Chuyển ngữ: Shy
-
Buổi tối khoảng giờ Tuất, Pháp Hiển đến đúng hẹn, trong tay hắn còn cầm một cuốn Phật kinh.
Hoa Thiên Ngộ ngồi xếp bằng sau chiếc bàn thấp, chỉ vào vị trí đối diện, nói: “Ngồi đi.”
Pháp Hiển theo lời ngồi xuống đối diện nàng. Góc bàn có một ngọn đèn dầu, ánh lửa màu ấm chiếu sáng khuôn mặt hai người, hắt lên cửa sổ hai cái bóng cắt.
Cô nam quả nữ ở chung một phòng, nhưng vì thần sắc và ánh mắt của cả hai đều thản nhiên tự nhiên, nên không hề có chút không khí ám muội nào.
Ngọn lửa trong đèn nhảy múa, tỏa ra từng làn khói xanh. Dưới ánh đèn ngắm mỹ nhân, mông lung và kiều diễm, xuân sắc rập rờn.
Pháp Hiển khẽ rũ mắt, trên bàn thấp đã bày đầy đủ bút mực giấy nghiên, vài tờ giấy tuyên trắng tinh được chặn trên mặt bàn.
Hoa Thiên Ngộ ngước mắt nhìn Pháp Hiển, quầng sáng nhàn nhạt gợn trên mặt hắn, phác họa nên những đường nét thâm sâu thanh lãng, mày mắt ôn hòa trông càng thêm trầm tĩnh và nhàn nhã.
Trong lòng nàng không khỏi có vài phần cảm thán, mới mấy ngày trước bọn họ còn gay gắt đối đầu, nàng còn nảy sinh sát tâm với Pháp Hiển, vậy mà chỉ vài ngày sau, nàng lại đi theo hắn học tiếng Phạn, đúng là thế sự vô thường.
Ánh mắt Hoa Thiên Ngộ rơi vào cuốn Phật kinh trên mặt bàn, mở miệng hỏi: “Đây là kinh thư gì?”
“Tâm Kinh.” Thấy ánh mắt nghi hoặc của Hoa Thiên Ngộ, Pháp Hiển lại nói: “Thí chủ cần học theo tiếng Phạn ở trên đó.”
Hoa Thiên Ngộ gật gật đầu, cái này tương đương với giáo trình học tiếng Phạn.
Nàng cười diễm lệ với Pháp Hiển, lên tiếng hỏi: “Phải học thế nào đây?”
Pháp Hiển đặt kinh thư sang một bên, lấy ra một tờ giấy tuyên trải lên bàn, nói: “Bần tăng sẽ viết trước vài chữ thường dùng, sau đó dạy thí chủ cách đọc và viết.”
Hoa Thiên Ngộ gật đầu, mong chờ nhìn hắn.
Hắn tháo chuỗi Phật châu luôn đeo trên tay đặt lên mặt bàn, sau đó lại xắn tay áo tăng y lên, lộ ra một đoạn cánh tay rắn chắc, cơ bắp thon chắc.
Trên cổ tay trái của hắn còn đeo một chuỗi Phật châu áp sát vào da, những hạt gỗ đàn hương rõ ràng từng hạt dưới ánh đèn vàng vọt phiếm lên ánh sáng ôn nhuận.
Pháp Hiển đổ một chút nước sạch vào nghiên mực, ngón trỏ đặt trên đỉnh thỏi mực, ngón cái và ngón giữa kẹp hai bên thỏi mực, bắt đầu mài mực. Động tác của hắn không nhanh không chậm, tiết tấu vừa phải, thậm chí tư thái còn có phần thanh nhã.
Hoa Thiên Ngộ thì không có kiên nhẫn tốt như hắn, nàng mài mực toàn là làm sao cho nhanh thì làm, vì thế mực mài ra nếu không quá đặc thì cũng quá loãng.
Nàng cảm thấy nguyên nhân chữ mình viết không đẹp chắc chắn là do chưa mài mực tốt, nàng lại cơ trí tìm cho mình một cái cớ.
Đợi mài mực xong, Pháp Hiển lại lấy bút lông chấm mực đen đậm, đặt bút viết mười mấy ký tự văn Phạn.
Nhìn hắn viết xong, lúc này Hoa Thiên Ngộ mới chợt kinh ngạc nhận ra, chữ hắn viết lại đẹp đến thế. Nét chữ thanh tú mạnh mẽ, phiêu dật như mây trôi, mạnh mẽ như rồng lượn, đường nét lưu loát ưu mỹ, không giống chữ viết mà ngược lại giống như nghệ thuật vẽ bùa.
Sau khi thu bút, Pháp Hiển đặt bút lông lên nghiên mực, đợi đến khi vết mực trên chữ khô đi, hắn xoay tờ giấy lại, đặt trước mặt Hoa Thiên Ngộ.
Hoa Thiên Ngộ nhìn những chữ văn Phạn được viết ra, chỉ cảm thấy đau răng. Văn Phạn trông có vẻ hơi giống tiếng Hàn nhưng còn biến hóa khôn lường hơn tiếng Hàn, đường nét to nhỏ thay đổi rõ rệt, lên xuống có điệu.
Trên mặt Pháp Hiển lộ ra một nụ cười nhạt, hắn nói: “Thí chủ cứ đọc theo ta là được rồi.”
Hoa Thiên Ngộ nhếch khóe miệng, cũng lộ ra một nụ cười rất miễn cưỡng, nàng kiềm chế xúc động muốn lùi lại bỏ đi, gật đầu nói: “Được.”
Việc dạy học thời cổ đại không có phiên âm, cũng không có máy ghi âm, cho nên để nhớ được văn Phạn, thật sự cần phải học vẹt.
Nàng chăm chú nghe Pháp Hiển đọc phát âm, rồi cố nhớ ký tự văn Phạn tương ứng. Tiếng Phạn nghe thì hay, nhưng đọc lên thì dài dòng trúc trắc, lưỡi nàng sắp líu cả lại, một câu nói cũng không trôi chảy.
Bây giờ nàng cảm thấy một cách sâu sắc rằng học tiếng Phạn còn khó hơn cả thi tiếng Anh cấp sáu. Dù sao tiếng Anh cũng được tạo thành từ hai mươi sáu chữ cái, tiếng Phạn nhìn chẳng giống chữ chút nào, vừa khó viết vừa khó nhớ.
Nhưng để lấy được kinh thư, hoàn thành nhiệm vụ để sớm ngày về nhà, nàng chỉ có thể kiên trì học thứ ngôn ngữ mà nàng hoàn toàn không có hứng thú này.
Đợi khi nàng học xong những chữ này rồi, Pháp Hiển lại mở Tâm Kinh ra, dạy nàng đọc từng chữ một.
Nàng cảm thấy Pháp Hiển quả thực không phải là người, vừa bắt đầu đã bắt nàng học Phạn văn khó như vậy, sao không bắt đầu học từ những chữ đơn giản dễ hiểu như to, nhỏ, núi, sông chứ.
Trước đây nàng vốn đã ít nghe tiếng Phạn, trong đầu hoàn toàn không có ký ức về phương diện này, cộng thêm phát âm lại trúc trắc, nàng phát âm không chuẩn. Pháp Hiển cũng không nề hà lặp lại rất nhiều lần, cho đến khi nàng có thể phát âm chính xác âm tiết đó, hắn mới chuyển sang chữ tiếp theo.
Ánh đèn dầu càng lúc càng ảm đạm, cho đến tận đêm khuya.
Ngày đầu tiên trôi qua trong sự giày vò, nàng học được cách đọc và viết hơn ba mươi chữ, cả người sắp kiệt sức đến nơi, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, sắc mặt cũng hơi trắng bệch.
Pháp Hiển mỉm cười nhàn nhạt, an ủi nói: “Thí chủ rất thông tuệ, học rất nhanh, không cần quá nóng vội.”
Hoa Thiên Ngộ uể oải lườm hắn một cái, trong mắt thoáng qua vẻ khinh thường. Hắn nói lời khách sáo cũng bài bản lắm, bây giờ hòa thượng cũng đạo đức giả thế này sao?
Pháp Hiển để lại Tâm Kinh cho nàng ôn tập, hắn đứng dậy nói: “Sắc trời đã tối, thí chủ nên nghỉ ngơi rồi, đêm nay dừng ở đây thôi.”
Hoa Thiên Ngộ phẩy tay, ngay cả một lời cũng chẳng muốn nói thêm với hắn.
Những ngày sau đó, mỗi ngày trước khi học nội dung mới, nàng đều phải viết lại một lần những gì đã học ngày hôm qua, viết sai còn bị phạt chép lại, khiến Hoa Thiên Ngộ tức đến mấy lần muốn ra tay đánh người.
Mỗi khi nàng phân tán tư tưởng, muốn lười biếng, ánh mắt nghiêm khắc của Pháp Hiển sẽ nhìn sang, nhìn chằm chằm vào nàng, còn nghiêm khắc hơn cả giáo viên chủ nhiệm hồi nàng đi học.
Có đôi khi nàng thực sự quá phiền việc Pháp Hiển cứ lải nhải tràng giang đại hải bên cạnh, nàng sẽ giở thói vô lại la lối không học nữa, bảo Pháp Hiển cút đi.
Tuy nhiên khi nàng mất kiên nhẫn, Pháp Hiển luôn kể cho nàng nghe một câu chuyện Phật giáo nhỏ, cũng khá thu hút Hoa Thiên Ngộ.
Tại sao ở hiện đại nàng lại viết văn, đương nhiên là vì thích đọc truyện, nàng cũng hy vọng câu chuyện mình viết được người khác công nhận, mới đâm đầu vào cái hố viết văn này.
Nghe chuyện xong, nàng mới không tình nguyện tiếp tục bắt đầu học.
Thời gian thấm thoát trôi qua, tám ngày sau, Tâm Kinh nàng đã có thể dùng tiếng Phạn tụng xong Tâm Kinh, tuy rằng còn chưa thành thạo, hơn nữa không hiểu ý nghĩa trong đó, nhưng cũng là một sự tiến bộ rất lớn rồi.
Vừa qua giờ Tuất, Pháp Hiển gõ cửa đúng giờ. Hoa Thiên Ngộ lề mề hồi lâu mới ra mở cửa cho hắn.
Pháp Hiển vào phòng ngồi xuống, lấy giấy trải ra trước mặt nàng, mỉm cười nói: “Thí chủ hãy viết lại những gì đã học hôm qua một lần đi.”
Hoa Thiên Ngộ cầm bút viết, viết lại toàn bộ nội dung Tâm Kinh một lần. Nàng học tiếng Phạn mấy ngày nay đã không còn vất vả như ngày đầu tiên, hơn nữa trí nhớ của nàng cũng khá tốt, rất nhanh đã viết xong.
Nàng đưa tờ giấy cho Pháp Hiển, hắn nhận lấy xem vài lần, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng, gật đầu nói: “Không tệ.”
Hoa Thiên Ngộ gật đầu, thần sắc khá là đắc ý.
Nàng nhìn về phía Pháp Hiển với ánh mắt mong chờ, lên tiếng hỏi: “Hôm nay kể chuyện gì?”
Pháp Hiển rũ mắt nhìn nàng, chậm rãi nói: “Thiền sư và tên cướp.”
Hoa Thiên Ngộ thúc giục: “Kể nhanh kể nhanh.”