Chuyển ngữ: Shy
-
Hoa Thiên Ngộ không để ý đến sự thay đổi của Pháp Hiển, nàng nhìn chằm chằm vào người kia, giơ ô Thiên La lên định động thủ lần nữa.
Ra tay diệt khẩu ngay trước mặt Pháp Hiển, đương nhiên hắn sẽ không dung túng cho nàng nữa.
Pháp Hiển đã ra tay, thân hình hắn lóe lên như một ảo ảnh, trong khoảnh khắc đã đến trước mặt Hoa Thiên Ngộ, chặn đường đi của nàng.
Nhìn người đang đứng trước mặt, trong mắt Hoa Thiên Ngộ hiện lên vẻ hung tợn, nàng giơ ô Thiên La lên chém mạnh về phía Pháp Hiển, ánh sáng lóe lên, sát khí bức người.
Pháp Hiển giơ tay, chưởng phong chặn lại thế công của nàng, rồi đẩy ngược trở lại. Chưởng pháp trông có vẻ nhẹ nhàng phiêu dật, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sức lực vô cùng mạnh mẽ.
Chưởng phong của hắn lướt qua đâu, nơi đó cuộn lên những gợn sóng, lan tỏa ra xung quanh như những đóa sen nở rộ tầng tầng lớp lớp, chặn đứng ô Thiên La đang ập tới của Hoa Thiên Ngộ.
Trong mắt Hoa Thiên Ngộ lóe lên một tia kinh ngạc.
Trường Sinh Liên Chưởng.
Ở kiếp thứ hai, nàng từng nghe người ta nói, Trường Sinh Liên Chưởng là chưởng pháp lợi hại nhất trong Phật môn, động tác liên miên không dứt, chưởng pháp vận hành thành vòng tròn, kình lực bên trong thì cương mãnh, bên ngoài thể hiện sự mềm mại.
Nhìn qua thì quỹ đạo chiêu thức đơn giản, nhưng bên trong lại ẩn chứa vạn ngàn biến hóa, có thể tách ra thành trăm ngàn loại chiêu thức, tinh diệu vô cùng.
Bây giờ xem ra quả đúng là như vậy.
Hoa Thiên Ngộ vì để giết sát thủ của Hồng Liên giáo mà đã hao tổn hơn nửa nội lực, tự nhiên không phải là đối thủ của Pháp Hiển, chỉ qua mấy chục hiệp đã rơi vào thế hạ phong.
Thấy gã đàn ông kia đang gắng gượng đứng dậy định rời đi, còn mình thì bị Pháp Hiển níu chân không thể ra tay, nàng không khỏi tức giận bừng bừng, sát ý trong mắt càng lúc càng đậm.
Trong mắt Hoa Thiên Ngộ hiện lên vẻ tàn nhẫn, hôm nay nàng sẽ không cho Pháp Hiển cơ hội ngăn cản mình nữa.
Nàng mạo hiểm nguy cơ bị đánh thương, tìm được một khoảng trống phóng ô Thiên La về phía gã đàn ông kia.
Pháp Hiển chậm một bước, không thể ngăn chặn thành công chiếc ô đang bay tới, chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi nhọn của chiếc ô xuyên qua ngực gã, người đó chết ngay tại chỗ.
Máu tươi văng tung tóe khắp tầm mắt, chưởng thế của Pháp Hiển đánh tới chợt khựng lại, đáy mắt hắn vốn tĩnh lặng như nước trong phút chốc ngưng kết thành băng, ngay sau đó hắn không còn nương tay nữa, chưởng pháp càng lúc càng quyết liệt ập tới.
Hoa Thiên Ngộ mất đi vũ khí nên càng không còn sức chống đỡ, không trụ được bao lâu đã bị Pháp Hiển bóp lấy cổ, đè lên vách tường. Làn da mềm mại trên lưng va vào bề mặt thô ráp của bức tường, lưng nàng đau nhói, cảm giác bỏng rát lan ra.
Lúc này Pháp Hiển mới nhận ra, cổ nàng mảnh mai đến nhường nào, dường như chỉ cần nhẹ nhàng dùng sức là có thể bẻ gãy như bẻ cành hoa đầu cành.
Bị người khác khống chế mạch sống, Hoa Thiên Ngộ cũng không giãy giụa nữa, nàng cứ thế mềm mại như không xương mà tựa vào tường, một đôi mắt long lanh diễm lệ cứ thế nhìn hắn đăm đắm.
Hoa Thiên Ngộ mỉm cười, nhưng trong mắt lại lạnh băng, nàng chậm rãi nói: “Hòa thượng, ngươi đây là muốn khai sát giới?”
Pháp Hiển không đáp, đôi mắt trong trẻo lặng lẽ nhìn thẳng vào nàng, đáy mắt trầm lạnh lóe lên vẻ giằng xé.
Giết, hay là không giết?
Hoa Thiên Ngộ lòng dạ độc ác, sát nghiệt nặng nề, nhưng những người chết trong tay nàng cũng không thể xem là vô tội.
Nếu không giết, đợi đến một ngày nàng tiến vào Trung Nguyên, giang hồ ắt sẽ vì nàng mà dấy lên một trận mưa máu gió tanh.
Thứ nàng cầu còn xa hơn cả Thần Linh Châu.
Pháp Hiển rơi vào cuộc chiến giữa trời và người, hắn đang cân nhắc lợi hại.
Hoa Thiên Ngộ khẽ động đầu, bàn tay đang bóp cổ nàng rắn chắc kiên cường, đầu ngón tay đè lên động mạch ở cổ, nhưng lại không thực sự dùng sức, chỉ hờ hững nắm một vòng.
Hắn vẫn từ bi đến mức khiến người ta phải bật cười.
Sự thương xót sinh mệnh trong mắt Pháp Hiển cũng như sự căm hận đối với những việc nàng đã làm, nàng đều thấy rõ.
Nàng châm chọc nói: “Cảm thấy ta tâm địa độc ác, xem mạng người như cỏ rác?”
Pháp Hiển ngước mắt nhìn nàng, im lặng không nói, sự im lặng này lúc này trông càng giống như một sự thừa nhận.
Môi Hoa Thiên Ngộ cong lên một đường cong lạnh lẽo, giọng nói cũng không có bao nhiêu hơi ấm: “Hòa thượng, ngươi có từng nghĩ hay chưa, nếu ta không phải là người như vậy, chúng ta còn có thể đứng cùng nhau nói chuyện không?”
Nếu nàng không tàn nhẫn, nàng đã sớm chết trong tay Thác Bạt Đô Lăng rồi. Hồng Liên Giáo tôn sùng kẻ mạnh, không cần thánh mẫu.
Nếu trong lòng nàng có một chút yếu đuối, cũng sẽ bị Thác Bạt Đô Lăng điều khiển như con rối. Để bảo vệ chính mình, nàng có thể giết tất cả những kẻ gây uy hiếp cho mình.
Ánh mắt trong sáng của Pháp Hiển nhìn nàng, trên gương mặt diễm lệ của nàng là vẻ trào phúng quen thuộc đến cực điểm, trên môi là nụ cười nhạt không chút hơi ấm.
Hắn nhớ ra, môi nàng luôn nở nụ cười, nhưng nụ cười này hoàn toàn là giả dối, không có lấy một phần chân thật.
Chỉ có người sống trong bóng tối mới dùng vẻ ngoài rạng rỡ để ngụy trang, che giấu sự u uất trong nội tâm. Thật khó để tưởng tượng, rốt cuộc phải trải qua bao nhiêu khổ nạn mới khiến một nữ tử trở nên tàn nhẫn vô tình đến vậy.
Pháp Hiển cảm thấy Hoa Thiên Ngộ rất thông minh và xảo quyệt, nàng cố ý tiết lộ rằng mình từng rơi vào cảnh tù đày, một mặt đau khổ yếu đuối, để khiến hắn sinh lòng thương hại, không nỡ động thủ.
Nàng thực sự đã đạt được mục đích, sát ý đang lởn vởn trong lòng hắn quả thực đã giảm đi một chút, bây giờ hắn không thể động thủ được nữa.
Nghĩ đến đây, Pháp Hiển thầm thở dài.
Phàm nhân luôn dùng câu “thân bất do kỷ”* để trốn tránh tội lỗi, nhưng nếu tâm không tự chủ, thì thân làm sao tự chủ được?
(*Thân bất do kỷ: Thân thể không do mình làm chủ, ý chỉ hoàn cảnh ép buộc.)
Nói cho cùng, cuối cùng vẫn sẽ quy về câu “bất đắc dĩ” mà thôi, bởi vì người phàm tục chỉ nhìn thấy chính mình, chưa bao giờ nhìn đến thế nhân.
Đây là sự khác biệt duy nhất giữa Phật và người, tất cả chúng sinh đều có thể thành Phật, chỉ là rất nhiều người cả đời cũng không thể giác ngộ.
Ánh mắt Pháp Hiển khẽ rũ xuống, hắn bình tĩnh nhìn nàng, Hoa Thiên Ngộ dùng ánh mắt chế nhạo thờ ơ nhìn lại hắn.
Giữa hai người là một sự tĩnh lặng như mặt nước tù.
Hồi lâu, Pháp Hiển chậm rãi buông lỏng bàn tay đang bóp cổ nàng. Khoảnh khắc cánh tay hạ xuống, chuỗi Phật châu trên cổ tay cũng từ từ trượt xuống lòng bàn tay hắn, những hạt Phật châu nối liền nhau khẽ đung đưa trong không trung.
Sau khi hắn buông tay, Hoa Thiên Ngộ xoa xoa cổ mình, hắn không dùng sức nên không đau, chỉ là máu không lưu thông nên hơi cứng đờ.
Nàng hơi ngẩng đầu, dùng giọng điệu kiêu ngạo của người chiến thắng, nhướng mày nói: “Pháp sư đây là bằng lòng bỏ qua cho ta rồi?”
Pháp Hiển chắp tay trước ngực, hắn khẽ cúi mày, nói một câu Phật kệ: “Thiện ác báo ứng, họa phúc tương thừa, thân tự đương chi, vô thùy đại giả.”
(*Câu kệ có nghĩa là: Báo ứng thiện ác, họa phúc đi đôi với nhau, bản thân phải tự gánh chịu, không ai có thể thay thế.)
Ánh mắt hắn nhìn về phía Hoa Thiên Ngộ, hắn ngầm cảnh cáo nói: “Gieo nhân nào, ngày sau ắt sẽ nhận lại quả nấy.”
Hoa Thiên Ngộ như thể nghe được chuyện gì rất buồn cười, nàng cười vài tiếng, thờ ơ nói: “Ta là người hiểm độc tàn nhẫn, nên ta cũng không sợ bị báo ứng.”
“Ngươi chưa nghe một câu này hay sao, hòa thượng? Người tốt không sống lâu, tai họa để lại ngàn năm.”
Hoa Thiên Ngộ cho rằng câu nói này có lý đến chết tiệt, nàng tán đồng cảm thán một câu: “Tồn tại tức là hợp lý.”
Đây chính là danh ngôn chí lý được lưu truyền mấy ngàn năm, thế gian vốn dĩ không công bằng, lại có bao nhiêu kẻ làm ác cuối cùng nhận được báo ứng xứng đáng chứ?
Ngược lại là người tốt, mỗi người lại có một cách chết bị bức hại khác nhau.
Nghe lời nàng nói, Pháp Hiển khẽ nhíu mày, không đồng tình nói: “Tất cả các quả, đều từ nhân mà ra, tất cả các báo, đều từ nghiệp mà khởi, bần tăng cho rằng lời này của thí chủ không thỏa đáng…”
Cùng hắn tranh luận về nhân quả tuần hoàn, thiện ác báo ứng, chắc chắn sẽ nói không có hồi kết.
Hoa Thiên Ngộ ngắt lời hắn, thiếu kiên nhẫn nói: “Sao ngươi lắm lời thừa thãi thế.”
Pháp Hiển: “…”
Hắn mím môi, rồi không nói nữa.
Những quy tắc mà nàng kiên định tin tưởng, có nói nàng cũng không nghe lọt tai.