Phạn Hành

Chương 43: Dâng hương

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Hoa Thiên Ngộ bước vào Phật đường, lập tức bị những cây cột, hương án và tượng Phật dát vàng lá làm cho hoa cả mắt, khắp nơi đều là ánh sáng lấp lánh chói lòa.

Trên tường là những bức bích họa vẽ Thích Ca Mâu Ni cùng chúng đệ tử, bút lực hùng hồn, đường nét rõ ràng, màu sắc vô cùng rực rỡ.

Trên tấm bồ đoàn trước tượng Phật có một vị tăng nhân trạc ngũ tuần đang ngồi kiết già*, bóng lưng gầy gò. Lão chắp tay trước ngực, đang tụng kinh, tiếng Phạn ngữ trang nghiêm mà du dương vang vọng khắp Phật đường.

(Kiết già: Tư thế ngồi thiền hoa sen trong Phật giáo.)

Bởi vì Phật đường thực sự quá mức chói lọi, nàng luôn có cảm giác cả người lão hòa thượng này đang phát sáng.

Hoa Thiên Ngộ nhíu mày, làm ra động tác khoa trương đưa tay dụi mắt liên tục. Pháp Hiển nhẹ nhàng liếc nhìn nàng một cái, ra hiệu cho nàng kiềm chế lại một chút.

Nàng khinh khỉnh bĩu môi với Pháp Hiển, nhưng cuối cùng vẫn thu lại thần sắc, đứng đắn ngay ngắn.

Pháp Hiển bước đến bên cạnh Ma Ha Da Già, chắp tay cung kính hành lễ nói: “Thủ tọa.”

Tiếng Phạn âm ngừng lại, Ma Ha Da Già mở mắt nhìn hắn, lộ một chút nụ cười trên môi, hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Quả thực có một chuyện, phải làm phiền thủ tọa xử lý.” Pháp Hiển nói xong, rồi nhìn về phía Hoa Thiên Ngộ đang đứng phía sau.

Ma Ha Da Già đứng dậy quay đầu nhìn lại. Lúc này Hoa Thiên Ngộ mới nhìn rõ dung mạo của lão, mũi cao mắt sâu, hai má gầy guộc, nhưng đôi mắt màu xám tro lại dị thường thanh minh. Sự sắc sảo và trí tuệ toát ra từ ánh mắt ấy dường như có thể nhìn thấu linh hồn con người, khiến người ta không có chỗ nào để che giấu.

Biết rõ lão hòa thượng này không dễ đối phó, trước khi lão xoay người, Hoa Thiên Ngộ đã điều chỉnh tốt cảm xúc, nhập tâm vào vai diễn.

Ma Ha Da Già thấy là một nữ tử có dung mạo tuyệt diễm, trên mặt xẹt qua một chút nghi hoặc nhạt nhòa. Đã do đích thân Pháp Hiển dẫn tới, vậy nữ tử này hẳn không phải đến để lễ Phật.

Hoa Thiên Ngộ khẽ nâng mắt, dung nhan thê lương, đôi mắt vốn dĩ mị hoặc động lòng người nay lại không có mảy may thần thái.

“Pháp sư.”

Giọng nói run rẩy của nàng chứa đựng sự bi thương không sao kể xiết.

“ŧıểυ nữ tử có một chuyện muốn cầu xin.”

Vừa nói, hốc mắt nàng từ từ đỏ lên, trong mắt nàng dâng lên một tầng sương mù, giọt lệ đọng nơi khóe mắt chực trào muốn rớt.

Hoa Thiên Ngộ nghẹn ngào vài tiếng, bắt đầu màn biểu diễn của mình.

Nàng viết văn bao nhiêu năm nay, bịa ra một câu chuyện máu chó chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao, thậm chí có thể bịa liên tục mười mấy câu chuyện mà không hề trùng lặp.

Nàng dùng giọng điệu oán hận, thê lương chậm rãi kể lể.

ŧıểυ nữ vốn là người Tiên Ti, mẹ là vũ cơ của nhạc phường. Sau khi hầu hạ khách nhân xong thì vô tình mang thai nàng, lại không biết phụ thân ruột là ai. Vì mẫu thân có tấm lòng từ bi, không nỡ phá thai tàn hại sinh mệnh, nên đã sinh nàng ra. Lúc chào đời, mẫu thân vì sinh khó mà qua đời, từ đó nàng không còn song thân, bơ vơ không nơi nương tựa, may nhờ chủ phường nhạc phường nuôi dưỡng khôn lớn.

Nàng từ nhỏ khổ luyện kỹ năng múa, trải qua mười hai năm, trở thành đệ nhất vũ nhạc của nhạc phường, nổi danh khắp trong ngoài Vương Thành.

Hơn một năm trước, nàng theo nhạc phường đến nước Quy Tư, nào ngờ giữa đường gặp phải cường đạo, bất hạnh rơi vào tay bọn chúng, chịu đủ mọi lăng nhục cùng các tỷ muội đồng hành. Nàng may mắn cùng chủ phường trốn thoát được. Nàng tạm thời ở lại Quy Tư, còn chủ phường tạm thời trở về nước Ôn Túc, chấn chỉnh lại nhạc phường.

Ở Quy Tư, nàng gặp được một gã đàn ông, gã đàn ông đó đối xử với nàng cực tốt, nên nàng đã đem lòng yêu thương gã. Chẳng qua mấy tháng sau nàng đã mang thai cốt nhục của gã. Đợi đến khi đứa trẻ sinh ra, nàng mới phát hiện thì ra gã đã sớm thành thân. Phu nhân của gã biết được sự tồn tại của nàng, sinh lòng ghen tuông nên đã mua chuộc sát thủ, tàn nhẫn sát hại con nàng. Lúc nàng ta chuẩn bị giết nàng, nàng may mắn gặp được Pháp Hiển, được hắn cứu mạng.

Hoa Thiên Ngộ kể lại quá khứ bi thương, chợt ôm lấy ngực, đôi mày liễu nhíu chặt, phảng phất như trong tim có hàng vạn nhát dao đang cắt xẻ. Hốc mắt nàng đỏ hoe, nước mắt đã giàn giụa: “Nếu không nhờ may mắn được pháp sư Pháp Hiển ra tay cứu giúp, giờ phút này ŧıểυ nữ đã trở thành vong hồn dưới lưỡi đao rồi.”

Tiếng khóc của nàng đứt quãng, sắc mặt trắng bệch, giống như nhớ lại một chuyện cực kỳ khủng khiếp, cả người đều đang run rẩy nhè nhẹ.

Pháp Hiển nhìn nàng không nói nên lời. Sự đau khổ và tuyệt vọng giữa thần sắc của nàng chân thực đến dị thường, thâm nhập vào tận tâm can, khiến người ta không khỏi cảm thấy nhói lòng.

Nếu không phải biết rõ lai lịch của nàng, cùng với những chuyện vốn dĩ là hư vô mờ mịt này, hắn e rằng cũng sẽ vì một phen khóc lóc kể lể này của nàng mà sinh lòng động dung.

Hoa Thiên Ngộ lại lơ đãng để lộ dải băng gạc trên cánh tay cho Ma Ha Da Già nhìn thấy, hành động này càng làm tăng thêm độ tin cậy trong lời nói của nàng.

“Một lần nữa ŧıểυ nữ tử đa tạ pháp sư đã cứu mạng.”

Hoa Thiên Ngộ thút thít khóc, đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn về phía Pháp Hiển, âm thầm nháy mắt ra hiệu cho hắn: Phối hợp với ta một chút đi.

Pháp Hiển rũ mắt nhìn nàng, vẫn bất động thanh sắc, ý truyền đạt trong ánh mắt là: Người xuất gia không nói dối.

Hoa Thiên Ngộ khựng lại một chút, tiếng khóc càng lớn hơn, nàng nức nở nói: “Pháp sư đã đau lòng đến mức không nói nên lời rồi.”

Pháp Hiển: “…”

Hoa Thiên Ngộ lại bắt đầu tự biên tự diễn rồi.

Sau một phen khóc lóc bi thương tột cùng, nàng cuối cùng cũng nói rõ mục đích của mình. Nàng ở nước Quy Tư đã không còn chỗ ở, muốn ở lại Phật tự hơn một tháng, đợi chủ phường đến đón nàng về nước Ôn Túc.

Nghe xong lời kể của nàng, ánh mắt Ma Ha Da Già nhìn nàng tràn đầy sự đồng tình và bi mẫn, trực tiếp đồng ý thỉnh cầu của nàng, còn tụng niệm một đoạn kinh văn để cầu phúc cho nàng.

Tuy nhiên, Phật tự là nơi tăng nhân tá túc, khách hành hương không thể vào ở. Ma Ha Da Già bèn an bài nàng ở tại thành cổ Tô Ba Thập phía nam ngôi chùa. Tòa thành nhỏ này vốn là phụ thuộc của Tước Ly đại tự, chuyên cung cấp chỗ ở cho khách đến lễ Phật.

Sau khi ra khỏi Phật đường, Hoa Thiên Ngộ quét sạch sự uất ức bi thương trên mặt, thay vào đó là nụ cười đắc ý, làm gì còn dáng vẻ khóc lóc đứt từng khúc ruột như vừa rồi. Nếu không phải đôi mắt nàng vẫn còn sưng đỏ, ai có thể ngờ nàng đã khóc ròng rã hơn một khắc đồng hồ.

Pháp Hiển bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra nàng không chỉ thủ đoạn tàn độc, mà còn là một kẻ lừa đảo dối trá liên thiên, trong miệng chẳng có mấy câu là lời thật.

Giải quyết xong một chuyện, Hoa Thiên Ngộ dùng giọng điệu nhẹ nhõm nói: “Chúng ta đến thành cổ Tô Ba Thập trước đi, hành trang của ta vẫn còn trên xe ngựa, ta phải mang đến chỗ ở.”

Pháp Hiển gật đầu, không có dị nghị.

Hai người từ hậu điện đi đến tiền điện, tăng nhân gặp trên đường đều sẽ hành lễ với Pháp Hiển, Pháp Hiển cũng vô cùng ôn hòa đáp lễ. Nụ cười nhạt như có như không trên môi hắn chưa từng biến mất.

Hòa thượng này ở Tây Vực lăn lộn đúng là như cá gặp nước.

Trong mắt Hoa Thiên Ngộ hiện lên một tia trào phúng quen thuộc. Pháp Hiển liếc nhìn nàng một cái, không bỏ sót cảm xúc xẹt qua trong mắt nàng.

Nụ cười trên môi hắn dần dần nhạt đi, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Hiện tại hắn đã biết Hoa Thiên Ngộ là người như thế nào, mà nàng cũng chẳng thèm che giấu nữa. Sự khách sáo ngoài mặt của nàng chẳng qua chỉ là một lớp ngụy trang dối trá.

Thực chất nàng không có bao nhiêu hảo cảm với bọn họ, thậm chí có chút chán ghét. Nếu không phải bị người ta truy sát, e rằng nàng sẽ không bao giờ dính dáng đến bọn họ nữa.

Hai người lặng lẽ bước đến tiền điện.

Hoa Thiên Ngộ thèm thuồng nhìn tiền Phật điện trang nghiêm uy vũ, mang theo chút kỳ vọng nói: “Đợi một chút đã, ta muốn vào trong xem thử.”

Nói xong nàng cũng mặc kệ Pháp Hiển, tự mình bước lên bậc thềm, đi vào Phật điện. Bên trong điện trang hoàng hoa lệ, điêu khắc tinh mỹ, bốn góc điện đốt hương chúc, trước án có hoa quả tươi dâng cúng, trong không khí thoang thoảng mùi nhang khói nồng đậm, trầm mặc.

Chính giữa Phật điện là một bức tượng Thích Ca Mâu Ni kim thân khổng lồ, pháp tướng trang nghiêm, mi mục từ bi, đang hơi rũ mắt xuống, tựa như đang từ trên chín tầng mây quan sát chúng sinh muôn loài dưới đài.

Hoa Thiên Ngộ ngước mắt nhìn thẳng vào bức tượng Phật này, bởi vì nàng không tin Phật, nên trong lòng chẳng có cảm giác gì.

Phật Tổ được phụng thờ như thần minh trong lòng ngàn vạn người, trong mắt nàng, chẳng qua cũng giống như gạch đá ven đường, vô dụng lại vướng víu.

Mặc dù trong lòng vô cùng khinh thường, nhưng trên mặt lại không mảy may để lộ. Tất cả sự trào phúng của nàng đều tiềm ẩn nơi đáy mắt sâu thẳm, trong làn thu thủy dập dờn sóng gợn ấy.

Lúc này, nàng nghe thấy một tiếng bước chân quen thuộc vang lên bên cạnh, là Pháp Hiển đã đi theo.

Hoa Thiên Ngộ quay đầu nhìn hắn. Hắn bình thản nhìn lại, đôi mắt trong trẻo xa xăm, trong ánh mắt chứa đựng vài phần thương xót đối với đại thiên thế giới, nhưng lại không hề cao cao tại thượng.

Khóe môi Hoa Thiên Ngộ nhếch lên một nụ cười nhạt đầy thú vị.

So với bức tượng kim thân bất động như núi kia, thì hòa thượng trước mắt này vẫn thú vị hơn nhiều.

Pháp Hiển lên tiếng hỏi: “Thí chủ, có muốn dâng một nén hương không?”

Ánh mắt Hoa Thiên Ngộ dời về phía lư hương, vài nén Phật hương cắm trong tro tàn đang cháy ra từng đoạn tro xám trắng, sương khói lượn lờ.

Thần sắc trào phúng bị đè nén nơi đáy mắt nàng gần như sắp không che giấu nổi nữa, nàng hờ hững nói: “Ta chỉ cầu mình, không cầu Phật.”

Chưa đến đường cùng, không tin thần Phật, nếu đến đường cùng, thần Phật cũng vô dụng, điều cầu xin trong lòng chẳng qua chỉ là một giấc mơ hão, mọi việc vẫn phải dựa vào chính mình.

Nghe nàng nói như vậy, Pháp Hiển đột nhiên nhớ tới một câu kinh văn từng đọc: Là tâm là Phật, là tâm tác Phật.

Tam giới duy tâm tạo, vạn pháp do tâm sinh*, tức tâm tức Phật, Phật không ngoại cầu, cầu tâm tức là cầu Phật. Tâm của hết thảy chúng sinh, thường tự tại hành, vì tâm mà bị sai khiến, vì tâm mà bị trói buộc.

(*Tam giới duy tâm tạo, vạn pháp do tâm sinh: Mọi cảnh giới, vạn vật đều do tâm thức con người tạo ra.)

Nhiều người trên thế gian không biết rằng vị Phật mà họ bái lạy thực chất là đang bái lạy chính cái tâm của mình. Cái gọi là tâm thành tắc linh, cũng là đang nói đến việc kiên định tín niệm của bản thân, tâm nguyện mong cầu ắt sẽ đạt thành.

Hắn cũng hiểu rõ, Hoa Thiên Ngộ nói như vậy, không phải là nàng hiểu được đạo lý này, nàng chỉ là không quan tâm, không tin Phật, nàng chỉ tin tưởng chính mình.

Tin vào chính mình thì không thể lìa niệm, lìa mọi huyễn tướng, đây há chẳng phải là một loại chấp mê sao.

Pháp Hiển rũ mắt, không nói thêm gì nữa.

Hoa Thiên Ngộ nhìn những khách hành hương đang quỳ lạy dâng hương trước Phật, hai tay chắp trước ngực, nhắm nghiền hai mắt chân thành cầu nguyện, trong mắt nàng dâng lên một tia hứng thú.

Nàng vươn tay về phía Pháp Hiển, đột nhiên nói: “Đưa Phật hương cho ta.”

Pháp Hiển ngẩn ra một chút, nghi hoặc nhìn nàng, nói: “Không phải thí chủ đã nói là không cầu Phật sao?”

“Ta không cầu Phật, thì có liên quan gì đến việc ta dâng hương?” Hoa Thiên Ngộ nói một cách hợp tình hợp lý.

Nàng lại vươn tay về phía trước một chút, thúc giục nói: “Mau đưa Phật hương cho ta, ta còn chưa từng dâng hương bao giờ, để ta trải nghiệm một chút.”

Nghe ra sự nóng lòng muốn thử trong ngữ khí của nàng, Pháp Hiển nhất thời cạn lời.

Hắn xoay người đi đến chỗ tăng nhân phát Phật hương, xin ba nén hương, sau đó đưa cho Hoa Thiên Ngộ.

Hoa Thiên Ngộ châm lửa, ngọn lửa bùng lên, nàng đang định dùng miệng thổi tắt, Pháp Hiển lại theo bản năng đưa tay chắn trước môi nàng. Hơi thở kia thổi vào trong lòng bàn tay Pháp Hiển.

Hoa Thiên Ngộ sửng sốt một chút, rũ mắt nhìn bàn tay trước mặt, rồi nàng nhìn về phía Pháp Hiển với ánh mắt chất vấn. Lúc này người sau mới ý thức được hành động này không ổn, lập tức bỏ tay xuống.

Hắn nắm chặt lòng bàn tay, ánh mắt nhìn về phía nén Phật hương đang cháy, giải thích nói: “Phù thiêu hương, bất đắc dĩ khẩu giảo hương, linh cấm chí trọng.”

Biết Hoa Thiên Ngộ có thể nghe không hiểu, hắn lại dùng ngôn từ dễ hiểu nói: “Khi dâng hương không được dùng miệng thổi hương, trọc khí trong miệng sẽ bất kính với thần minh, đây là đại kỵ.”

Hoa Thiên Ngộ ghét bỏ nói: “Dâng một nén hương mà cũng phiền phức như vậy.”

Nàng đi đến trước lư hương, đang chuẩn bị cắm hương vào.

Pháp Hiển lại dặn dò: “Thí chủ tốt nhất nên dùng tay trái dâng hương, ba nén hương lần lượt cắm vào lư hương, khoảng cách không được vượt quá một tấc, để biểu thị ‘một tấc’ thành tâm.”

Hoa Thiên Ngộ hoàn toàn cạn lời, nàng nghiêng đầu trừng mắt nhìn Pháp Hiển một cái, nói: “Ngươi có thấy phiền hay không hả! Hay là để ngươi dâng hương này luôn đi.”

Pháp Hiển bị nàng chặn họng đến mức không nói nên lời, hắn hơi mím môi, không nói thêm nữa.

Không có hắn ở bên cạnh quấy rầy, Hoa Thiên Ngộ cuối cùng cũng được thanh tĩnh. Nàng cắm Phật hương vào lư hương, hai tay chắp lại ước một tâm nguyện, cũng không hề quỳ lạy dập đầu.

Đây cũng là một hành vi bất kính, nhưng nàng vốn dĩ không ôm bất kỳ kỳ vọng nào, tự nhiên chẳng quan tâm có tôn kính hay không, nàng cảm thấy vui là được.

Trong Phật điện hương khói nghi ngút, mùi nhang khói quá nồng đậm, ở lâu một chút đã xộc đến mức khiến nàng ngộp thở, nàng dâng hương xong rồi đi ra khỏi Phật điện.

Nàng hít một hơi thật sâu không khí trong lành bên ngoài, nhưng trong gió nhẹ lại có một làn hương đàn hương thoang thoảng bay tới.

Là Pháp Hiển đang đứng bên cạnh nàng. Mùi đàn hương trên người hắn so với lúc ở sa mạc còn nồng đậm hơn nhiều, hơi tiến lại gần một chút là có thể ngửi thấy.

Cũng phải, hắn ngày ngày ngâm mình trong Phật tự nồng nặc mùi đàn hương, giống như thịt ướp muối vậy, đã sớm ngấm vị rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương