Chuyển ngữ: Shy
-
Bầu trời dần dần biến đổi, mặt trời lên cao, ánh nắng từ trong tầng mây lọt xuống dưới, tia sáng trắng như tuyết xuyên qua kẽ lá chói lóa trên mắt.
Hàng mi Hoa Thiên Ngộ khẽ run, từ từ mở mắt, tầm nhìn thoáng chốc mơ hồ rồi nhanh chóng trở nên rõ ràng.
Nàng ngủ một giấc thẳng đến giữa trưa.
Ngay sau đó, nàng ngước nhìn về phía thiên điện, mọi người đều đã rời đi, xem ra buổi giảng kinh đã kết thúc rồi. Nàng ngồi dậy vươn vai một cái, chuẩn bị xuống cây đi tìm Pháp Hiển.
Nào ngờ nàng lại nhìn thấy Pháp Hiển đang ngồi trên ghế đá dưới gốc cây xem kinh thư.
Hoa Thiên Ngộ chống cằm, rũ mắt nhìn Pháp Hiển dưới tàng cây, chăm chú nhìn cái đầu trọc lóc bóng loáng của hắn vài lần, khóe môi nhếch lên một nụ cười không có ý tốt.
Nàng thuận tay ngắt một chiếc lá, ném về phía Pháp Hiển. Chiếc lá chao liệng rơi xuống mặt đất bên chân hắn. Nàng lại ngắt thêm một chiếc ném xuống, vẫn không trúng đích.
Hoa Thiên Ngộ giận dỗi, ngắt một nắm lá lớn, ném ào xuống, lá cây rơi lả tả phủ đầy đầu đầy mặt Pháp Hiển.
“Ha ha ha ha.”
Nhìn hắn khắp người toàn là lá cây, Hoa Thiên Ngộ lập tức bật cười thành tiếng.
Cả người Pháp Hiển cứng đờ, hắn buông kinh thư xuống, phủi lá cây trên người, ngẩng đầu nhìn lên. Hoa Thiên Ngộ đang cười lớn chẳng màng hình tượng, cành cây cũng bị nàng làm rung lên bần bật.
Trong mắt Pháp Hiển thoáng qua một tia bất lực, hắn ngẩng đầu nói với Hoa Thiên Ngộ: “Thí chủ đến tìm bần tăng sao?”
Khuôn mặt nàng nửa che sau tán lá, bóng nắng loang lổ khiến dung nhan không rõ ràng, tựa như một đóa hoa yêu tu luyện ngàn năm trong thân cây nay vừa hóa thành người.
Hoa Thiên Ngộ ngừng cười, gạt cành cây chắn trước mặt, nhìn hắn nói: “Đúng vậy!”
Nàng từ trên cây Sa La nhảy xuống, đáp ngay bên cạnh Pháp Hiển.
Hoa Thiên Ngộ đi thẳng vào vấn đề, nói rõ ý định của mình: “Pháp sư, ngươi dạy ta tiếng Phạn đi.”
Nàng muốn học tiếng Phạn không phải vì đột nhiên nảy sinh hứng thú với Phật giáo, mà là sáng sớm nay khi vừa tỉnh giấc nghe thấy tiếng hòa thượng tụng kinh, nàng mới chợt nhận ra một điều: Nếu Phù Đồ kinh là kinh thư, chắc chắn được viết bằng tiếng Phạn.
Nàng không thông thạo văn Phạn, ngay cả tên sách cũng không đọc hiểu, thì làm sao đi tìm Phù Đồ Kinh được.
Cho nên, nàng bắt buộc phải học tiếng Phạn.
Nhất thời nàng cảm thấy đau đầu, tiếng Phạn nhìn qua đã thấy khó rồi, chắc chắn là không dễ học.
Trong ánh mắt Pháp Hiển thoáng hiện một nét truy xét sâu xa. Rõ ràng hắn cũng hiểu rằng Hoa Thiên Ngộ sẽ chẳng vô cớ mà muốn học tiếng Phạn.
Thấy Pháp Hiển không trả lời, Hoa Thiên Ngộ khẽ nheo mắt, giọng điệu không vui nói: “Pháp sư không muốn?”
Đôi khi, thật khiến người ta không biết nên đánh giá Hoa Thiên Ngộ thế nào. Sau khi trêu chọc người khác xong, nàng lại có thể thản nhiên đưa ra yêu cầu, hành vi này quả thực quá mức vô sỉ.
Thế nhưng nàng lại chẳng cảm thấy xấu hổ một chút nào.
Pháp Hiển tự nhiên sẽ không chấp nhặt với nàng, hắn nhàn nhạt nói: “Thí chủ muốn học đương nhiên là được.”
Hoa Thiên Ngộ nở một nụ cười rạng rỡ, phát cho hắn một tấm thẻ người tốt: “Ngươi thật là một người tốt.”
Câu này rõ ràng là khen ngợi, nhưng hắn lại nghe ra một tia châm chọc trong đó. Nàng luôn có thể biến những lời tán thưởng thành một loại giọng điệu ẩn chứa sự mỉa mai.
Pháp Hiển nhìn nàng cực nhạt, nói: “Thí chủ muốn bắt đầu học khi nào?”
“Chọn ngày không bằng gặp ngày, cứ hôm nay đi.”
“Cũng được, bần tăng sẽ đến tìm thí chủ sau buổi tụng kinh tối hàng ngày.”
“Không thành vấn đề.” Hoa Thiên Ngộ tùy ý đáp ứng, không có ý kiến gì.
Trong lòng nàng cũng hiểu rõ, Pháp Hiển không để nàng đến Phật tự học là lo lắng nàng gây ảnh hưởng không tốt đến các tăng nhân trong chùa. Dù sao không phải tất cả tăng nhân đều có định lực kiên định.
Về điểm dung mạo có thể mê hoặc lòng người của mình, nàng cực kỳ tự tin.
Hoa Thiên Ngộ ngẩng đầu nhìn hướng mặt trời, phán đoán giờ phút này là giờ Mùi, nàng đột nhiên mở miệng hỏi: “Cơm chay trong Vương tự có ngon không?”
Pháp Hiển kỳ quái nhìn nàng một cái, khẽ gật đầu nói: “Cũng được.”
Hoa Thiên Ngộ vui vẻ ra mặt, hân hoan nói: “Ta cũng muốn đi ăn.”
Dứt lời, nàng chọn một hướng đi thẳng về phía trước.
Pháp Hiển gọi Hoa Thiên Ngộ lại, chỉ một hướng khác nói: “Thí chủ đi bên này.”
Thấy Hoa Thiên Ngộ nhìn sang, hắn lại giải thích: “Thực đường nhỏ bên cạnh thiên điện là dành cho khách hành hương.”
“Được rồi.”
Hoa Thiên Ngộ đi theo bên cạnh hắn, để hắn dẫn đường đến thực đường.
Hai người đi vào đình viện Vương tự, băng qua giữa các hành lang cột đá. Trên vách hành lang đâu đâu cũng thấy những bức bích họa vẽ các câu chuyện Phật kinh, thiên nữ cưỡi mây lành cúi người rải hoa, những hàng cây báu, các đài lầu quán, đường nét lưu loát tròn trịa, bút phong trầm mật mà phiêu dật, chỉ vài nét bút đã truyền tải trọn vẹn cảm giác về da thịt của nhân vật.
Dù lấy trình độ hội họa chỉ biết vẽ người que của Hoa Thiên Ngộ ra thưởng thức, nàng cũng cảm thấy tay nghề của người vẽ bích họa này vô cùng xuất chúng.
Nàng ngắm nhìn bức Thiên nữ tán hoa trên vách, một vị tiên nữ tuyệt sắc, tay cầm một đóa sen, cuống sen vươn ra một nụ hoa, vừa khéo tôn lên mái tóc đen nhánh, khuôn mặt kiều diễm của nàng ấy.
Nàng nhìn tiên nữ, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, bèn quay đầu nhìn về phía Pháp Hiển, mở miệng hỏi: “Pháp sư, hỏi ngươi một chuyện.”
Pháp Hiển rũ mắt đối diện với ánh nhìn vi diệu của Hoa Thiên Ngộ, thần sắc hắn thản nhiên nói: “Thí chủ cứ nói.”
“Chẳng phải người xuất gia các ngươi không phải giới ca múa sao? Sao ngươi còn tham gia lễ Khất Hàn, lại còn xem hứng thú đến thế?”
Ánh mắt trêu chọc nồng đậm của Hoa Thiên Ngộ đánh giá Pháp Hiển từ trên xuống dưới, khóe môi nở nụ cười trêu tức.
Pháp sư, ngươi nhìn phụ nữ nhảy múa, sư tôn và các sư điệt của ngươi có biết không?
Pháp Hiển không cần nghĩ cũng biết trong lòng Hoa Thiên Ngộ đang nghĩ gì, chẳng qua là nói hắn thân là người xuất gia mà còn nhìn phụ nữ, đây là lục căn không tịnh, thất tình chưa dứt.
Hắn thầm thở dài trong lòng, thành thật nói: “Bần tăng vốn không định tham gia, nhưng vương Quy Tư năm lần bảy lượt yêu cầu, nói là nhập gia tùy tục, thể hội sự náo nhiệt của lễ Khất Hàn, bần tăng cũng không tiện gạt thể diện của vương Quy Tư.”
Lời giải thích này Hoa Thiên Ngộ cũng có thể hiểu, dù sao lệnh vua khó trái, vương Quy Tư đã yêu cầu ba bốn lần rồi, nếu còn từ chối mãi thì chẳng phải là không nể mặt sao.
Hơn nữa Pháp Hiển lại là người ngoại vực, đến Tây Vực thỉnh kinh, nếu đắc tội với vương, hành trình của hắn cũng sẽ chẳng thuận lợi bao nhiêu.
Hoa Thiên Ngộ tò mò hỏi: “Vậy cái này có tính là phá giới không?”
Pháp Hiển chỉ trả lời ngắn gọn một chữ: “Tính.”
Hoa Thiên Ngộ khẽ cười, thần sắc đầy vẻ thú vị.
Vương Quy Tư yêu cầu hắn đi lễ Khất Hàn xem ca múa, cái này coi như bị ép buộc phạm giới, vậy mà hắn cũng không tìm cớ thoái thác.
“Có trừng phạt gì không?”
Pháp Hiển khẽ rũ mắt, bình tĩnh nói: “Diện bích ba ngày, chép phạt Phật kinh trăm lần, bần tăng đã tự phạt xong rồi.”
Độ cong nơi khóe môi Hoa Thiên Ngộ mở rộng, ý vị không rõ nói: “ngươi cũng thật thà đấy chứ.”
Pháp Hiển không nói gì, hắn chỉ tuân theo giới luật mà thôi, bất kể vì sao phá giới, đều phải cam tâm tình nguyện chịu phạt.
Nàng hơi nghiêng đầu, liếc nhìn sườn mặt Pháp Hiển, trên mặt hắn một mảnh phẳng lặng không gợn sóng, thần tình tường hòa trầm tĩnh.
Trong lòng nàng nổi lên tâm tư trêu chọc, lại hỏi: “Vậy pháp sư cảm thấy, là điệu múa của ta đẹp, hay là vũ cơ nước Quy Tư múa đẹp?”
Pháp Hiển liếc nhìn nàng, thản nhiên đáp một câu: “Mỗi người một vẻ.”
Câu trả lời này có thể nói là cao minh, hai bên đều không đắc tội, nhưng cũng qua loa cho xong chuyện.
Hoa Thiên Ngộ không vui trễ khóe miệng xuống, nàng lại tự kiêu nói: “Không có kiến thức, hiển nhiên là ta múa đẹp hơn rồi, người nước Dư Độc đều nói dáng mua của ta có thể làm chấn động Tây Vực đấy.”
Còn về việc tại sao không có ai nói không đẹp, bởi vì những người từng xem đều đã ngậm cười nơi chín suối rồi. Nàng không nói câu này ra, nếu không với cái tính đức cha của Pháp Hiển lại sẽ tức giận, sau đó thuyết giáo nàng cho coi.
Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi tới cửa thực đường. Đứng bên ngoài là có thể thấy bên trong thực đường có không ít người, hơi có vẻ chen chúc. Hoa Thiên Ngộ ăn cơm xong thì trở về.