Phùng Xuân

Chương 2: Xin giúp đỡ

Trước Sau

break

Thiếu niên cầm đao chĩa về phía nàng, mèo hoa thì kêu meo meo với nàng.
Hương cỏ non phảng phất nơi chóp mũi, ánh mặt trời tươi sáng…
Phùng Chanh chớp mắt, hồi thần: Nàng sống lại rồi, nàng vẫn là Phùng đại cô nương phủ Lễ Bộ Thượng Thư!
Sau khi phản ứng lại, Phùng Chanh tiếp nhận chuyện này cực kỳ dễ dàng.
Ngay cả mèo nàng cũng làm rồi, trọng sinh vào chính khoảnh khắc mình vừa chết thì có gì mà không chấp nhận được?
Lục Huyền thấy sắc mặt thiếu nữ biến đổi liên tục, sự cảnh giác trong mắt vẫn không giảm: “Rốt cuộc cô là người hay là quỷ?”
Cổ họng Phùng Chanh nghẹn lại, cắn đầu lưỡi. Nàng mở miệng định đáp lời Lục Huyền nhưng nước mắt lại rơi xuống trước.
Đứng trước mặt nàng chính là Lục Huyền mới mười sáu tuổi.
Cảm xúc của nàng đối với Lục Huyền thật sự rất phức tạp.
Lục Huyền đã cứu nàng khỏi cảnh phơi thây nơi hoang dã, lại thu nhận nàng khi linh hồn nàng nhập vào mèo hoa. Nói hắn là ân nhân của nàng cũng không quá.
Nhưng về sau, tổ phụ nàng trở thành người của phe Ngô Vương, đối chọi gay gắt với phe Thái tử. Cũng chính Lục Huyền là người tìm ra nhược điểm của Phùng gia, khiến nam đinh Phùng gia trở thành vong hồn dưới lưỡi đao.
Nàng hiểu ai cũng làm việc vì chủ tử của mình, thậm chí không thể nói là Lục Huyền sai. Nhưng nghĩ đến cái chết của người nhà, tâm tình sao có thể tốt nổi.
Huống chi, thiếu nữ nước mắt lưng tròng vô thức trừng Lục Huyền một cái.
Huống chi những ngày ở bên cạnh Lục Huyền, việc hắn thích làm nhất chính là sắp xếp để Lai Phúc phối giống với mèo cái.
Nàng đường đường là Phùng đại cô nương, biến thành một con mèo đực đã đủ khổ rồi, đây là chuyện con người có thể làm sao?
Lục Huyền nhíu mày.
Cô nương này nhìn hắn bằng ánh mắt oán hận như vậy là sao? Không biết còn tưởng hắn là người hại chết nàng đấy.
Khoan đã.
Lục Huyền nghĩ đến điều gì, bước lên hai bước rồi ngồi xổm xuống trước mặt Phùng Chanh, nói chắc chắn: “Vừa rồi rõ ràng cô đã không còn hơi thở!”
Hắn không đến mức ngay cả chuyện này cũng nhìn nhầm.
Phùng Chanh trấn tĩnh lại, trong mắt phản chiếu gương mặt lạnh lùng của thiếu niên, nàng cảm kích hỏi: “Vậy là tráng sĩ đã cứu ta sao?”
Thiếu nữ mười lăm tuổi, giọng nói mềm mại trong trẻo tựa như dòng suối mùa xuân.
Lục Huyền suýt thì nhảy dựng lên.
Ai là tráng sĩ hả!
Thiếu niên sầm mặt, lại quan sát kỹ một lượt, trong lòng hơi dao động.
Lúc này nắng vừa lên, ngay cả lớp lông tơ mềm mịn trên mặt thiếu nữ cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, cả những giọt lệ trong veo nơi khóe mắt và cái bóng bên cạnh nàng.
Tất cả đều nói cho hắn biết: Đây là một người sống sờ sờ.
Nghe nói có người sau khi gặp tai nạn sẽ xuất hiện trạng thái giả chết…
Nghĩ vậy, Lục Huyền thả lỏng tinh thần, lạnh nhạt nói: “Không phải ta cứu cô, ta cũng không phải tráng sĩ.”
Phùng Chanh ngoan ngoãn thuận theo: “Công tử có thể giúp ta được không?”
Gương mặt thiếu nữ đơn thuần nhưng trong lòng lại vô cùng căng thẳng.
Từ xưa đến nay Lục Huyền rất ngại dây dưa với nữ tử. Hắn có thể nổi lòng tốt chôn cất nữ thi phơi thây nơi hoang dã, cũng có thể thu nhận mèo hoang không nơi nương tựa, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ vui lòng mang một thiếu nữ đang sống sờ sờ về kinh.
Nhưng nàng nhất định phải trở về!
Nghĩ đến kinh thành, nghĩ đến Phùng phủ, trái tim Phùng Chanh như rơi vào chảo dầu sôi, khó chịu đến nghẹt thở.
Lục Huyền mang nàng - khi đó đã biến thành mèo - trở về kinh thành, đúng lúc một tin đồn đang lan truyền ầm ĩ: Phùng đại cô nương phủ Lễ Bộ Thượng Thư tư thông bỏ trốn với nhị công tử phủ Thành Quốc công!
Nhị công tử phủ Thành Quốc công tên Lục Mặc, chính là đệ đệ song sinh của Lục Huyền.
Hai người đều là thư đồng của Thái tử, Lục Huyền giỏi võ, Lục Mặc giỏi văn. Lục Huyền không thích xuất hiện ở những nơi quy củ nghiêm trang, lại thường xuyên rời kinh làm việc, nên trong mắt người đời hắn không nổi bật bằng Lục Mặc.
Lục Mặc và huynh trưởng của nàng Phùng Dự là hai công tử nổi danh bậc nhất kinh thành, rất được các tiểu cô nương yêu thích.
Nhưng dù Lục Mặc có tốt đến đâu, nàng cũng không muốn gánh cái danh tư thông bỏ trốn với hắn!
Tổ phụ nàng làm Lễ Bộ Thượng Thư, dưới cuộc giằng co căng thẳng giữa phe Thái tử và phe Ngô Vương, ông luôn giữ thái độ trung lập. Mà phủ Thành Quốc công lại là nhà ngoại của Thái tử, cũng là sân sau kiên cố nhất của phe Thái tử.
Chính vì nàng và Lục Mặc bị đồn “tư thông bỏ trốn”, Phùng gia muốn phủ Thành Quốc công giao nữ nhi ra, phủ Thành Quốc công lại muốn phủ Thượng Thư giao nhi tử ra. Tổ phụ nàng và lão Thành Quốc công nhiều lần cãi vã dữ dội, nước lửa không dung, từ đó bị phe Ngô Vương lôi kéo.
Lên thuyền của Ngô Vương, bi kịch của Phùng gia cũng bắt đầu từ đó.
Có trời mới biết lúc nàng biến thành mèo, nghe được tin đồn đó đã tức giận đến mức nào. Nàng tìm cơ hội chạy đến trước mặt tổ phụ nhưng chỉ có thể meo meo, bất lực tuyệt vọng biết bao.
Giờ đây nàng vẫn là đại cô nương Phùng Chanh của phủ Thượng Thư, dù có bò cũng phải bò về kinh thành, rửa sạch vết nhơ bị hắt lên người.
Nghe lời cầu cứu của Phùng Chanh, Lục Huyền nheo mắt thăm dò hỏi: “Nếu ta cứu cô, cô định làm thế nào?”
Nếu nữ tử này nói ân cứu mạng nặng như trời biển, chỉ có thể lấy thân báo đáp, hắn sẽ xoay người bỏ đi ngay lập tức.
Hỏi rõ ràng mới có thể bớt phiền phức.
Lục Huyền không khỏi nghĩ tới đệ đệ.
Hắn thật sự không hiểu vì sao khi đối mặt với đám nữ tử ném khăn tay túi thơm cho mình, đệ đệ hắn vẫn có thể mỉm cười, khiến lá gan bọn họ càng ngày càng lớn, về sau còn dám ném cả dưa gang.
Nếu là hắn, hắn sẽ ném dưa gang trả lại, đập cho nàng ta u đầu, xem lần sau còn ai dám ném nữa không.
Phùng Chanh nghe hắn hỏi vậy liền cảnh giác.
Hắn đang đào hố đợi nàng nhảy vào, trả lời không khéo chắc chắn hắn sẽ quay người bỏ đi.
Nếu có lựa chọn, nàng cũng không muốn mặt dày bám lấy Lục Huyền. Nhưng sau những trải nghiệm ly kỳ khi nhập vào thân mèo, nàng đã không còn là Phùng đại cô nương ngây thơ đơn thuần năm nào nữa.
Bộ dạng thế này mà dám một mình lên đường thì chẳng khác nào tìm chết.
Phùng Chanh cụp mắt, dịu giọng nói: “Ân cứu mạng không gì báo đáp, chỉ có…”
Lục Huyền đang chuẩn bị bỏ đi thì nghe thiếu nữ chậm rãi nói: “Chỉ có thể đem toàn bộ tiền tiêu vặt ta tích cóp suốt mười lăm năm trả cho công tử.”
Khóe miệng Lục Huyền giật giật, thấy vẻ mặt thiếu nữ thành khẩn nên tạm tin rồi mới hỏi: “Sao cô lại thành ra thế này?”
Nói rồi, ánh mắt lạnh lẽo của hắn rơi xuống cổ tay thiếu nữ.
Da nàng trắng hơn tuyết, vết bầm nơi cổ tay vô cùng rõ ràng, hẳn là dấu dây thừng để lại.
Phùng Chanh theo bản năng rụt tay lại, nói: “Khi đi dạo phố thì gặp bọn buôn người, nhân lúc bọn chúng sơ ý, ta trốn thoát nhưng lại trượt chân rơi xuống vách núi…”
Lần đó tỉnh lại, nàng thật sự tưởng rằng mình gặp phải bọn buôn người, nhưng sau khi về đến kinh thành, nghe lời đồn nàng tư thông bỏ trốn với nhị công tử phủ Thành Quốc công, cùng những biến cố sau đó, nàng mới biết mình không gặp phải bọn buôn người. Mà đó là âm mưu do phe Ngô Vương bày ra để lôi kéo tổ phụ của nàng.
Muốn nói cũng không nói được, lại còn luôn bị Lục Huyền ép đi phối giống với mèo cái, nàng thật sự quá khổ.
Lục Huyền nhíu mày.
Sao nữ tử này lại dùng ánh mắt kỳ quái đó nhìn hắn?
Hắn ngẩng đầu nhìn dãy núi phía xa, thật sự không tìm được sơ hở trong lời nói của nàng: “Vậy tức là cô là tiểu thư thế gia kinh thành, muốn ta đưa cô hồi kinh?”
Phùng Chanh vội gật đầu.
Lục Huyền nhìn thiếu nữ dung nhan tuyệt sắc, bỗng mỉm cười: “Nhưng sao cô biết ta đang về kinh?”
Phùng Chanh sững lại, thầm mắng một câu xảo trá nhưng không dám để lộ ra ngoài, thử thăm dò: “Vì công tử là nhị công tử phủ Thành Quốc công, chẳng lẽ ngài không định về kinh sao?”
Ánh mắt Lục Huyền khẽ lóe lên.
Hắn không quên lúc nãy khi hắn hỏi nàng là người hay quỷ, nàng đã bật thốt ra chữ “Lục”. Khi đó hắn đã nghi ngờ nàng quen biết đệ đệ của hắn, may mà nàng không giở trò giấu giếm.
“Lục công tử ra ngoài liền được người ta tặng trái cây đầy xe, ta từng thấy vài lần nên biết thân phận của công tử.”
Dáng vẻ của thiếu nữ rất thành khẩn, trông vừa đơn thuần vừa vô tội.
Lục Huyền trầm ngâm một lúc, khẽ gật đầu, xem như đồng ý lời thỉnh cầu của Phùng Chanh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương