Phạn Hành

Chương 48: Vô tông

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Pháp Hiển đặt tờ giấy xuống, bắt đầu kể cho nàng nghe câu chuyện này.

Có một đêm nọ, khi Thất Lý thiền sư đang tụng kinh, có một tên cướp tay cầm lưỡi dao sắc bén xông vào đe dọa: “Đưa tiền đây. Nếu không lưỡi dao này sẽ kết liễu mạng sống của ngươi!”

Thiền sư cũng không quay đầu lại, bình tĩnh nói: “Đừng quấy rầy ta, tiền ở trong cái tủ đằng kia, tự mình đi mà lấy.”

Tên cướp vơ vét sạch sẽ, đang định xoay người bỏ đi thì Thất Lý thiền sư nói: “Đừng lấy hết đi, để lại một ít ngày mai ta còn phải mua hoa quả cúng Phật.”

Khi tên cướp sắp rời đi, thiền sư lại nói: “Nhận tiền của người ta, không nói tiếng cảm ơn mà đã đi rồi sao?”

Sau này tên cướp bị bắt vì một vụ án khác, nha môn thẩm vấn xong biết hắn cũng từng trộm đồ của thiền sư. Khi nha môn mời thiền sư đến nhận diện, thiền sư nói: “Người này không phải là cướp, bởi vì tiền là ta cho hắn, nhớ là hắn đã cảm tạ ta rồi.”

Tên cướp vô cùng cảm động, sau này mãn hạn tù, đặc biệt đến quy hắn Thất Lý thiền sư, trở thành đệ tử môn hạ.

Nghe xong, Hoa Thiên Ngộ tức đến mức suýt chút nữa không thở nổi, câu chuyện này quả thực là phản nhân loại, phản lại tam quan của nàng.

“Hàm ý của câu chuyện là kể về việc Thất Lý thiền sư không để ý đến lợi ích được mất của bản thân, dùng tấm lòng vô tư này để độ hóa tên cướp…”

Lời Pháp Hiển còn chưa nói xong, Hoa Thiên Ngộ đã chen vào: “Thực sự là quá ngu xuẩn.”

Nghe câu chuyện này, điểm châm chọc của Hoa Thiên Ngộ đã đầy ắp, bắt đầu đủ kiểu mỉa mai xỉa xói.

“Nếu thí chủ không muốn nghe, sau này bần tăng sẽ không kể nữa.”

Nghe ngôn từ của nàng ngày càng quá đáng, Pháp Hiển thản nhiên nói một câu, không biết là đang uy hiếp hay dụ dỗ.

Hoa Thiên Ngộ cười lạnh liên tục, bĩu môi nói: “Ngươi tưởng ta thích nghe mấy câu chuyện rách nát của ngươi sao, chỉ là sau khi nghe xong ta mới phát hiện, so với mức độ gây ức chế của câu chuyện, ngươi trông có vẻ không còn phiền phức đến thế nữa!”

Pháp Hiển: “…”

Trong lòng hắn bắt đầu tự kiểm điểm hành vi xử sự bình thường của mình, không kìm được nghĩ rốt cuộc mình đáng ghét đến mức nào mà lại không được lòng người đến thế.

Hoa Thiên Ngộ sa sầm mặt, lại yêu cầu: “Kể tiếp đi.”

Thật khiến người ta không hiểu nổi, rõ ràng nghe chuyện tức muốn chết, còn muốn nghe tiếp, rốt cuộc là ai phiền phức hơn.

Pháp Hiển nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái, trên mặt nàng đầy vẻ căm phẫn, bây giờ ngược lại tràn trề sức sống, chẳng thấy chút nào dáng vẻ ỉu xìu khi học tiếng Phạn.

Hắn suy nghĩ một chút, vẫn không kể cho nàng nghe chuyện ý thức chủ quan thiện ác mạnh mẽ như thế này nữa, mà kể cho nàng nghe một câu chuyện thần thoại, trong lúc đó Hoa Thiên Ngộ lại chê bai đủ kiểu.

Sau khi chế giễu đầy trời các thần Phật xong, nàng lại nói: “Chuyện ngươi kể sao lại hỗn tạp thế?”

Mấy ngày nay nàng nghe không ít chuyện, tư tưởng ngụ ý đại biểu cũng không giống nhau, có một số rõ ràng là kỳ thị phụ nữ, ví dụ như: Phụ nữ có mười điều ác, kể ra thì vô cùng, nay lược nói để khởi tâm nhàm chán lìa bỏ. Trong mười phương quốc độ, hễ nơi nào có phụ nữ thì nơi ấy có địa ngục. Hết thảy phụ nữ phần nhiều ôm lòng quanh co giả trá, chân tình khó được.

Còn có trách trời thương dân, nói người trong thiên hạ đều khổ, ví dụ như: Cái khổ trong thiên hạ không gì bằng có thân xác. Đói khát, lạnh nóng, sân hận, kinh sợ, sắc dục, oán họa, đều do thân mà ra.

Pháp Hiển ngước mắt nhìn nàng, giải thích: “Phật kinh truy căn tố nguyên, đều được tạo thành từ từng câu chuyện, Phật giáo lại phân nhánh phức tạp, tông phái không giống nhau, trừ các tông phái Đại thừa ŧıểυ thừa, còn có Mật Tông, Thiền Tông, Câu Xá Tông, Tam Luận Tông, v.v Tông phái tín phụng không hoàn toàn giống nhau, cho nên cốt lõi điển ý cũng không giống nhau.”

“Có tông phái phủ nhận linh hồn, phủ nhận luân hồi, phủ nhận vĩnh hằng bất hủ, ngoại trừ sự trôi đi trong chớp mắt cùng với sự tĩnh lặng vĩnh hằng cuối cùng đạt được trong Niết Bàn, họ phủ nhận tất cả.”

“Có tông phái lại cho rằng đời người tức là quá trình sinh mệnh bình thường là một loại tình cảnh bi thảm không ngừng lột xác, sa đọa, Niết Bàn chính là một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.”

Nghe hắn giải thích, Hoa Thiên Ngộ đã hiểu, các tông phái khác nhau có cách hiểu khác nhau về giáo lí, suy nghĩ nảy sinh cũng không giống nhau.

Cái gọi là Phật pháp chính là các đệ tử của Thích Ca Mâu Ni ghi chép lại từng lời nói hành động của ngài, từ đó cảm ngộ ra triết lý, nhưng vì tư tưởng mỗi người đều độc đáo riêng biệt, sau khi khai tông lập phái thì giáo nghĩa cũng không giống nhau, cho nên tông phái Phật giáo mới phức tạp như vậy.

Đây cũng là lý do vì sao có tông phái coi phụ nữ là mãnh hổ địa ngục, thực ra chẳng phải là do tâm tính bọn họ không kiên định, dễ bị phụ nữ mê hoặc, nhưng lại không muốn tự mình gánh vác trách nhiệm, nên đẩy hết mọi lỗi lầm lên người phụ nữ.

Những kẻ có suy nghĩ này đều là bọn xì trây mắc ung thư kỳ thị phụ nữ, loại tông phái này vậy mà cũng có người tín phụng, bọn họ đúng là mù mắt chó rồi.

Hoa Thiên Ngộ liếc nhìn Pháp Hiển một cái, hỏi với thần sắc không rõ: “Ngươi thuộc tông nào?”

Nếu là tông phái kỳ thị phụ nữ, nàng không ngại đánh cho Pháp Hiển một trận tơi bời liền ngay bây giờ.

Trong mắt Pháp Hiển ẩn chứa một tia cười, giọng nói thản nhiên: “Vô tông.”

Hoa Thiên Ngộ kinh ngạc nhìn hắn, vô tông vô phái thì ngươi là loại hòa thượng nào chứ?

Thấy hàm ý trong mắt nàng, khóe môi Pháp Hiển gợi lên một nụ cười nhạt, hắn giải thích: “Phật pháp cao thâm huyền diệu, phân tông luận phái cũng chẳng có ý nghĩa gì, những gì bần tăng học và ngộ chỉ là tập hợp sở trường của trăm nhà mà thôi.”

Hoa Thiên Ngộ ồ một tiếng, hiểu ra nói: “Nói vậy ngươi là Tạp Tông rồi, tông nào cũng tu.”

Pháp Hiển khựng lại, sắc mặt có chút cổ quái.

Nhìn thấy ánh mắt Pháp Hiển nhìn sang, Hoa Thiên Ngộ mới muộn màng nhận ra lời nàng vừa nói có chút nghĩa khác.

Tạp Tông (Zázōng) đọc lên nghe giống Tạp Chủng (Zázhǒng).

Sau khi Hoa Thiên Ngộ nghĩ thông suốt điều này, bắt đầu không kiêng nể gì mà cười lớn, cười đến nghiêng ngả, không thể kiềm chế được.

Giọng nói của nàng vốn dĩ mang một vẻ yêu mị đặc trưng, khi nàng cười lên càng giống như cành hoa mảnh mai đang khẽ run rinh, trêu chọc người khác.

Vì cảm xúc dao động quá mức, làn da trắng nõn như tuyết của nàng hơi ửng hồng, hàng mi dày khẽ run, đôi mắt chứa xuân thủy, thân hình yểu điệu mảnh mai run rẩy phập phồng, diễm sắc vô biên.

Thần sắc Pháp Hiển bình tĩnh, không nói không rằng.

Nhìn bộ dạng phẳng lặng không gợn sóng này của hắn, Hoa Thiên Ngộ dần dần cũng ngừng cười, trên môi vẫn còn thấp thoáng nét cong cong.

Tuy nàng đã xem đủ trò cười của Pháp Hiển, nhưng cũng nhạy bén chú ý tới một điểm.

Pháp Hiển cũng hiểu rõ điểm mâu thuẫn lẫn nhau của Phật pháp, bởi vì tông phái khác nhau tự nhiên sẽ nảy sinh chỗ mâu thuẫn, hắn có thể siêu thoát ra khỏi sự trói buộc của tông phái, từ đó tìm kiếm con đường Phật pháp chính xác, quả thực là chuyện rất nhiều người dùng cả đời cũng không làm được. Chỉ dựa vào điều này, thành tựu sau này của hắn ắt sẽ không thể đo lường, lưu danh muôn đời.

Nhìn thấy ánh mắt chăm chú của Hoa Thiên Ngộ, Pháp Hiển rũ mắt xuống, lên tiếng nhắc nhở: “Thí chủ đã nghe chuyện xong rồi, hiện tại nên tiếp tục học rồi.”

Khuôn mặt Hoa Thiên Ngộ cứng đờ, thần sắc trong chốc lát trở nên đau khổ.

Đợi khi hoàn thành nhiệm vụ học tập hôm nay, Hoa Thiên Ngộ như mất hết sức lực trực tiếp gục xuống bàn thấp, thần sắc nàng yếu đuối, mày ngài khẽ nhíu, môi đỏ khẽ run, bày ra một bộ dạng sở sở đáng thương.

“Tiếng Phạn khó quá đi.” Nàng kéo dài giọng nói, yếu ớt như sắp đứt hơi.

Nàng ngước mắt liếc nhìn Pháp Hiển một cái, như đang đồng cảm, nàng lại nói: “Hóa ra làm hòa thượng vất vả như vậy, phải học thứ ngôn ngữ khó thế này.”

Trong mắt Pháp Hiển thoáng qua ý cười, hắn cất giọng trong trẻo: “Bần tăng vốn không cảm thấy học tiếng Phạn khó khăn.”

Lời này quả thật không sai, từ nhỏ hắn đã có trí nhớ hơn người, sách văn đọc một lần là có thể nhớ kỹ.

Hoa Thiên Ngộ không chịu nổi hắn lại vô hình khoe khoang, nàng hắng giọng nói: “Ta cũng cảm thấy sau này ngươi không cần ăn cơm nữa đâu.”

“…”

Pháp Hiển bị nàng làm nghẹn lời không nói được gì.

Cái miệng này của nàng, đôi khi thật sự có thể chọc người ta tức chết.

Hoa Thiên Ngộ nằm bò trên bàn thấp nghỉ ngơi, nàng nửa khép mắt, trong đôi mắt bị hàng mi dài che phủ có ánh sáng tối tăm lấp lóe, nàng lơ đãng hỏi: “Phù Đồ nói bằng tiếng Phạn như thế nào?”

Trong miệng Pháp Hiển thốt ra một âm tiết: “Buddha.”

Hoa Thiên Ngộ khẽ lặp lại một lần: “Buddha?”

Pháp Hiển gật đầu nói: “Phù Đồ, cũng tức là Phật.”

(Giải thích: Phù Đồ là phiên âm Hán Việt cũ của từ Buddha, nghĩa là Phật hoặc tháp Phật.)

Xem ra kinh thư Phù Đồ quả thực không đơn giản, có thể dùng Phật để đặt tên, chỉ là không biết bên trong viết cái gì.

Tuy Phù Đồ kinh là do nàng thiết lập, nhưng lúc đó nàng không hề miêu tả bên trong viết gì, nhưng thế giới này sẽ tự động bổ sung thiết lập, cho nên những thiết lập khiếm khuyết đều sẽ được hoàn thiện một cách hợp lý.

Nàng không kìm được bắt đầu si tâm vọng tưởng, nếu lúc viết văn mà thế giới quan dưới ngòi bút có thể tự động bổ sung tình tiết, thiết lập, thì nàng còn lo gì không nổi tiếng chứ?

“Ngươi viết ra đi, ta xem thử.”

Pháp Hiển cầm bút viết lên giấy chữ Phạn của Phù Đồ, Hoa Thiên Ngộ tỉ mỉ ghi nhớ trong lòng để sau này đi tìm kiếm.

Pháp Hiển đứng dậy, chắp tay thi lễ nói: “Bài học hôm nay đã hoàn thành, thí chủ phải luyện tập nhiều hơn, bần tăng xin cáo từ trước.”

Hoa Thiên Ngộ gật đầu với hắn, không trả lời hắn, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào dòng chữ Phạn trên giấy, rơi vào trầm tư.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương