Chuyển ngữ: Shy
-
Qua giữa trưa Pháp Hiển vẫn chưa tới, Hoa Thiên Ngộ đợi thêm một lát đã không muốn đợi nữa. Pháp Hiển là người cực kỳ đúng giờ, không thể nào bỏ lỡ thời gian, trừ khi đã xảy ra chuyện gì đó khiến hắn không đến được.
Nàng rảnh rỗi cũng thấy chán, nên đi thẳng đến Tước Ly đại tự, xem là đã xảy ra chuyện gì, nàng đi góp vui chút đỉnh.
Hoa Thiên Ngộ ở hậu đình viện Vương tự, nhìn thấy hai người Thường Tuệ và Thường Ngộ đang dáo dác không biết nhìn cái gì, nàng nảy sinh tò mò cũng đi tới.
“Các ngươi đang nhìn cái gì thế?”
Giọng nói đột ngột xuất hiện khiến hai người giật mình, họ đồng loạt quay đầu lại, thấy khuôn mặt tươi cười của Hoa Thiên Ngộ.
Thường Tuệ không hiểu sao lại cảm thấy hơi chột dạ, hắn ta vội vàng hỏi: “Thí chủ đến đây có việc gì?”
Hoa Thiên Ngộ thuận miệng đáp: “Ta đến tìm Pháp Hiển.”
Nghe vậy, thần sắc Thường Tuệ khẽ động, thấy giọng điệu nàng gọi thẳng pháp hiệu của Pháp Hiển một cách dễ dàng như vậy, dường như rất quen thuộc.
Theo bản năng Thường Tuệ liếc nhìn về phía sau, lại thấp giọng nói: “Hiện tại sư thúc không rảnh.”
Hoa Thiên Ngộ thấy thần sắc cẩn trọng của hắn ta, trực giác thấy có gì đó không ổn, nàng nhoài người nhìn về phía sau hắn ta, nhìn thấy hai người đang đứng dưới tàng cây Sa La.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rải xuống những đốm sáng loang lổ, vương trên người hai người họ, giống như được phủ một lớp hào quang dịu nhẹ, khung cảnh tĩnh mịch tốt đẹp.
Thiếu nữ kia có vẻ ngoài đoan lệ xinh đẹp, khi nhìn Pháp Hiển, giữa đôi mày lưu chuyển, pha lẫn vài nét e thẹn như khói sương quyến rũ.
Hoa Thiên Ngộ ngẩn người một lát, ánh mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, ánh mắt dần trở nên vi diệu và ám muội.
Khóe môi nàng lộ ra một nụ cười ác liệt, chậc chậc tán thán nói: “Quào, cao tăng Trung Nguyên và công chúa Tây Vực cùng những chuyện không thể nói, kí©ɧ ŧɧí©ɧ chết đi được.”
Gương mặt nàng đầy vẻ mới lạ và kích động, hận không thể bê cái ghế ra đây để xem kịch.
Hoa Thiên Ngộ lại nhìn thêm vài lần, dùng giọng điệu thấu hiểu nói: “Hóa ra là đang tiếp mỹ nhân, thảo nào không rảnh.”
Khóe miệng Thường Tuệ giật một cái, hắn đính chính nói: “Thí chủ ngươi hiểu lầm rồi.”
Nghe nàng nói lời lẽ khinh bạc như vậy, Thường Ngộ nhíu mày nói: “Thí chủ, cô đây là đang vu khống sư thúc, sư thúc chỉ đang giảng kinh cho công chúa mà thôi.”
Hoa Thiên Ngộ cười như không cười nhìn bọn họ, nhân chứng vật chứng rành rành, chỉ thiếu nước bắt gian tại trận thôi, có gì mà hiểu lầm.
Thực ra, đối với việc công chúa Tố Quang ái mộ Pháp Hiển, nàng đã sớm có dự cảm, bây giờ dự đoán xảy ra, nàng không hề thấy bất ngờ chút nào.
Nàng cũng hiểu vì sao công chúa Tố Quang lại nhất kiến chung tình với Pháp Hiển, ở độ tuổi thiếu nữ mới biết yêu, gặp được một cao tăng có phong thái lỗi lạc, Phật pháp cao thâm, đồng thời lại có tướng mạo tuấn tú, sao có thể không động lòng xuân chứ.
Sự rung động của con nít đơn giản như vậy đấy.
Hoa Thiên Ngộ khinh thường cười khẩy một tiếng.
Tình cảm của công chúa Tố Quang ngay từ đầu đã định trước là không có kết quả, nàng ta không nên thích một hòa thượng.
Thà rằng khuấy đục ngàn sông, xin đừng khuấy động tấm lòng người tu.
Đây là một đạo lý ai cũng biết, hủy hoại tu hành của người khác, chẳng khác nào giết cha mẹ người ta, nàng ta tuổi còn quá nhỏ, không phân rõ nặng nhẹ.
Đây cũng là lý do vì sao, nàng cảm thấy trêu chọc Pháp Hiển rất vui, nhưng chưa bao giờ nảy sinh ý định ra tay với hắn, đây là giới hạn và nguyên tắc của nàng.
Nàng có thể cảm nhận được, Pháp Hiển sau này nhất định sẽ là một vị đại đức cao tăng hoằng dương Phật pháp, được hậu thế ghi nhớ, nếu vì hứng thú nhất thời của nàng mà hủy hoại tiền đồ của hắn, chính nàng cũng coi thường bản thân mình.
Ánh mắt nàng lại nhìn về phía hai người, Tố Quang xinh đẹp đứng đó, đôi mắt lẳng lặng nhìn Pháp Hiển, còn Pháp Hiển đang nói gì đó với nàng ta.
Mấy người có mặt đều là người luyện võ, thính giác nhạy bén, nàng có thể nghe rõ loáng thoáng tiếng nói chuyện của Pháp Hiển, nhưng lại nghe không thực sự rõ ràng lắm.
Hoa Thiên Ngộ quay đầu hỏi hai người: “Hắn đang nói gì thế?”
Thường Tuệ đáp: “Sư thúc đang kể cho công chúa nghe một câu chuyện Phật pháp.”
“Kể chuyện?”
Khóe miệng Hoa Thiên Ngộ khẽ giật, chẳng lẽ Pháp Hiển nghiện kể chuyện rồi.
Trong mắt nàng có một tia tò mò, nàng hỏi: “Kể chuyện gì?”
“Là chuyện La Hán A Na Luật và một nữ tử.” Thường Tuệ kể lại nội dung câu chuyện cho nàng: “A Na Luật là La Hán mới tu thành, vì tính cách ôn hòa, nói chuyện hòa nhã nên rất được người yêu mến, nhưng lịch duyệt lại không phong phú. Phật tổ để A Na Luật ra ngoài du ngoạn, trên đường đến nước Kiều Tát La, gặp một nữ tử xinh đẹp, nữ tử thấy A Na Luật có tướng mạo tuấn lãng, nên nảy sinh lòng dụ dỗ…”
Hoa Thiên Ngộ nghe được một nửa thì phát hiện, câu chuyện này không phải là bản sao của chuyện tôn giả A Nan và nữ Ma Đăng Già sao? Cũng là nữ tử dụ dỗ người xuất gia, cuối cùng bị Phật pháp cảm hóa, bỗng nhiên tỉnh ngộ, đoạn tuyệt dục niệm một lòng hướng Phật.
Hoa Thiên Ngộ càng thêm cạn lời.
Không phải chứ, chẳng lẽ Pháp Hiển tưởng rằng kể một câu chuyện là có thể khuyên công chúa Tố Quang rút lui đấy chứ.
Thường Tuệ cũng có suy nghĩ giống Hoa Thiên Ngộ, chỉ một câu chuyện răn đe, đương nhiên không thể khiến công chúa chết tâm, nhưng nếu ngày nào nàng ta cũng tới, quấy rầy Pháp Hiển thanh tu không nói, nói không chừng còn truyền ra lời ra tiếng vào gì đó.
Tuy nhiên, điều Thường Tuệ lo lắng nhất vẫn là Pháp Hiển sẽ mềm lòng, dù sao một nữ tử xinh đẹp, thân phận cao quý như vậy, lại chỉ chung tình với một mình hắn, là đàn ông thì ai mà từ chối cho được.
Thường Tuệ trầm tư hồi lâu, vẫn chưa nghĩ ra làm thế nào để dập tắt vọng niệm của công chúa Tố Quang, đang lúc thở dài, ánh mắt hắn ta lướt qua Hoa Thiên Ngộ, rồi hơi sững sờ.
Nàng đang hào hứng bừng bừng xem kịch, đôi môi mỏng tô son đỏ thẫm nhếch lên thật sâu, khóe mắt mang cười, mặt tựa hoa đào, minh diễm không gì sánh được.
Đôi mắt Thường Tuệ thoáng chốc trở nên sáng ngời, trong lòng có một kế sách hiện lên, nếu kế này thành công, từ nay về sau sư thúc có thể thoát khỏi công chúa Tố Quang rồi.
Thường Tuệ nói: “Thí chủ, ŧıểυ tăng có vài lời muốn nói với thí chủ.”
Hoa Thiên Ngộ quay đầu nhìn hắn ta, Thường Tuệ chậm rãi nói: “Thí chủ cũng biết sư thúc một lòng hướng Phật, sớm đã đoạn tuyệt niệm phàm tục, là công chúa Tố Quang đơn phương tình nguyện, năm lần bảy lượt đến tìm sư thúc.”
Hoa Thiên Ngộ chỉ mỉm cười nhìn hắn ta, không nói lời nào.
Sự bạc tình coi như không liên quan đến mình trong mắt nàng, khiến giọng điệu của Thường Tuệ ngày càng chột dạ, hắn ta chắp hai tay, vô cùng thành khẩn nói: “Thí chủ, nể tình sư thúc không quản ngại vất vả dạy ngươi tiếng Phạn, ngươi giúp sư thúc một tay đi.”
“Hắn còn cần ta giúp sao?” Hoa Thiên Ngộ không cho là đúng, sau đó nàng mỉm cười trêu chọc nói: “Ta thấy các ngươi cũng đừng đi thỉnh kinh nữa, để sư thúc ngươi ở lại nước Quy Tư làm phò mã, dưới một người trên vạn người, hưởng tận vinh hoa phú quý, như vậy không tốt sao?”
Nghe vậy, sắc mặt Thường Tuệ và Thường Ngộ đều đen lại.
Nàng biết ý của Thường Tuệ chẳng qua là muốn nàng đuổi công chúa Tố Quang đi, để nàng ta từ bỏ ý định với Pháp Hiển. Chỗ tốt đều để họ chiếm hết, hắn ta đúng là nghĩ hay lắm.
Hoa Thiên Ngộ từ chối không chút lưu tình: “Ta không đi làm kẻ ác đâu.”
Thấy Hoa Thiên Ngộ sắt đá không chịu giúp đỡ, Thường Tuệ để lộ thần sắc tiếc nuối, hắn ta thở dài một tiếng, sắc mặt sầu vân thảm đạm.
Thường Ngộ nhìn thoáng qua hai người ở đằng xa, hắn ta nhíu mày nói: “Sư huynh, chúng ta phải nghĩ ra một cách, dập tắt ý niệm của công chúa, dạo gần đây nàng ta tìm đến ngày càng thường xuyên rồi.”
“Nếu nàng ta yêu cầu…”
Lời của Thường Ngộ còn chưa nói hết, mấy người đều nghe thấy giọng nói trong trẻo êm tai của công chúa Tố Quang nói muốn ở lại Tước Ly đại tự vài ngày, để tiện nghe Pháp Hiển giảng kinh.
Chuyện hai người lo lắng vẫn xảy ra, công chúa Tố Quang muốn túc Phật tự không đi nữa.
Thường Ngộ trừng mắt, sắc mặt trở nên càng thêm khó coi, hắn ta lo lắng nói: “Sư huynh, mau nghĩ cách đi chứ!”
Thường Ngộ nhíu chặt mày, lắc đầu nói: “Ta cũng vô kế khả thi.”
Hoa Thiên Ngộ nhìn dáng vẻ lo lắng sốt ruột giữa mi vũ của hai người bọn họ, đột nhiên nàng nhớ tới trong Tây Du Ký có một tập, Thỏ Ngọc biến thành công chúa của một quốc gia Tây Vực, nằng nặc đòi gả cho Đường Tăng, mấy đồ đệ gấp đến độ xoay mòng mòng.
Hoa Thiên Ngộ không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Nghe thấy tiếng cười, Thường Tuệ nghi hoặc nhìn nàng: “Thí chủ cười gì vậy?”
“Ta không cười…” Hoa Thiên Ngộ mím môi, cuối cùng vẫn không nhịn được ý cười đã đến tận môi răng: “Ha ha ha ha ta thật sự không muốn cười đâu, chỉ là không nhịn được thôi.”
Hoa Thiên Ngộ cười đến mức phải vịn vào tường, hoàn toàn đứng không vững nổi, thật sự càng nghĩ càng mắc cười, tình cảnh này cũng quá giống rồi.
Thấy nàng hả hê trên nỗi đau của người khác như vậy, Thường Ngộ tức giận nhìn nàng, sắc mặt nghẹn đến hơi đỏ. Nếu không phải cố kỵ giới luật, không chừng hắn ta bđã muốn mắng người rồi.
Thường Tuệ cũng tức giận nhìn nàng, thần sắc hơi lộ vẻ giận dữ.
Hoa Thiên Ngộ cười một trận khá lâu mới dừng lại. Vì cố kỵ hai người kia, nàng không dám cười lớn thành tiếng.
Nàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt vì cười quá nhiều, nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Các ngươi từ từ nghĩ đối sách đi, ta đi trước đây.”
Nàng xem kịch xong rồi, cũng nên trở về thôi, còn về phần sau này thế nào, dù sao cũng không liên quan đến nàng, nàng không muốn nhúng tay vào.
Thường Tuệ thấy Hoa Thiên Ngộ đi tiêu sái như vậy, là thật sự không chuẩn bị giúp đỡ. Thần tình trên mặt hắn ta hắn thay đổi liên tục, chốc lát sốt ruột chốc lát do dự, giằng co cả buổi, cuối cùng hắn ta cắn răng một cái, hạ quyết tâm.
Thường Tuệ từ sau bức tường bước ra, cao giọng nói: “Sư thúc, Hoa Đàm thí chủ đến tìm người rồi.”
Bước chân Hoa Thiên Ngộ khựng lại, đôi mắt nàng mở to, chậm rãi quay đầu nhìn về phía Thường Tuệ, thần sắc trên mặt kinh ngạc lại cứng đờ.
Mẹ kiếp! Ngươi dám gài bà.
Thường Tuệ hơi rũ mắt xuống, né tránh ánh mắt muốn giết người của Hoa Thiên Ngộ.
Tiếng nói này của Thường Tuệ khá vang dội, lập tức, Pháp Hiển và công chúa Tố Quang đều quay đầu nhìn sang. Chỉ thấy bóng lưng của một nữ tử áo đỏ, vòng eo mảnh mai uyển chuyển, mái tóc đen đổ xuống, mặc dù chưa được thấy dung mạo, nhưng thân hình yểu điệu kia đã là cực đẹp rồi.