Phạn Hành

Chương 44: Tâm pháp

Trước Sau

break

(*Tâm pháp: Giáo lý cốt lõi của Phật giáo, cho rằng mọi hiện tượng đều do tâm tạo ra.)

Chuyển ngữ: Shy

-

Hai người bước xuống bậc thềm, trên đường gặp một đôi phu thê trẻ tuổi. Nhìn tướng mạo là người Quy Tư, người phụ nữ còn bế một đứa trẻ trong ngực, hướng họ đi tới chính là Phật điện.

Hai người nhìn thấy Pháp Hiển thì tiến lên đón, người đàn ông chắp tay hành lễ với Pháp Hiển: “Chào pháp sư.”

Xem ra hắn ta hẳn là người quen biết Pháp Hiển, nếu không hắn ta cũng sẽ không đến trước mặt một tăng nhân Trung Nguyên để bắt chuyện. Khả năng lớn nhất là Pháp Hiển đã giành chiến thắng trong Đại hội Luận pháp, cho nên danh tiếng vang xa, tự nhiên có rất nhiều người biết đến.

Trên mặt Pháp Hiển là nụ cười ấm áp như gió xuân, hắn đáp lễ, nói: “Thí chủ.”

Trên mặt người đàn ông lộ ra một nụ cười, hơi chút ngượng ngùng, hắn ta chần chừ nói: “Pháp sư, ta có một yêu cầu quá đáng.”

“Thí chủ cứ nói.”

Người đàn ông ngượng ngùng nói: “Có thể thỉnh pháp sư ban cho ŧıểυ tử một cái tên được không?”

Pháp Hiển cười ôn hòa nói: “Tất nhiên là được.”

Người đàn ông rất vui mừng dẫn thê tử đến trước mặt Pháp Hiển, để hắn nhìn đứa trẻ trong ngực người phụ nữ.

Đứa trẻ có vẻ như vừa tròn một tuổi, đôi mắt màu nâu mở to tròn xoe, ánh mắt thuần khiết không tì vết, tò mò nhìn Pháp Hiển.

Thần sắc của Pháp Hiển càng thêm nhu hòa, hắn xoa đầu đứa trẻ này, hơi trầm ngâm rồi nói: “Vậy đặt tên cho nó là Bát Nhã*.”

(*nghĩa khác là Bàn Nhược.)

Hai phu thê đồng loạt nhìn về phía Pháp Hiển, ý muốn được giải thích sự khó hiểu.

Pháp Hiển mỉm cười nói: “Bát Nhã, ý nghĩa là trí tuệ, không phải trí tuệ bình thường, mà là đại trí tuệ vô thượng, không phải phàm tục có thể sánh được.”

Đây quả là một cái tên có ngụ ý cực tốt, trên mặt hai phu thê đều không giấu được sự kích động, họ cảm kích liên tục nói lời cảm tạ Pháp Hiển: “Đa tạ pháp sư, đa tạ pháp sư.”

Pháp Hiển chắp tay trước ngực, nụ cười trên môi là sự ôn hòa bình dị gần gũi: “Thí chủ không cần khách sáo.”

Đôi phu thê ôm đứa trẻ vui vẻ rời đi.

Hoa Thiên Ngộ đứng một bên, thấy nụ cười trên môi Pháp Hiển vẫn chưa nhạt đi, nàng khẽ cười khẩy một tiếng khó mà phát giác.

Ngược lại, nàng lại trêu chọc nói: “Pháp sư văn chương lai láng, cũng đặt cho ta một cái tên Trung Nguyên đi.”

Pháp Hiển xoay người nhìn nàng, bình thản nói: “Hoa Đàm thí chủ, danh xưng của nàng vốn đã có ngụ ý rất tốt, không cần phải đặt lại.”

Nghe hắn nói vậy, trên mặt Hoa Thiên Ngộ xẹt qua một tia kinh ngạc, nàng nói: “Sao ngươi biết tên ta?”

Thực ra, cái tên nàng nói với Mục Hãn cũng không hoàn toàn là giả, tên thật của nguyên chủ vốn gọi là Luật Ưu Hoa Đàm.

“Từng nghe người ta nói.”

Thần sắc Hoa Thiên Ngộ khẽ động, giả vờ kinh ngạc nói: “Ây da, hình như ta quên nói tên mình cho pháp sư biết rồi.”

Pháp Hiển ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự không tin tưởng. Cái gì mà quên mất, chẳng qua chỉ là không muốn nói cho hắn biết mà thôi.

Hoa Thiên Ngộ nhìn thấy cảm xúc trong mắt hắn, nàng không bận tâm khẽ cười một tiếng, chậm rãi nói: “Ta tên là Luật Ưu Hoa Đàm.”

Nàng nhướng mày, kiêu ngạo hỏi: “Dễ nghe chứ.”

Pháp Hiển lặng thinh không nói, cất bước tiếp tục đi về phía trước.

“Ngươi còn chưa trả lời ta mà!” Hoa Thiên Ngộ hướng về phía bóng lưng hắn hét lên.

Một lúc sau, giọng nói của hắn bay tới: “Rất có ý nhị Phật tính.”

Hoa Thiên Ngộ bĩu môi, không mấy hài lòng nói: “Ta cứ coi như ngươi đang khen ta vậy.”

Nàng hơi híp mắt, nhìn bóng lưng thanh lãng của Pháp Hiển. Tăng y màu bạch nguyệt dập dờn trong gió, toát lên vẻ phiêu dật xuất trần không sao tả xiết.

Hoa Thiên Ngộ đột nhiên lên tiếng gọi: “Pháp Hiển.”

Trước đây nàng chưa từng gọi thẳng pháp hiệu của Pháp Hiển, sau khi gọi tên, lại có một cảm giác xa lạ.

Pháp Hiển đi phía trước hơi khựng lại, rồi dừng bước, xoay người nhìn nàng.

Ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi Hoa Thiên Ngộ nhếch lên một nụ cười, nàng bước đến bên cạnh Pháp Hiển, hỏi: “Pháp hiệu của ngươi có hàm ý gì?”

Pháp Hiển rũ mắt nhìn nàng, trong mắt nàng tràn đầy sự tò mò.

Hắn lên tiếng giải hoặc cho Hoa Thiên Ngộ: “‘Pháp’, Phật giáo phiếm chỉ hết thảy sự vật, hết thảy đạo lý và cảnh giới. ‘Hiển’ tức là hiển thị chân nghĩa, ý là quan sát biết hết thảy các pháp, hiển thị chân nghĩa của nó.”

Hoa Thiên Ngộ chỉ nhìn hắn chằm chằm, không nói một lời.

Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra, dưới thần tình trấn định của nàng là sự ngơ ngác và mờ mịt.

Đáy mắt Pháp Hiển xẹt qua một chút ý cười, hắn khẽ mím môi, giải thích nói: “Đạo là tướng vô khởi, cũng có tướng bất diệt, chư pháp vốn là vô, sở giác như huyễn, lục xúc sở sinh, đều như hư huyễn không thật, nghĩa là biết bản chất của hết thảy pháp đều là không huyễn, cần biết nếu lấy vọng tưởng chấp trước, thì không thể chứng đắc…”

Hoa Thiên Ngộ quả thực muốn phát điên, nghe mà đau hết cả đầu.

Nàng ngắt lời Pháp Hiển, không chút khách khí phán xét: “Nói cho cùng chẳng phải là các pháp đều không, vạn vật đều không sao?”

Trong mắt Pháp Hiển là nụ cười tán thưởng, hắn nói: “Thí chủ quả nhiên thông tuệ tột bậc, nên biết tất cả vạn pháp, đều ở trong tâm mình, từ tâm mình, chợt thấy chân như bản tính.”

Hoa Thiên Ngộ hoàn toàn không tin vào những lời khen sáo rỗng này, nàng nghi ngờ nói: “Sao ta nghe, cảm giác như ngươi đang mỉa mai ta ấy?”

Pháp Hiển mỉm cười nói: “Bần tăng không có ý đó.”

Ta tin ngươi mới là lạ đó!

Hoa Thiên Ngộ trợn trắng mắt, vô cùng ghét bỏ nói: “Các ngươi tu Phật, ta thấy cuối cùng là tu ra một sự cô liêu.”

Đối với Phật giáo mà nói, hết thảy thiện, bất thiện pháp, tâm là căn bản.

Tâm đố kỵ, tâm ác, tâm tham, tâm si v. v… Những si ngu tham niệm này, vốn dĩ là hư vô mờ mịt, muốn thành Phật, thì phải đoạn tuyệt những chấp niệm này.

Nàng không khỏi nghi hoặc, như vậy thật sự có thể tu thành Phật sao? Nhà Phật chú trọng ly hết thảy dục, là có thể Niết Bàn tịch tĩnh, nhưng chấp niệm muốn tu thành Phật, chẳng phải cũng chính là một loại tham dục sao?

Tâm có chấp niệm sao có thể thành Phật, nhưng không có chấp niệm tu Phật, lại cũng không thành Phật, cuối cùng chẳng phải đều là hoa trong gương, trăng dưới nước, một giấc mộng không.

“Ngũ uẩn giai không*, tu Phật vốn dĩ chính là tu tâm.” Pháp Hiển thản nhiên nói, đôi mắt đen nhánh của hắn trong sáng đến mức có thể nhìn thấu hết thảy thế gian.

(*Ngũ uẩn giai không: Năm uẩn: Sắc, thọ, tưởng, hành, thức. Tạo nên con người đều là hư vô.)

“Pháp đệ nhất thế gian gọi là tâm pháp tối thượng, không gì sánh bằng, ấy là các pháp thế gian đều do tâm sinh. Tâm pháp có thể soi rọi tất cả các pháp thế gian. Tâm như gương sáng, soi thấy vạn tượng thế gian, vạn tượng đều do tâm sinh…”

Hoa Thiên Ngộ chợt thấy đau đầu, thực sự không muốn nghe hắn lải nhải nói Phật lý nữa, nàng xoay người đi thẳng về phía trước.

Thấy nàng đi dứt khoát, giọng nói của Pháp Hiển lập tức dừng lại, hắn thở dài một tiếng, rồi lại bước theo.

Đợi đến khi sắp bước ra khỏi cổng chùa, Hoa Thiên Ngộ đột nhiên nhớ tới một chuyện, nàng quay đầu nhìn Pháp Hiển nói: “Pháp Hiển.”

Đối với việc Hoa Thiên Ngộ gọi thẳng pháp hiệu của hắn, cái hành vi không hiểu lễ số này, giữa thần sắc Pháp Hiển không hề có bất kỳ vẻ giận dữ nào.

Nhà Phật khoan dung từ bi, hắn tự nhiên sẽ không vì sự vô lễ của người khác mà sinh lòng không vui, huống hồ xưng hô như thế nào vốn dĩ chỉ là một hư danh, không cần bận tâm.

Pháp Hiển nhìn nàng cất tiếng hỏi: “Thí chủ có chuyện gì?”

Hoa Thiên Ngộ gật đầu, nhớ lại ký ức mơ hồ của mình, nói: “Ta cũng quen một hòa thượng, pháp hiệu rất giống của ngươi.”

Pháp Hiển dường như rất hứng thú, lập tức hỏi: “Là gì?”

“Pháp Hải.” Hoa Thiên Ngộ gằn từng chữ một.

(Pháp Hải là nhân vật cao tăng đắc đạo, nổi tiếng nhất với vai trò pháp sư trừ yêu trong truyền thuyết dân gian Trung Quốc “Bạch Xà Truyện”.)

Sau khi nói xong, nàng không hiểu sao lại có chút muốn cười, suy cho cùng Pháp Hải trong phim truyền hình cũng chẳng phải nhân vật quang minh chính đại gì.

“Pháp hải vô biên, quay đầu là bờ.” Pháp Hiển khẽ niệm ra một câu Phật kệ, ngay sau đó, hắn lại hạ định luận: “Quả nhiên huyền diệu, người lấy pháp hiệu này, tất nhiên là một vị đắc đạo cao tăng.”

Hoa Thiên Ngộ chậc một tiếng, nhớ tới những việc làm của Pháp Hải, nàng khó mà diễn tả nói: “Đắc đạo hay không ta không biết, nhưng lạnh lùng vô tình thì là thật.”

Pháp Hiển nghi hoặc hỏi: “Vì sao lại nói như vậy?”

Hoa Thiên Ngộ liếc hắn một cái, trong lòng bắt đầu thấy khó xử.

Ờ…

Nàng nên giải thích với Pháp Hiển thế nào đây, nói Pháp Hải chia rẽ Bạch Tố Trinh và Hứa Tiên? Hay là không rõ ràng với ŧıểυ Thanh?

Hoa Thiên Ngộ khẽ gật đầu, nói một cách cao thâm khó đoán: “Phật viết không thể nói.”

Biết nàng không muốn nói, Pháp Hiển chỉ đành đè nén nghi hoặc trong lòng không hỏi nữa.

Hoa Thiên Ngộ bước ra khỏi Tước Ly đại tự, lấy lại hành trang của mình. Thành cổ Tô Ba Thập cũng không xa, đi chưa tới một khắc là đến.

Pháp Hiển dẫn nàng đến con phố thứ hai ở Tây nhai, gian phòng thứ năm, mở cửa gỗ bước vào, đập vào mắt là một ŧıểυ viện có ba gian phòng.

Trong viện còn trồng hai cây nhót lá hẹp, cành lá xum xuê vươn ra khỏi đầu tường, những cành điểm xuyết hoa trắng khẽ đung đưa trong gió, ánh nắng đổ xuống, bóng cây lốm đốm.

Trên mặt đất giống như tuyết rơi, rụng lả tả một tầng hoa nhót trắng muốt.

Pháp Hiển giao chìa khóa cho nàng: “Những ngày tới thí chủ sẽ ở tại đây.”

“Không thành vấn đề.”

Hoa Thiên Ngộ nhận lấy chìa khóa rồi mở một trong những gian nhà, đây là phòng ngủ để nghỉ ngơi, hai gian còn lại lần lượt là nhà bếp và nhà xí.

Nàng đặt chiếc rương lớn vào trong phòng ngủ, lại quan sát cách bài trí một chút. Vật dụng hàng ngày đầy đủ, vô cùng giản lược, nơi này là phòng khách, tự nhiên sẽ không quá cầu kỳ, có thể ở được là tốt rồi.

Ngón tay Hoa Thiên Ngộ chậm rãi lướt qua mặt bàn, trên đầu ngón tay dính một lớp bụi, nơi này đã một thời gian không có người ở.

“Pháp sư, nơi này không được sạch sẽ cho lắm.”

Pháp Hiển nhìn nàng không nói lời nào.

Hoa Thiên Ngộ như có điều ám chỉ nói: “Cần có người dọn dẹp một chút.”

Mí mắt Pháp Hiển khẽ giật, dự cảm chẳng lành lại ập đến.

Hoa Thiên Ngộ cười với hắn, không chút gánh nặng nói: “Pháp sư, làm phiền pháp sư rồi.”

Pháp Hiển: “…”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương