Chuyển ngữ: Shy
-
Hoa Thiên Ngộ thấy Pháp Hiển vẫn không có phản ứng, nàng bước tới, đưa tay kéo tay áo hắn, lắc qua lắc lại hai cái, nàng nũng nịu nói: “Pháp sư, có được không!”
Pháp Hiển cúi mắt nhìn nàng, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu của nàng khiến người ta bất giác liên tưởng đến khuôn mặt đầy sát khí lúc nãy.
Cho đến bây giờ, vết máu trên mặt nàng vẫn chưa được lau sạch.
Sắc mặt hắn không đổi, lạnh nhạt hỏi: “Những người đó đang tìm thí chủ.”
Hoa Thiên Ngộ khẽ cụp mắt, cố ý nói: “Bọn họ không phải muốn tìm ta, mà là muốn giết ta.”
“Tại sao?”
Nàng u uất nói: “Bởi vì ta phản giáo rồi bỏ trốn.”
“Hồng Liên giáo làm điều phi pháp, không việc ác nào không làm, bị người người khinh bỉ. Ta thực sự không cam lòng chịu đựng hành vi tàn độc của bọn họ, cũng không muốn thấy thêm người vô tội chết thảm trong tay bọn họ nữa, cho nên đã trốn khỏi Hồng Liên giáo, từ đó bắt đầu làm lại cuộc đời.”
“Chỉ là giáo chủ không muốn để ta ra đi như vậy. Ta chỉ muốn cải tà quy chính, không muốn tiếp tục ở lại Hồng Liên giáo làm tay sai cho giặc. Thấy ta không biết hối cải, giáo chủ trong cơn tức giận đã phái người đến giết ta.”
Nàng nói một cách chính khí lẫm liệt, lời lẽ đanh thép, chỉ là ngoài việc Hồng Liên giáo hành xử tàn độc ra, không có một câu nào là thật.
Nguyên nhân nàng phản giáo cũng chỉ vì bản thân nàng, ví dụ như việc đến Trung Nguyên cướp đoạt Thần Linh Châu.
Pháp Hiển im lặng nhìn nàng, ánh mắt minh triết trong trẻo, tất cả những gì nàng nói trong mắt hắn đều là những lời dối trá xảo quyệt.
Hoa Thiên Ngộ bị nhìn thấu, nàng cũng không cảm thấy đỏ mặt xấu hổ.
Nàng buông tay áo Pháp Hiển ra, tâm thần khẽ động, trong mắt lóe lên một tia sáng tối, ngay sau đó bàn tay mềm mại hơi lạnh của nàng đặt lên mu bàn tay Pháp Hiển, mập mờ vuốt ve hai cái, rồi lại nắm chặt lấy.
Tay hắn khô ráo và ấm áp, xương tay rắn chắc hữu lực, khiến người ta không nhịn được muốn hấp thu thêm hơi ấm, vốn là vì tay nàng quá lạnh.
Pháp Hiển cúi mắt, nhìn hai bàn tay đang nắm vào nhau, hắn khẽ dùng sức rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay nàng.
Mặt hắn càng thêm căng cứng, giọng nói lạnh lùng: “Thí chủ xin hãy tự trọng.”
Thấy hắn cố chấp như vậy, sắc mặt Hoa Thiên Ngộ đột nhiên lạnh đi, nàng châm chọc nói: “Sao, pháp sư định khoanh tay đứng nhìn à? Đây cũng là lòng nhân từ mà pháp sư nói đến ư?”
Sắc mặt nàng trông thật lạnh lùng vô tình, đâu còn vẻ dịu dàng như nước lúc nãy.
Pháp Hiển nhất thời á khẩu, đây là lần đầu tiên hắn gặp một người thất thường như vậy.
Hắn im lặng một lúc, rồi đưa ra đề nghị: “Nếu thí chủ lo lắng bị người ta tìm thấy, có thể ra khỏi thành ngay trong đêm, bên ngoài trời cao đất rộng, bọn họ cũng không dễ tìm được.”
Hắn không có ý định nhận lấy phiền phức mang tên Hoa Thiên Ngộ này, nếu cho nàng sự che chở, e rằng sẽ có người vô tội mất mạng vì nàng.
Thân phận thật sự của nàng cũng đồng nghĩa với việc nếu đồng hành cùng nàng, sau này sẽ có vô số rắc rối. Bất luận xuất phát từ phương diện nào suy xét, hắn cũng không thể đồng ý giúp nàng che giấu.
Bây giờ hắn đã hiểu ra, tại sao ban ngày nàng lại rầm rộ xuất hiện ở quảng trường, mục đích của nàng là để dụ những sát thủ còn lại đang ẩn nấp ở nước Quy Tư ra. Sau khi nàng giết người, tất nhiên Vương Thành sẽ tăng cường cảnh giác, nếu nàng ẩn mình trong bóng tối, những sát thủ còn lại không biết nàng ở đâu, vì vậy không dám hành động thiếu suy nghĩ, nàng có thể đường hoàng ở lại Vương Thành, đợi sóng gió qua đi rồi lặng lẽ rời khỏi.
Pháp Hiển đoán gần như đúng hết, tại sao lại nói là gần như, bởi vì hắn vẫn đánh giá thấp sự tuyệt tình của Hoa Thiên Ngộ, cho nên đã bỏ sót điểm quan trọng nhất.
Nghe lời hắn nói, Hoa Thiên Ngộ kinh ngạc nhìn hắn, không nhịn được buột miệng một câu chửi thề: “Mẹ kiếp, lời lẽ tàn nhẫn như vậy mà ngươi cũng nói ra được à?”
“…”
Pháp Hiển bình tĩnh nhìn lại nàng.
Hoa Thiên Ngộ bắt đầu ràng buộc đạo đức: “Pháp sư nói phải hành thiện tích đức, phổ độ chúng sinh, nhưng tại sao không cứu ta? Miệng đầy nhân nghĩa đạo đức nhưng lại thấy chết không cứu, chẳng qua là giả từ bi.”
Pháp Hiển không hề lay động, giọng nói bình thản: “Thí chủ chưa gặp nạn.”
“Vậy cũng sắp rồi đó thây.” Hoa Thiên Ngộ căm hận nói: “Lẽ nào pháp sư nhẫn tâm nhìn ta bị người ta giết sao?”
Pháp Hiển liếc nhìn nàng một cái: “Bọn họ không phải là đối thủ của thí chủ.” Nàng có thể giết nhiều người như vậy, xem ra những sát thủ bên ngoài nàng đương nhiên cũng sẽ không sợ.
Hoa Thiên Ngộ cũng nói lời sắc bén với hắn: “Là phải hay không phải, làm sao pháp sư biết được?”
Pháp Hiển không trả lời nàng nữa, thậm chí hắn còn cảm thấy Hoa Thiên Ngộ đang nói chuyện ngang ngược.
Nhìn vẻ mặt tĩnh lặng như nước của Pháp Hiển, môi Hoa Thiên Ngộ từ từ cong lên một đường cong, nét yêu mị giữa mày và mắt theo nụ cười lan ra khắp khuôn mặt, một vẻ đẹp rực rỡ đến ăn mòn xương cốt.
Nàng bình tĩnh chăm chú nhìn Pháp Hiển, chậm rãi nói: “Pháp sư, ngươi sẽ giúp ta mà, đúng không?”
Chất giọng mê ly quyến rũ của nàng quanh quẩn bên tai, dường như có thể mê hoặc lòng người.
Giữa mày Pháp Hiển khẽ động, hắn ngước mắt nhìn nàng, vẻ mặt nàng quả quyết đến vậy, quả quyết đến mức khiến người ta sinh lòng chán ghét.
Cứu hay không cứu, đều sẽ có người chết.
Hoa Thiên Ngộ đang uy hiếp hắn.
Hắn đã đoán được tất cả những toan tính của nàng, nhưng vẫn bị nàng khống chế, bởi vì nàng không từ thủ đoạn, nàng giỏi nhất là nắm bắt điểm yếu của người khác, mà hắn thì lại cứ thế bó tay với nàng.
Hắn bắt đầu có chút dao động, rốt cuộc thì việc không giết nàng có phải là một lựa chọn đúng đắn hay không.
Suy nghĩ hồi lâu, Pháp Hiển lại một lần nữa thỏa hiệp.
“Bọn ta đang tạm trú ở chùa, nếu thí chủ đến đó e là không tiện.”
Giọng nói của hắn lộ ra một sự bất đắc dĩ, lời này cũng có nghĩa là hắn đã chịu nhượng bộ.
Hoa Thiên Ngộ vui mừng ra mặt, nàng nở một nụ cười rạng rỡ với Pháp Hiển, không để tâm nói: “Tự ta có cách.”
Pháp Hiển liếc nhìn nàng một cái, không bình luận gì về cách mà nàng nói.
Đạt được mục đích của mình rồi, tâm trạng của Hoa Thiên Ngộ rất tốt, nàng rất tận hưởng cảm giác bày mưu tính kế này.
Tiếp đó, nàng đưa mắt nhìn về phía mặt ô trong tay, sen máu trên ô Thiên La đang dần nhạt đi, màu sắc không còn tươi tắn như lúc nãy, không bao lâu nữa vết tích trên mặt ô sẽ biến mất, trở lại màu đen.
Đợi sen máu hoàn toàn thoát ly mặt ô, sinh trưởng ra ngoài, cũng có nghĩa là Vô Tâm Huyết Liên đã trưởng thành.
Đến lúc đó, dù có gặp Thác Bạt Đô Lăng, nàng cũng có cơ hội chiến thắng.
Nghĩ như vậy, môi nàng cong lên một đường cong, nụ cười lạnh lẽo nở ra bên môi, làm nền cho giọt máu trên mặt nàng, khiến nàng yêu mị đến có chút quỷ dị.
Ánh mắt Pháp Hiển lướt qua mặt nàng, lên tiếng nhắc nhở: “Thí chủ, lau mặt đi.”
“À!”
Hoa Thiên Ngộ không phản ứng kịp ý của hắn là gì, chỉ thuận tay dùng mu bàn tay quệt một cái lên má, quệt đi một vệt máu tươi.
Nàng nhìn vết máu trên mu bàn tay, nghĩ chắc là lúc giết người bị bắn lên rồi.
Nàng lại lau mấy cái, ngẩng đầu hỏi: “Còn không?”
Pháp Hiển gật đầu.
“Ở đâu?” Nàng lại lau mấy cái.
Pháp Hiển chỉ vào khóe mắt nàng, nơi đó có một giọt máu đỏ tươi như sắp nhỏ xuống, giống như một giọt huyết lệ.
Hoa Thiên Ngộ sợ dùng tay lau không sạch nên vén vạt váy lên, lau lên mặt, đợi khi cảm thấy ổn rồi, nàng lại hỏi: “Lần này sạch rồi chứ?”
Pháp Hiển không nhìn nàng, chỉ trầm giọng đáp một tiếng: “Ừm.”