Phạn Hành

Chương 39: Vết Thương

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

“… Tách!”

“… Tách!”

Những tiếng động nhỏ như giọt nước vang vọng trong sự tĩnh lặng không lời.

Pháp Hiển tìm theo tiếng động nhìn sang, thấy cánh tay của Hoa Thiên Ngộ đang chảy máu. Máu tươi đỏ thẫm từ từ trượt trên làn da trắng như tuyết, nhỏ giọt từ đầu ngón tay xuống đất. Sự tương phản cực độ giữa màu đỏ và trắng không hiểu sao lại có một cảm giác thê diễm.

Pháp Hiển đưa tay về phía nàng, đang định nhắc nhở, Hoa Thiên Ngộ thấy động tác của hắn, tưởng hắn tạm thời hối hận, nên vận khởi chiêu thức chưởng pháp, lạnh lùng hỏi ngược lại: “Ngươi muốn làm gì.”

Tuy nhiên, vẻ lạnh lùng trên mặt nàng chỉ duy trì được một thoáng, rồi bị sự đau đớn thay thế, ngay sau đó nàng hít một hơi khí lạnh: “Ui, đau…”

Tay Hoa Thiên Ngộ lập tức mất hết sức lực, một cơn đau nhói lan truyền trên cánh tay, như có dao đang róc thịt, nàng đau đến mức tay run nhè nhẹ.

Nàng cúi mắt nhìn, vết thương trên cánh tay được quấn bằng một lớp lụa mỏng, lúc này máu đã tuôn ra, thấm ướt cả băng gạc, thuận theo cánh tay đang chảy xuống.

Vốn dĩ vết thương này đã được cầm máu, không còn chảy nữa, nhưng sau khi giao đấu với Pháp Hiển, vết thương lại nứt ra.

Pháp Hiển tiến lại gần một bước, cúi đầu xem xét vết thương của nàng.

Trong mùi máu tanh nồng nặc, Hoa Thiên Ngộ ngửi thấy một mùi đàn hương thoang thoảng, u hương, thâm trầm, dường như mùi tanh gỉ sắt trong không khí cũng không còn khó ngửi như vậy nữa.

Nàng hạ tầm mắt nhìn thấy vạt áo tăng màu trăng ngay trước mắt, nhận ra ánh mắt hắn đang nhìn tới, Hoa Thiên Ngộ trừng mắt nhìn hắn một cái, không khỏi giận cá chém thớt nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn không phải là lỗi của ngươi hay sao.”

Pháp Hiển không nói gì, tuy vết thương này không phải do hắn gây ra, nhưng cũng không thoát khỏi liên quan.

Cơn đau nhói từ vết thương khiến Hoa Thiên Ngộ đau đến nhíu mày, nàng nhìn quanh người xem còn chỗ nào có thể xé được không, trước tiên phải cầm máu đã.

Nàng nhìn một vòng, cũng không tìm thấy mảnh vải nào có thể dùng được, hôm nay nàng mặc quá ít, xé nữa thì chỉ có thể ở trần.

Hoa Thiên Ngộ đang định vào nhà tìm băng gạc, lúc này nàng nghe thấy tiếng “xoẹt” một tiếng vải bị xé rách.

Nàng ngẩng đầu nhìn, trong tay Pháp Hiển đang cầm một dải vải trắng, ánh mắt lại chuyển sang vạt áo có phần lộn xộn của hắn, dải vải này là được xé ra từ lớp áo lót bên trong tăng y của hắn.

Pháp sư đưa một tay về phía nàng, nói: “Làm phiền thí chủ đưa tay cho ta.”

Hoa Thiên Ngộ nhíu mày, suy nghĩ vài giây rồi vẫn đưa tay qua.

Cánh tay trắng như tuyết, mịn màng thon thả của nàng cứ thế đặt ngang trước mắt Pháp Hiển, mấy vệt máu uốn lượn đang chảy dọc theo da, trên cổ tay là những chiếc chuông vàng phức tạp tầng tầng lớp lớp, máu đã nhuộm đỏ những chiếc chuông, vòng chuông vàng đó biến thành nửa vàng nửa đỏ.

Pháp Hiển hờ hững đỡ lấy cánh tay nàng, động tác nhẹ nhàng gỡ lớp lụa mỏng mà nàng đã buộc trước đó ra. Trên cẳng tay lộ ra một vết thương dài bằng một ngón tay, nhìn hình dạng là một vết đao, lưỡi đao sắc bén đã rạch qua da, da thịt hơi lật ra ngoài để lộ phần thịt hồng non bên trong, vết thương vẫn đang tuôn máu, chảy ra màu đỏ tươi chói mắt.

Hoa Thiên Ngộ ngước mắt, ánh mắt nàng dừng trên người Pháp Hiển, hắn hơi cúi mày, chăm chú nhìn vết thương trên tay nàng, giữa hàng mày thoáng hiện vài phần bi mẫn, nhuốm đượm Phật tính từ bi.

Nàng nhếch khóe miệng, một nụ cười lạnh nổi lên, theo thói quen muốn châm chọc hắn vài câu, nhất thời lại không biết nên nói gì cho phải.

Nàng chỉ có thể im lặng nhìn.

Pháp Hiển cầm tấm lụa mỏng lau sạch vết máu trên tay nàng, rồi lấy từ trong ngực ra một lọ thuốc trị thương, hắn mở nắp lọ thuốc, cẩn thận rắc bột thuốc lên vết thương của nàng.

Lập tức, một cảm giác đau nhói dâng lên từ vết thương, còn kèm theo cảm giác bỏng rát như bị lửa đốt.

Hoa Thiên Ngộ cắn răng chịu đựng cơn đau đột ngột tăng lên này, cánh tay không khỏi khẽ run lên.

Cánh tay trong lòng bàn tay khẽ run, có lẽ là cảm thấy đau.

Pháp Hiển dừng động tác, ngước mắt lên, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Hoa Thiên Ngộ, sắc mặt nàng hơi tái đi, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, một bộ dạng đang chịu đựng đau đớn.

Hắn nói bằng giọng bình thản: “Ráng chịu một chút.”

Sau đó hắn cúi đầu tiếp tục bôi thuốc, bột thuốc rơi lên vết thương, tốc độ chảy máu liền ngưng lại, rất nhanh máu đã được cầm.

Hoa Thiên Ngộ liếc hắn một cái, nói: “Hòa thượng, ngươi còn mang theo thuốc trị thương bên mình à?”

Động tác rắc thuốc của hắn không ngừng, hắn lẳng lặng nói: “Để phòng khi cần.”

Hoa Thiên Ngộ chỉ cười một tiếng: “Ngươi đúng là biết lo xa.”

Bôi thuốc cho nàng xong, Pháp Hiển lại dùng dải vải trắng xé từ tăng y của mình, cẩn thận băng bó vết thương cho nàng, hắn nói: “Vết thương không sâu, sau khi trở về bôi thêm chút thuốc, không bao lâu sẽ khỏi hẳn thôi.”

Dứt lời, động tác của hắn gọn gàng linh hoạt băng xong vết thương.

Nhìn nút thắt sống mà hắn đã buộc, đầu óc Hoa Thiên Ngộ chập mạch, mở miệng nói: “Có thể thắt cái nơ bướm được không?”

“…”

Pháp Hiển chỉ khựng lại một chút, sau đó lại gỡ dải vải trắng ra, thắt lại một chiếc nơ bướm ngay ngắn.

Lần này Hoa Thiên Ngộ đã hài lòng.

Pháp Hiển đứng sang một bên, nhìn thoáng qua thi thể đang nằm ngang trong sân, hắn chắp tay trước ngực, niệm một câu Phật hiệu.

Khi nhìn về phía Hoa Thiên Ngộ, đường nét trên khuôn mặt hắn căng cứng, có vẻ hơi lạnh lùng, hắn nói bằng giọng nhạt nhẽo vô cảm: “Thí chủ xử lý hậu sự thế nào?”

Ý hắn là, Hoa Thiên Ngộ đã giết nhiều người như vậy, nên xử lý những thi thể này như thế nào. Hắn tha cho nàng một lần, nhưng giết nhiều người như vậy trong Vương Thành, tất nhiên vương đình sẽ phái người điều tra việc này, nếu bị bắt được, cũng khó thoát khỏi cái chết.

Hoa Thiên Ngộ ngẩng mặt lên cười, nói một cách thản nhiên: “Chuyện này đơn giản thôi, một mồi lửa đốt là xong.”

Để tất cả máu tươi và tội ác, trong sự thiêu đốt của ngọn lửa địa ngục, toàn bộ hóa thành tro bụi.

Pháp Hiển nhìn nàng, khẽ nhíu mày, hắn cảm thấy vừa lạnh lòng vừa căm hận sự tàn nhẫn của nàng.

Cảm nhận được ánh mắt nhìn tới của hắn, Hoa Thiên Ngộ mỉm cười, đầy ác ý hỏi: “Pháp sư không cảm thấy đây là một ý kiến hay sao?”

Pháp Hiển không nói, nhưng ánh mắt lại càng lúc càng lạnh.

Thấy vậy, Hoa Thiên Ngộ cong môi, cũng không tiếp tục chọc vào dây thần kinh đang tức giận của hắn nữa.

Nàng đi đến bên cạnh thi thể, đưa tay nắm lấy cán ô, rút ô Thiên La đang cắm trên ngực gã ra. Sau một tiếng động chói tai của vật kim loại ma sát với xương cốt, mũi ô đã được rút ra hoàn toàn, và vị trí ngực của thi thể hiện ra một cái hố sâu đầy máu.

Pháp Hiển nghe tiếng, liếc mắt qua đây, hắn bỗng dưng ngẩn người, hắn không nhìn thấy trái tim của thi thể.

Cho dù trái tim bị đâm thủng, cũng nên có máu thịt vụn vỡ, nhưng hoàn toàn có thể thấy, cả lồng ngực trống rỗng.

Hắn dường như chợt nhận ra điều gì đó, ánh mắt chuyển sang chiếc ô của Hoa Thiên Ngộ, mặt ô bị bao phủ bởi một lớp máu tươi, gần như không nhìn thấy màu sắc ban đầu.

Hoa Thiên Ngộ bung ô ra, mặt ô vốn đen như mực và không có hoa văn hình vẽ, vì đã thấm đẫm máu tươi, lúc này hiện lên những đóa sen đỏ màu máu. Hoa sen đang chớm nở, trong nhụy hoa tỏa ra ánh sáng máu mờ ảo, đẹp một cách yêu tà.

Máu tươi bị mặt ô hấp thụ, ánh sáng đỏ cũng ngày càng rực rỡ, hoa sen nở bung ra, yêu dị và sống động, như thể đang nở thật sự vậy. Sen máu nở càng lúc càng nhiều, lan ra khắp ô Thiên La, mặt ô bị sen máu thay thế.

Đối với sự thay đổi yêu tà này, trong mắt Pháp Hiển hiện lên vẻ kinh ngạc, hắn nói: “Ô Thiên Ma La.”

Ngay sau đó, ánh mắt hắn lại nhìn về phía những đóa sen máu đang nở: “Vô Tâm Huyết Liên.”

Hắn nhìn về phía Hoa Thiên Ngộ, ánh mắt u ám khó dò.

Ô Thiên Ma La, theo lời đồn là thánh vật của Hồng Liên giáo ở Tây Vực, đây là một chiếc ô cơ quan, kết cấu cơ quan tinh xảo, ẩn chứa cơ quan ám thuật, biến hóa khôn lường, huyền diệu vô cùng, là một vũ khí giết người tuyệt đối.

Vô Tâm Huyết Liên chính là hình thái sau khi Vô Tâm Cổ trưởng thành. Vô Tâm Cổ là một loại cổ trùng cực kỳ đặc biệt, khác với cổ trùng thông thường ở chỗ, loại cổ này không ký sinh trong cơ thể người, mà sẽ ký sinh trên binh khí.

Vô Tâm Cổ trùng chuyên ăn tim người, đợi sau khi nuốt đủ tim người và máu thịt, nó sẽ nở thành sen máu. Về việc cụ thể dùng vào đâu thì tạm thời không rõ, nhưng nghĩ cũng biết không phải dùng vào việc chính đáng, dù sao cổ trùng dựa vào việc nuốt tim người và máu tươi, bản thân nó đã vô cùng quỷ dị rồi.

Pháp môn yêu tà như vậy, cũng chỉ có tà giáo ma đạo mới sử dụng, vậy Hoa Thiên Ngộ là người thế nào, cũng không cần nói cũng rõ.

Hoa Thiên Ngộ cầm cán ô, hất nhẹ lên trên, khi vành ô nở đầy sen máu khẽ nâng lên thì lộ ra một khuôn mặt thê diễm. Hồng liên phủ thân, sắc màu lộng lẫy, lúc này nàng không giống người phàm, mà càng giống như một diễm quỷ nơi núi rừng, yêu mị dưới đáy biển.

Nàng cười một cách yêu kiều, cố ý hạ thấp giọng, dùng chất giọng quyến rũ nói: “Pháp sư thật tinh mắt.”

“Có điều, cái tên ô Thiên Ma La nghe không hay, ta vẫn thích gọi nó là ô Thiên La hơn.”

Pháp Hiển nhìn nàng bằng ánh mắt trầm tĩnh, hỏi: “Ngươi là người phương nào?”

“Không phải ngươi đã đoán ra rồi sao?” Hoa Thiên Ngộ cười như không cười nói: “Cần gì phải hỏi ta nữa.”

Pháp Hiển khẽ lắc đầu, thở dài nói: “Quả nhiên ngươi là người của Hồng Liên giáo.”

Hoa Thiên Ngộ cười phá lên, nàng không giấu được vẻ đắc ý, nói: “Ngươi nói vậy là đánh giá thấp ta rồi, giáo chúng Hồng Liên chỉ là tín đồ của ta, ta là Thánh Nữ.”

Pháp Hiển liếc nhìn vẻ tự mãn lộ ra trên nét mặt nàng, hắn cảnh giác nói: “Tại sao lại nói với bần tăng những điều này?”

Những việc nàng vừa làm, không hề né tránh hắn, xem ra vốn dĩ mục đích đã không trong sáng rồi.

Lần này nàng lại dễ dàng tiết lộ thân phận của mình cho hắn, nhất định là nàng còn có mục đích khác nữa.

“Bởi vì ta đang bị Hồng Liên giáo truy sát mà!” Hoa Thiên Ngộ nói với vẻ hơi phiền não, nàng nở một nụ cười với Pháp Hiển.

“Cho nên, đến tìm một nơi ẩn náu. Ta đã giết nhiều người như vậy, ngày mai nước Quy Tư sẽ bị giáo đồ lật tung trời, ta không thể để bọn họ tìm thấy được.”

Khóe mắt Pháp Hiển khẽ giật, hắn có một dự cảm không lành.

Hoa Thiên Ngộ nhìn Pháp Hiển, vẻ quyến rũ trên mặt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một bộ dạng đáng thương, nàng làm bộ làm tịch cầu xin: “Pháp sư, ngươi cho ta ở nhờ mấy ngày được không?”

Pháp Hiển không nói, chỉ bình thản nhìn nàng.

Hoa Thiên Ngộ lại mặt dày nói: “Cái gọi là cứu người cứu đến cùng, tiễn Phật đưa đến Tây Thiên, nếu pháp sư thấy chết không cứu, ta chỉ có thể hương tan ngọc nát thôi.”

Nghe thấy sự uy hiếp ngầm trong giọng nói của nàng, Pháp Hiển chỉ cảm thấy trán mình âm ỉ đau, chẳng trách nàng dám ra tay tàn sát, hóa ra nàng đã sớm tìm cho mình một con đường lui rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương