm thanh tìm tới, là một tòa phủ trạch rộng rãi, giờ phút này cánh cửa lớn đóng chặt, đã không còn tiếng động.
Pháp Hiển suy tư một chút bước lên gõ cửa, không ai trả lời, lại ngửi thấy một mùi máu tanh.
Trong lòng hắn lập tức cảm thấy không ổn, hắn bèn đẩy cửa đi vào, trong sân máu me đầm đìa, xác chết khắp nơi, trong không khí lơ lửng một tầng mùi máu tanh nồng nặc.
Thấy cảnh này, Pháp Hiển ngẩn ra một chút, sau đó nhíu mày, ánh mắt trầm xuống, sắc mặt ngưng trọng lại lộ ra vài phần lạnh lùng nghiêm nghị.
Hắn vẫn đến muộn một bước.
Pháp Hiển nhấc chân đi về phía hậu viện, dọc đường đều là thi thể nằm ngang dọc, họ chết thảm thiết, máu tươi đầy đất, có thể dự đoán được không lâu trước đó, nơi này đã diễn ra một cuộc tàn sát tàn khốc.
Hắn càng nhìn càng kinh hãi, Hoa Thiên Ngộ thế mà diệt cả nhà người ta?!
Hắn rảo bước đi đến hậu viện, rồi nhìn thấy một bóng lưng thướt tha, nàng vẫn mặc bộ y phục lụa vàng đính chuỗi ngọc kia, màu đỏ cực kỳ tươi đẹp, tôn lên làn da trần trụi trắng như tuyết, giống như một ngọn lửa trà mi đang bùng cháy, thiêu đốt khiến người ta đau mắt.
Hoa Thiên Ngộ cầm ô Thiên La, chiếc dù đen đã bị máu tươi nhuộm đỏ hết, đang nhỏ máu xuống dưới.
Trên bờ vai thon thả với đường cong ưu mỹ của nàng, viên hồng ngọc đang rủ xuống trên đó cũng đang khẽ đung đưa, khiến người ta không phân biệt được là màu đỏ của viên đá quý trên người nàng, hay là bàn tay nhuốm máu của nàng đỏ hơn.
Nghe thấy tiếng động đi tới sau lưng, Hoa Thiên Ngộ mạnh mẽ xoay người, nghiêm giọng hỏi: “Ai!”
Pháp Hiển đứng giữa đầy đất thi thể, lẳng lặng nhìn qua, hắn một thân tăng y màu bạch nguyệt, giữa vũng máu ô trọc, lại có vẻ khiết tịnh như đóa sen trong đầm nước.
Nhìn rõ người đến là ai, vẻ tàn nhẫn trên mặt Hoa Thiên Ngộ như mây khói tiêu tan không dấu vết.
“Hóa ra là pháp sư à!”
Nàng cười rạng rỡ, trên gương mặt trơn bóng như ngọc tuyết còn dính vài giọt máu tươi, tô điểm thêm vài phần mị hoặc yêu dị cho dung nhan vốn đã diễm lệ kia.
Ánh mắt lạnh lùng chất vấn của Pháp Hiển nhìn về phía nàng, chỉ định nhìn, không nói không rằng.
Bên môi Hoa Thiên Ngộ là nụ cười nhàn nhạt không có độ ấm, nàng trực tiếp thừa nhận nói: “Không sai, những người này đều là do ta giết.”
Nàng lại nhướng mày, dùng giọng điệu dường như là bố thí mà nói: “Trước khi giết người, ta đã tổ chức nghi thức đưa tiễn long trọng cho bọn họ đấy!”
Cái nàng chỉ chính là điệu múa kia.
Đó là nghi thức đưa tang đẳng cấp cao nhất của Hồng Liên Giáo, chỉ có người cấp bậc Đàn chủ mới có thể hưởng thụ, cũng là hời cho đám người bọn họ rồi.
Lông mày Pháp Hiển nhíu chặt hơn, ánh mắt nặng nề không còn vẻ ôn hòa thường ngày, đường nét căng cứng trên mặt ngưng hiện ra vài phần lạnh cứng.
Hắn nhìn Hoa Thiên Ngộ với ánh mắt đau xót, không nói một lời.
“Pháp sư đừng vội đau lòng chứ, những người này đã giết chủ nhân ban đầu của nơi này rồi thay thế, bọn chúng chết cũng không đáng tiếc.” Hoa Thiên Ngộ nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng.
Nàng hoàn toàn phớt lờ thần sắc dần trở nên lạnh lùng của Pháp Hiển.
Pháp Hiển mím thẳng đường môi, đạm mạc hỏi: “Bọn họ là người nào?”
Giọng nói trầm thấp bình ổn của hắn lúc này nghe có chút lạnh lẽo, ẩn chứa một tầng hàn ý mỏng manh, Hoa Thiên Ngộ liếc nhìn hắn một cái, thấy vẻ lạnh lẽo trong thần sắc của hắn, trong mắt nàng lướt qua một tia châm chọc.
Nàng chỉ trả lời một câu như vậy: “Sát thủ nước Dư Độc.”
Về việc tại sao sát thủ lại giết người cả tòa phủ đệ thay thế vào đó, cũng như mối liên hệ tồn tại giữa bọn họ và nàng, nàng cũng không giải thích nhiều.
Pháp Hiển khẽ nhíu mày, nói: “Thí chủ lại trêu chọc người nào rồi?”
Hắn nói là “lại”, là vì hắn biết rõ, đám cường đạo trong sa mạc kia cũng là vì nàng mà đến, cho nên để không bại lộ hành tung, nàng mới vội vàng diệt khẩu.
Sát thủ đến lần này rõ ràng cũng là vì nàng.
Hoa Thiên Ngộ nhếch khóe môi, trào phúng nói: “Làm sao pháp sư lại biết là ta trêu chọc người khác, mà không phải người khác đến trêu chọc ta?”
Pháp Hiển không trả lời nàng, giọng nói bình tĩnh đến mức không có một gợn sóng hỏi ngược lại: “Cho nên thí chủ đã ra tay?”
Bất luận những người này là người thế nào, chỉ cần là người cản đường nàng, chẳng lẽ đều phải chết sao?
Hoa Thiên Ngộ liếc nhìn hắn một cái, rất bình thản nói: “Giết thì cũng giết rồi.”
Ánh mắt Pháp Hiển tối đi, sắc mặt dần dần trở nên lạnh lùng.
Mỗi khi hiểu thêm về Hoa Thiên Ngộ một phần, hắn lại phát hiện ác ý trong lòng nàng còn sâu hơn những gì mình tưởng tượng, hắn vốn tưởng rằng nàng là người có tính tình bạc bẽo, có thù tất báo.
Kỳ thực không phải vậy.
Ác ý trong lòng nàng thậm chí còn vượt qua ranh giới thiện và ác, đúng và sai, tất cả những gì làm đều vì bản thân.
Quan niệm thị phi như vậy vừa đơn thuần lại vừa tàn nhẫn.
Hoa Thiên Ngộ thấy ánh mắt bất thiện của Pháp Hiển, biết rõ hắn lại đang đại phát từ bi rồi, nàng khinh thường cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại: “Sao pháp sư lại đến nơi này?”
“Chẳng lẽ pháp sư theo dõi ta?” Nàng liên tiếp hỏi ngược lại, trong giọng nói để lộ vài phần nguy hiểm.
“Bần tăng quả thực là lần theo thí chủ mà đến.”
Ý là, không chỉ đoán được kế hoạch của nàng, còn chuẩn bị ngăn cản nàng giết người.
Hoa Thiên Ngộ tự biết nếu bị Pháp Hiển phát hiện, chuyện này sẽ không thể êm đẹp được, còn phải lôi thôi với hắn một hồi, nghe hắn thuyết giáo nữa, nàng sẽ tức đến mức sắp thổ huyết.
Nàng nhíu mày, nhìn về phía Pháp Hiển với ánh mắt chán ghét, nàng oán hận nói: “Ta thật là xui xẻo tám đời mới gặp phải pháp sư.”
Từ khi gặp Pháp Hiển, kế hoạch của nàng chưa từng thuận lợi.
Pháp Hiển khẽ rũ mắt, trên mặt không vui không buồn, pháp tướng trang nghiêm.
Vạn pháp duyên sinh, đều do duyên phận, duyên tụ hay là duyên tan, chẳng qua đều là thiên đạo tự nhiên, bọn họ có thể gặp nhau cũng là một duyên pháp, chỉ là không biết là thiện duyên, hay là nghiệt duyên.
Hoa Thiên Ngộ còn muốn nói thêm, nàng nghe thấy một tiếng động nhẹ, ánh mắt tìm theo tiếng động nhìn sang, trên nền gạch đá cách đó không xa, có một nam tử đang giãy giụa bò dậy, gã bị trọng thương nhưng chưa chết, vừa rồi hẳn là ngất đi nên mới thoát được một kiếp.
Hoa Thiên Ngộ nhìn gã, trong mắt ẩn chứa một tia sát ý băng lãnh.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, Pháp Hiển đã nhận ra ý đồ của Hoa Thiên Ngộ, đôi mắt thâm trầm kia của hắn nhìn chằm chằm vào Hoa Thiên Ngộ, một luồng áp lực vô hình bao quanh toàn thân hắn, bầu không khí cũng theo đó trở nên căng thẳng…